Chương 690: Bộ Bộ Vi Doanh

Bách Man Sơn, đại chiến vừa mới kết thúc, công tác dọn dẹp vẫn đang tiếp tục.

“Câu Trần, Long Uyên tham kiến Ngô hoàng!”

Bên trong Thanh Đồng đại điện, Cổ Trần nhìn Long Uyên và Câu Trần hai người, khẽ vuốt cằm ra hiệu hai người ngồi xuống.

Hai người bọn họ, trải qua trận đại chiến này, trên người còn lưu lại vết máu đỏ sẫm, thương thế còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng tinh thần thước thước, sát khí đằng đằng.

“Trận đại chiến này kết thúc, tạm thời mà nói Bách Man Sơn đã không còn nguy hiểm, tiếp theo, hai người các ngươi mau chóng mang theo bản bộ quân đoàn, tức khắc quay về Thiên Uyên, đề phòng Dị Tộc đánh lén.”

Một phen lời nói của Cổ Trần khiến hai người hiểu rõ.

“Tuân lệnh!”

Long Uyên, Câu Trần hai người tề tề lĩnh mệnh, hiểu rõ tình huống hiện tại, hai người suất quân tới chi viện, Hỗn Loạn Thiên Uyên tất nhiên nội bộ trống rỗng.

Nếu như hiện tại có Dị Tộc đột kích, Thiên Uyên rất khó giữ được, cho nên hai người nhất định phải quay về Hỗn Loạn Thiên Uyên tọa trấn nơi đó.

“Bất quá, Thiên Uyên có Long Uyên trấn thủ là được rồi, về phần Câu Trần, ta có an bài khác.”Lời Cổ Trần xoay chuyển, khiến Long Uyên và Câu Trần ngẩn người.

Hai người liếc nhau, không nói gì, Long Uyên lĩnh mệnh, trực tiếp lui ra ngoài, chỉ để lại một mình Câu Trần ở lại chỗ này.

Hiển nhiên Cổ Trần đối với Câu Trần có an bài khác.

“Vũ Hoàng nhập thánh, lúc trước đã bước vào hư không, trước khi đi đem liên minh Vạn Thạch Lĩnh phó thác cho ta, hiện tại, ta muốn phái ngươi tọa trấn Vạn Thạch Lĩnh, ngươi có hiểu không?”

Cổ Trần nghiêm túc nhìn Câu Trần, nói ra dự định của mình.

Hóa ra là để Câu Trần tiến về Vạn Thạch Lĩnh tọa trấn nơi đó, dù sao, bên trong Vũ Hoàng Liên Minh, không có mấy người có thể đảm nhiệm.

“Câu Trần tuân lệnh.”Câu Trần trực tiếp dứt khoát nhận lấy mệnh lệnh.

Cổ Trần vuốt cằm cười nói:“Nội bộ liên minh Vạn Thạch Lĩnh, trước mắt có thể dùng được chỉ có một vị Tử Sơn Vương, sau khi ngươi đi tới đó, hắn sẽ từ bên cạnh hiệp trợ ngươi chưởng khống toàn bộ Vạn Thạch Lĩnh.”

“Nếu có người không phục, chính ngươi biết xử lý như thế nào?”Cổ Trần nói xong nghiêm khắc nhìn Câu Trần.

Kẻ sau trong lòng lẫm liệt, hắn túc nhiên nói:“Ngô hoàng yên tâm, Câu Trần biết nên làm như thế nào.”

Cổ Trần hài lòng gật gật đầu, phất phất tay nói:“Đi đi, Vạn Thạch Lĩnh giao cho ngươi, chớ để bản hoàng thất vọng.”

“Tuân lệnh!”

Câu Trần lĩnh mệnh lui ra, sải bước rời đi, suất lĩnh bản bộ đại quân của mình, cưỡi Thanh Đồng Chiến Thuyền hạo hạo đãng đãng rời khỏi Bách Man Sơn.

Lần đi này, đã không phải quay về Hỗn Loạn Thiên Uyên, mà là tiến về Vạn Thạch Lĩnh, trở thành đại tướng chân chính trấn thủ một phương.

