Vút!
Một đạo bạch quang lóe lên rồi hạ xuống, rơi trên bả vai Cổ Trần, hóa thành một con Phượng Hoàng toàn thân băng tinh.
“Các ngươi nỡ trở về rồi sao?”Cổ Trần buồn cười dùng ngón tay chọc chọc đầu Băng Phượng.
Băng Phượng lắc lắc cái đầu né tránh, bất mãn nói:“Chủ nhân, đừng nghịch bộ lông xinh đẹp của người ta, làm rối hết rồi.”
“Được rồi, giới thiệu người bạn mới của các ngươi cho ta đi.”Cổ Trần dở khóc dở cười, ánh mắt đảo qua rơi vào con phi cầm ba màu đang bay giữa không trung kia.
Hai mắt Cổ Trần sáng rực, đánh giá con phi cầm kia, toàn thân lông vũ lấp lóe một loại quang mang ba màu, rực rỡ chói lọi.
“Khổng Tước?”Hắn kinh ngạc lẩm bẩm một câu.
Băng Phượng trên bả vai vừa vặn nghe thấy, kiêu ngạo nói:“Không sai, tỷ ấy chính là Khổng Tước tỷ tỷ, tỷ ấy lợi hại lắm đó, còn chưa triệt để niết bàn đã rất mạnh rồi.”
“Đúng vậy a, chủ nhân, vốn dĩ chúng ta muốn mang thêm mấy người bạn đồng tộc về, nhưng chỉ có Khổng Tước tỷ tỷ nguyện ý đi theo về.”
Hỏa Hoàng cũng hạ xuống, thân thể thu nhỏ thiêu đốt một đoàn liệt diễm, lượn vòng bay múa quanh Cổ Trần, líu ríu nói không ngừng.
Một băng một hỏa, hai con Phượng Hoàng đang giới thiệu con Khổng Tước ba màu trên bầu trời kia.
Kỳ thật không cần giới thiệu Cổ Trần đều nhìn ra nó là Khổng Tước, hơn nữa còn là một con Khổng Tước đang ở vào thời kỳ niết bàn mấu chốt.
Cổ Trần có thể cảm giác rõ ràng, khí tức con Khổng Tước này không ổn định, huyết mạch có chấn động kịch liệt, phảng phất có loại dáng vẻ muốn niết bàn đột phá.
Nhưng hắn phát giác được nội tình con Khổng Tước này không đủ, hiển nhiên là không có cách nào niết bàn thành công, nhiều nhất chỉ có ba thành tỷ lệ thành công.
Nếu như niết bàn thành công, nó liền có thể nhảy một cái trở thành Ngũ Sắc Khổng Tước, tiến hóa ra Ngũ Sắc Thần Hỏa, diễn sinh ra một loại thần thông cường đại, Ngũ Sắc Thần Quang.
“Chậc chậc, không nghĩ tới Hỏa Hoàng, Băng Phượng thế mà lừa bắt về một con Khổng Tước, ghê gớm thật, mặc dù không có Chu Tước, nhưng đến một con Khổng Tước cũng không tệ.”
Cổ Trần trong lòng thầm nghĩ, trong mắt lộ ra ánh mắt tán thưởng, nhìn con Khổng Tước ba màu đang lượn vòng bay múa trên bầu trời kia.
Nó không dám hạ xuống, có chút sợ hãi, đi tới nơi này liền hối hận rồi, thanh niên Nhân Tộc phía dưới kia mang đến cho nó một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, đang nghĩ xem có nên trực tiếp rời đi hay không.
Nhưng trên thân Cổ Trần lại có một cỗ khí tức khiến nó rất thân hòa, khí tức hỏa diễm, thế mà có khí tức hỏa diễm giống như Chu Tước?
“Trên thân Nhân Tộc này, làm sao lại có khí tức của Chu Tước Thần Hỏa?”Khổng Tước ở giữa không trung âm thầm suy nghĩ, rất là kinh nghi.
Nhìn Khổng Tước một mực không chịu xuống, Băng Phượng, Hỏa Hoàng có chút lo lắng.
“Khổng Tước tỷ tỷ, tỷ mau xuống đây đi, chủ nhân rất tốt.”Băng Phượng lanh lảnh nói một câu.
Hỏa Hoàng bên cạnh lập tức bay lên giữa không trung, đi vào bên cạnh Khổng Tước nói ra:“Đúng vậy a, Khổng Tước tỷ tỷ, chúng ta xuống thôi, chủ nhân đang đợi tỷ xuống đó.”
“Người... Người này chính là chủ nhân của muội và Băng Phượng, hắn rất đáng sợ, ta, ta vẫn là đi thôi.”
Khổng Tước cẩn thận từng li từng tí nhìn Cổ Trần phía dưới, vô cùng cảnh giác, lặng lẽ truyền âm cho Hỏa Hoàng, rất sợ Cổ Trần.