Vạn Thạch Lĩnh có Câu Trần, Hỗn Loạn Thiên Uyên có Long Uyên tọa trấn, hai nơi có thể yên tâm, trước mắt một trận chiến này Dị Tộc đang đảm chiến tâm kinh, không dám mạo muội xâm phạm Cổ Trần.

Cho nên hiện tại mà nói tương đối có một khoảng thời gian là an ổn, chính là thời cơ tốt nhất để bộ lạc tộc quần phát triển, tiêu hóa chiến quả hiện tại, thực lực bộ lạc sẽ tiến thêm một bậc.

Cổ Trần ngồi trong đại điện, lặng lẽ suy tư con đường tiếp theo, bộ lạc, tộc nhân, bản thân, còn có một đám thủ hạ.

Đủ loại vấn đề nhất định phải từng cái vuốt rõ ràng, tương lai nên đi như thế nào, lại làm như thế nào mới có thể dưới sự cản trở của Bách Tộc, sự uy hiếp của Thần Tộc từng bước một trưởng thành.

“Bách Tộc, Thần Tộc...”Cổ Trần lẩm bẩm tự ngữ thì thầm.

Hắn trước mắt có thế lực bản bộ Nhân Tộc, còn có lực lượng mấy đại liên minh bên ngoài, tỷ như, Tiểu Bạch đã trở thành Bạch Hổ đời này, thống lĩnh Bạch Hổ Tộc.

Đao Ba, mang theo lượng lớn bạo long cùng hung thú trở về, là một cỗ lực lượng không thể bỏ qua.

Còn có Tổ Long, hiện tại chính thức tiếp quản Vô Tận Hải, thống trị Long Tộc thậm chí toàn bộ thế lực Thủy Tộc Vô Tận Hải, không ai dám không theo.

Có thể nói lực lượng Cổ Trần hiện tại nắm giữ đã không nhỏ, các tộc đều không dám khinh thị, huống chi còn đánh thắng Thần Tộc, càng không dám khinh thị vị hung nhân này.

“Bách Man Sơn, Hỗn Loạn Thiên Uyên, Vạn Thạch Lĩnh, Vô Tận Hải...”

Cổ Trần nhìn một tấm bản đồ da thú trên mặt bàn, bên trên khắc họa ra một mảnh khu vực hạo hãn, bất kể là Bách Man Sơn, Vạn Thạch Lĩnh, Hỗn Loạn Thiên Uyên, Vô Tận Hải, đều từng cái đánh dấu ra.

Mà phía Đông Hỗn Loạn Thiên Uyên, thì là một mảnh cương vực khổng lồ khác, nơi đó có một liên minh Nhân Tộc, Đông Hoàng Liên Minh.

Ở phía Tây có một mảnh cương vực khác, nơi đó đồng dạng tồn tại lượng lớn thế lực Nhân Tộc, hơn nữa thế lực Nhân Tộc nơi đó chính là mẫu hệ bộ tộc xa xưa hơn.

Thế lực liên minh Nhân Tộc duy nhất do mẫu hệ bộ tộc truyền thừa xuống.

Cương vực phía Bắc, thì có Tử Vi Nhân Tộc Liên Minh, tình huống nơi đó tạm thời còn chưa rõ ràng, Cổ Trần chỉ biết tình huống nơi đó không được tốt lắm.

Còn có khu vực Nam Cương, thế lực Nhân Tộc nơi đó trước mắt còn chưa nắm giữ được nhiều tình báo hơn, chỉ biết có hai đại thế lực Nhân Tộc.

Ngoại trừ những thứ này, đại bộ phận cương vực còn lại, đều thuộc về Dị Tộc, còn có địa bàn của Thần Tộc, Bách Tộc chiếm cứ đại bộ phận cương vực của Man Hoang.

Hơn nữa còn là khu vực trù phú nhất, tài nguyên nhiều nhất, đối với Nhân Tộc, cương vực nắm giữ lại ít càng thêm ít.