Hỏa Hoàng có chút buồn bực nói:“Khổng Tước tỷ tỷ, chúng ta đã nói xong rồi, sao đến nơi này lại đổi ý chứ, huống hồ tỷ nói chủ nhân rất đáng sợ, muội không cảm thấy vậy a.”
“Huống hồ, lặng lẽ nói cho tỷ biết nha, tới rồi liền đừng hòng đi, nếu không chủ nhân một khi không vui nói không chừng sẽ đem tỷ hầm đó, muội từng thấy có Giao Long bị hầm rồi, còn bị nướng ăn nữa.”
Hỏa Hoàng lặng lẽ truyền âm cho Khổng Tước, dọa nó suýt chút nữa cắm đầu rớt xuống.
Nó nhìn xuống phía dưới, Cổ Trần mặt mũi tràn đầy mỉm cười nhìn nó, khẽ vuốt cằm chào hỏi, thoạt nhìn cũng không đáng sợ như vậy.
Nghĩ nghĩ, Khổng Tước cuối cùng vẫn là đi xuống, một là trên thân Cổ Trần có khí tức Chu Tước Thần Hỏa khiến nó rất thân thiết.
Mặc dù cảm giác rất nguy hiểm, nhưng hẳn là sẽ không ức hiếp nó, dù sao Hỏa Hoàng, Băng Phượng hai đứa đều ở đây.
“Khổng Tước, hoan nghênh ngươi đi vào Viêm Hoàng bộ tộc.”
Cổ Trần nụ cười hiền hòa nhìn Khổng Tước, thanh âm rất ôn hòa.
Nhưng Khổng Tước nghe xong lập tức thu nhỏ trốn ra sau lưng Hỏa Hoàng, lộ ra một cái đầu nhỏ, quang mang ba màu chớp lóe chớp lóe, hai con mắt đảo quanh.
Hỏa Hoàng có chút xấu hổ, giải thích nói:“Chủ nhân, Khổng Tước tỷ tỷ thẹn thùng, ngài đừng dọa tỷ ấy.”
Cổ Trần cạn lời, cười khổ nói:“Ta dọa nó khi nào, chỉ chào hỏi một tiếng, đã sợ người lạ thì không sao, chờ quen rồi là tốt.”
“Đúng rồi, lát nữa ta đúc luyện một tòa đại điện cho Khổng Tước cư trú tu luyện, ngay bên cạnh các ngươi, hai người các ngươi mang theo Khổng Tước đi làm quen tình huống nơi này một chút.”
Cổ Trần đối với Băng Phượng, Hỏa Hoàng hai đứa phân phó, để bọn chúng mang theo con Khổng Tước sợ người lạ này đi làm quen hoàn cảnh nơi này.
Con Khổng Tước này, có chút thẹn thùng a, sợ người lạ, hơn nữa sợ nhất chính là Cổ Trần, một chút cũng không muốn tới gần Cổ Trần, phảng phất như hồng thủy mãnh thú tránh không kịp.
Chỉ là lại có một cỗ khí tức Chu Tước Thần Hỏa hấp dẫn nó, khiến trong lòng Khổng Tước rất ảo não, sớm biết đã không tới.
“Băng Phượng, Hỏa Hoàng, chủ nhân kia của các muội, trên thân làm sao lại có khí tức Chu Tước Thần Hỏa?”
Nhìn Cổ Trần rời đi, Khổng Tước nhỏ giọng dò hỏi hai con Phượng Hoàng.
Băng Phượng, Hỏa Hoàng hai đứa liếc nhau, khẽ lắc đầu biểu thị không rõ ràng.
“Muội cũng không hiểu.”Hỏa Hoàng có chút sợ hãi than nói:“Chủ nhân xác thực nắm giữ Nam Minh Ly Hỏa, loại thần hỏa này chỉ có Chu Tước mới có thể nắm giữ.”
Băng Phượng cũng gật gật đầu nói ra:“Không sai, Nam Minh Ly Hỏa trên thân chủ nhân rất cường đại, là bản nguyên thần hỏa của Chu Tước không sai rồi.”
“Chỉ là, không rõ chủ nhân làm sao có được, lại là làm sao chưởng khống được.”
Nó cũng biểu thị không hiểu, nhưng lại nói ra:“Những thứ này đều không cần để ý, trên thân chủ nhân có không ít bí mật, thực lực sâu không lường được, vẫn là đừng nói nữa.”
“Dù sao chủ nhân cũng sẽ không bạc đãi chúng ta, hơn nữa, trên thân chủ nhân có thần huyết nha, muốn thì phải biểu hiện cho tốt.”
Băng Phượng tặc lưỡi nói ra một tin tức kinh người, chọc cho Khổng Tước hai mắt trừng lớn, lộ ra từng tia quang mang ba màu.