“Bách Tộc, Thần Tộc, chiếm cứ quá nhiều tài nguyên rồi, Nhân Tộc ta muốn quật khởi, tất nhiên giẫm lên thi cốt của bọn chúng từng bước một quật khởi.”

Lời nói của Cổ Trần lãnh khốc, trong mắt lộ ra quang mang sâm nhiên.

Nhân Tộc, muốn ở thế giới Man Hoang Bách Tộc rình mò, Thần Tộc đương đạo sinh tồn thậm chí quật khởi, liền nhất định phải giẫm lên thi hài các tộc đi lên.

Nếu không căn bản sẽ không có bất kỳ một chủng tộc nào nguyện ý chắp tay nhường cho, muốn tranh đoạt cương vực, tài nguyên, nhất định phải đánh bại các tộc mới có thể đoạt lấy.

“Nhân Tộc, cần minh hữu.”

Hai mắt Cổ Trần lóe lên tinh quang, âm thầm suy tư, trước mắt Nhân Tộc cần minh hữu, hơn nữa là không thể thiếu.

Bạch Hổ Tộc, Long Tộc, đã có thể nói coi như là minh hữu rồi, có Tiểu Bạch, Tổ Long ở đó, tin tưởng trải qua trận chiến này, bất kể là Bạch Hổ Tộc hay là Long Tộc, muốn xuống chiếc chiến thuyền này của Cổ Trần là không thể nào rồi.

Thần Tộc sẽ không tin tưởng, Tổ Long ngươi đều mang theo Long Tộc cùng Thần Tộc đại chiến, còn có gì để nói.

Bạch Hổ Tộc cũng vậy, Bạch Hổ đương đại suất lĩnh cao thủ Bạch Hổ Tộc, đánh giết Thần Tộc, đây là một màn các tộc tận mắt chứng kiến.

Về phần Phượng Hoàng Tộc, còn có Kỳ Lân Tộc, Cổ Trần tạm thời không có cách nào, dù sao dưới trướng chỉ có Băng Phượng, Hỏa Hoàng, Khổng Tước ba con Phượng Hoàng Tộc, Mặc Kỳ Lân một con Kỳ Lân Tộc, không cách nào đại biểu hai tộc.

“Xem ra, tìm cơ hội đem Phượng Tộc và Kỳ Lân Tộc kéo lên thuyền.”Cổ Trần lẩm bẩm tự ngữ nói, trong lòng có kế hoạch cùng ý tưởng.

Hai tộc này, có thể kéo lên thuyền, nhưng làm sao tìm cơ hội chính là một vấn đề rồi.

“Nhân Hoàng, Khổng Tước, Hỏa Hoàng, Băng Phượng, Mặc Kỳ Lân cầu kiến.”

Đang suy nghĩ, Ly từ ngoài đại điện đi tới, báo cáo tin tức này.

Cổ Trần nghe xong tâm tư khẽ động, Khổng Tước, Mặc Kỳ Lân bọn chúng qua đây, khẳng định là có chuyện.

“Để bọn chúng tiến vào.”Cổ Trần không nghĩ nhiều gật đầu nói.

Ly quay người rời đi, rất nhanh, ngoài đại điện bay tới ba con thần điểu, một băng một hỏa hai con Phượng Hoàng, một con Khổng Tước ngũ thải.

Còn có một đầu Mặc Kỳ Lân, giẫm lên tường vân tiến vào đại điện.

“Tham kiến Nhân Hoàng!”

Ba con Phượng Hoàng, một đầu Kỳ Lân tề tề bái kiến, cung kính vô cùng.

Cổ Trần khẽ vuốt cằm, cười nói:“Thế nào, các ngươi không đi nghỉ ngơi khôi phục, hiện tại chạy tới tìm ta, là có chuyện gì gấp?”

Lời này vừa ra, không khí trong đại điện trầm muộn xuống.

Băng Phượng, Hỏa Hoàng, Khổng Tước, Mặc Kỳ Lân đều không nói lời nào, tỏ ra rất chần chờ.

Cuối cùng vẫn là Khổng Tước dẫn đầu mở miệng.

Thanh âm của nàng ôn nhu êm tai, khẽ nói:“Nhân Hoàng, tộc trưởng Phượng Hoàng Tộc triệu gấp ba người chúng ta về tộc một chuyến, nói là có đại sự.”

Cổ Trần nghe xong hai mắt sáng lên, tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, lập tức hiểu rõ ý tứ của Phượng Hoàng Tộc rồi.

Hắn suy đoán, hẳn là trận chiến này, ba con Phượng Hoàng lộ diện, tự nhiên không gạt được Phượng Hoàng Tộc, cho nên đại chiến kết thúc lập tức dùng bí pháp bản tộc triệu hoán ba người bọn chúng.

“Các ngươi thân là người Phượng Hoàng Tộc, tộc trưởng các ngươi triệu kiến, theo lý nên trở về một chuyến.”

Ngữ khí Cổ Trần bình tĩnh, không có một tia ngoài ý muốn cùng gợn sóng, ngược lại khiến ba người Khổng Tước trong lòng thấp thỏm hơi yên tâm xuống.

Chỉ nghe Cổ Trần đạm tiếu nói:“Như vậy đi, ba người các ngươi lập tức trở về một chuyến, nói không chừng, thuận tiện đem ý tứ của bản hoàng mang cho tộc trưởng Phượng Hoàng Tộc.”

Vù!

Thanh âm vừa dứt, một đạo ngọc phù bay đến trước mặt Khổng Tước, tản ra quang mang mông lung.

Đó là một đạo ngọc phù Cổ Trần phân hóa ra, bên trong ký thác một đạo ý niệm hóa thân của hắn, để ba người Khổng Tước mang về cho tộc trưởng Phượng Hoàng Tộc.

“Đa tạ Nhân Hoàng!”

Khổng Tước cung kính nhận lấy, rốt cục yên tâm rồi, Cổ Trần không có bất kỳ cản trở nào, ngược lại để ba người bọn chúng trở về một chuyến.

“Ngươi thì sao?”Ánh mắt Cổ Trần xoay chuyển rơi trên người Mặc Kỳ Lân.

Nó mặt mũi tràn đầy xấu hổ, vặn vẹo nói:“Ta, lão cha ta bảo ta trở về.”

Cổ Trần nghe xong liền hiểu, Kỳ Lân Hoàng của Kỳ Lân Tộc muốn Mặc Kỳ Lân trở về, hiển nhiên đã sớm có dự liệu, cho nên cũng không bất ngờ.

Khiến hắn bất ngờ chính là, thân phận của Mặc Kỳ Lân, xem ra ở Kỳ Lân Tộc địa vị không thấp a, không ngờ, đầu Mặc Kỳ Lân tự mình đâm đầu tới cửa này lại có quan hệ với Kỳ Lân Hoàng.

“Hóa ra ngươi là Hoàng tử Kỳ Lân Tộc, cũng tốt, ngươi trở về đi.”Cổ Trần khẽ vuốt cằm, không có bất kỳ do dự nào liền đáp ứng.

Người ta muốn về nhà, chẳng lẽ ngươi còn có thể cản lại không cho về, quá không cận nhân tình rồi, lại không phải nô lệ, không cho về đó là không thể nào.

Cổ Trần lại không ngốc, còn đang nghĩ làm sao đem Kỳ Lân Tộc và Phượng Hoàng Tộc kéo qua, hiện tại tốt rồi, bọn chúng vừa nói như vậy liền có ý tưởng.

“Ngươi trở về, đem viên ngọc phù này giao cho Kỳ Lân Hoàng.”

Hắn đồng dạng đem một viên ngọc phù giao cho Mặc Kỳ Lân mang về Kỳ Lân Tộc, đưa cho Kỳ Lân Hoàng.

“Bái tạ Nhân Hoàng.”

Mặc Kỳ Lân cung kính bái tạ, người ta chịu rộng rãi phóng khoáng thả nó trở về, hiển thị sự đại khí của Cổ Trần, không có một tia do dự, càng không sợ bọn chúng một đi không trở lại.

“Đi đi, đi sớm về sớm.”

Cổ Trần khoát khoát tay, để bọn chúng rời đi, về phần trở về rồi còn có thể trở lại hay không, trong lòng hắn là một chút cũng không lo lắng.

Không nói Mặc Kỳ Lân, về hay không về đều không sao, chẳng qua thiếu đi một minh hữu, tổn thất không lớn.

Về phần ba người Băng Phượng, Hỏa Hoàng, Khổng Tước, đối với Phượng Hoàng Tộc vốn cũng không có bao nhiêu cảm tình, bởi vì huyết mạch biến chủng, không được chào đón.

Hơn nữa còn là ở bên ngoài tự mình từng bước một trưởng thành, càng không thể tách rời sự tài bồi của Cổ Trần, không nói những thứ khác, thần huyết cung ứng cho bọn chúng đã đủ để bọn chúng khắc cốt ghi tâm.

“Chủ nhân, chúng ta đi một lát sẽ về.”

Băng Phượng thanh thúy nói một tiếng, cuốn lấy hàn khí bay ra khỏi đại điện.

“Nhân Hoàng, ta sẽ đem hai người bọn họ bình an mang về.”

Thanh âm Khổng Tước vẫn ôn nhu êm tai như vậy, khiến người ta nghe mãi không chán, tựa như một đại tỷ tỷ ôn uyển vậy.

Nàng nói xong mang theo Băng Phượng, Hỏa Hoàng chấn cánh lóe lên, rời khỏi đại điện, nhất phi trùng thiên, chớp mắt liền biến mất ở không trung xa xa.

Mặc Kỳ Lân đê hống, giẫm lên tường vân một bước lóe lên, biến mất ở Bách Man Sơn.

“Hống, bọn chúng sao lại đi rồi?”

Trong thành, Bạch Hổ nhìn thấy rống to một tiếng, tỏ ra có chút bất mãn, sao lại đi rồi?

Bạo long liếc mắt nhìn liền cười nói:“Tiểu Bạch, đừng rống nữa, bọn chúng sẽ trở lại, ngươi không về chỗ Bạch Hổ Tộc sao, phỏng chừng Bạch Hổ Tộc lật trời rồi.”

“Thiết, lão tử mới không thèm làm Bạch Hổ gì đó, một lòng đi theo chủ nhân, quản Bạch Hổ Tộc làm gì.”Tiểu Bạch hoàn toàn không thèm để ý nói.

Lời này khiến mấy lão giả Bạch Hổ Tộc kia vẻ mặt dở khóc dở cười, có chút bất đắc dĩ, sao lại vớ phải một đời Bạch Hổ như vậy, thật sự là không biết nên nói thế nào.

“Đi đi, đừng nói nhảm nữa, chúng ta đi Long Cung Vô Tận Hải, tìm Tổ Long uống rượu đi.”

Đao Ba vẻ mặt hưng phấn ồn ào, xúi giục Bạch Hổ, hai người trực tiếp chạy đi Long Cung Vô Tận Hải, tìm Tổ Long uống rượu rồi.

Một đám cao thủ Bạch Hổ Tộc hai mặt nhìn nhau, nhưng không thể không ngạnh trứ đầu bì đi theo, bọn họ thế nhưng là có trách nhiệm thủ hộ Bạch Hổ a.

“Hai tên này.”

Cổ Trần nhìn bạo long và Bạch Hổ chạy đi Vô Tận Hải tìm Tổ Long, có chút bất đắc dĩ, nhưng không đi quản hai tên không an phận này.

“Báo...”

“Ngoài thành có một người tới, tự xưng đến từ Bắc Cương, nói là có việc quan trọng cầu kiến Ngô hoàng.”

Đúng lúc này, một gã thị vệ vội vã chạy vào, báo cáo tin tức này.

Cổ Trần kinh ngạc, lúc này vậy mà có người tới cầu kiến?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...