Nó động tâm rồi, thần huyết, thần vật bực này Cổ Trần thế mà có, nếu như đạt được một giọt thần huyết, nó tất nhiên có lòng tin niết bàn thành công, hóa thành Ngũ Thể Khổng Tước.
“Hay là, ở lại?”Khổng Tước trong lòng xoắn xuýt vạn phần nghĩ.
Cuối cùng nó vẫn là không thể chống đỡ được dụ hoặc của thần huyết, lựa chọn ở lại, đồng nghĩa với việc giống như Băng Phượng, Hỏa Hoàng đi theo Nhân Tộc Cổ Trần này rồi.
Nhưng vì thần huyết, chút tự do này vẫn là đáng giá, nếu không không biết năm nào tháng nào mới có thể niết bàn thành công, thậm chí có khả năng niết bàn thất bại thân tử hồn diệt.
“Băng Phượng, Hỏa Hoàng, ta quyết định ở lại, các muội nói với hắn một tiếng, ta, ta có chút sợ hắn.”
Bên trong Hỏa Hoàng Điện, Khổng Tước có chút ấp úng nói ra dự định của mình.
Băng Phượng, Hỏa Hoàng vừa nghe cao hứng bay lên.
“Tốt quá rồi!”
“Khổng Tước tỷ tỷ tỷ rốt cục nghĩ thông suốt rồi.”
Hai tên tiểu tử vui mừng khôn xiết, có Khổng Tước gia nhập, ba con Phượng Hoàng Tộc bọn chúng xem như lực lượng lớn mạnh một phần, đáng tiếc tìm được mấy đồng tộc khác đều không chịu qua đây.
“Đúng rồi, chúng ta quên nói cho chủ nhân nơi chúng ta phát hiện kia rồi.”
Hỏa Hoàng bỗng nhiên kinh hô một tiếng, nhớ ra cái gì đó.
Băng Phượng cũng nhớ ra rồi, lập tức nói ra:“Mau đi nói cho chủ nhân, lúc chúng ta trở về đi ngang qua nơi đó, phát hiện không tầm thường.”
Khổng Tước bên cạnh lập tức trở nên nghiêm túc, nhu hòa nói:“Nơi đó hình như giấu giếm nguy hiểm to lớn, hơn nữa bên trong có một cỗ khí tức thần vật, cảm ứng của ta tuyệt đối không sai, nơi đó tất nhiên có thần vật nào đó sắp xuất thế.”
Khổng Tước có một loại thiên phú, đối với thần vật có cảm ứng nhạy bén trời sinh, có thể phát giác được đa số thần vật hoặc bảo vật trong thiên hạ.
Nói chung, Khổng Tước liền có loại thiên phận và năng lực này.
“Đi, lập tức đi nói cho chủ nhân.”
Hỏa Hoàng tính tình tương đối gấp gáp, nhớ ra rồi lập tức vỗ cánh bay ra khỏi Hỏa Hoàng Điện, hướng về phía chủ điện của Cổ Trần hóa thành một đạo hỏa quang bay qua.
Băng Phượng phía sau bất đắc dĩ, đành phải đi theo bay qua, mà Khổng Tước thì chần chờ một chút, cuối cùng vẫn là vỗ cánh cuốn lấy một cỗ thải quang ba màu bay vào bên trong Thanh Đồng Đại Điện.
Cổ Trần đang ở bên trong, lúc này, hắn đang chuẩn bị tu luyện, chỉnh lý một phen tất cả năng lực của mình.
“Chủ nhân, chủ nhân...”
Đang nghĩ ngợi, ngoài đại điện bay tới một đạo hỏa quang, chớp mắt lóe lên hóa thành một con Hỏa Hoàng bay múa lượn vòng, vãi xuống điểm điểm hỏa quang.
Vút!
Ngay sau đó, phía sau một đạo bạch quang lao đến, một cỗ hàn khí đập vào mặt, người tới chính là Băng Phượng.
Phía sau cùng một đạo quang mang ba màu lóe lên một cái rồi biến mất, rơi vào phía trước, Khổng Tước ba màu lẳng lặng vỗ cánh trôi nổi giữa không trung, lộ ra rất văn tĩnh.
Cổ Trần kinh ngạc nhìn ba tên tiểu tử, sao đột nhiên lại tới?
“Các ngươi có việc?”Hắn tò mò hỏi một câu.
Chỉ thấy, Hỏa Hoàng, Băng Phượng, Khổng Tước ba tên tiểu tử cùng nhau gật đầu.
“Chủ nhân, lúc chúng ta trở về đi ngang qua một nơi, phát hiện một bí mật kinh người.”
Hỏa Hoàng nhịn không được dẫn đầu mở miệng, mười mươi bắt đầu kể lể về một nơi bọn chúng phát hiện lúc trở về.
Bọn chúng phát hiện một bí mật động trời.
Oanh...
Đúng lúc này, đại điện đột nhiên chấn động, phảng phất toàn bộ thiên địa đều đang rung rẩy, kinh động Cổ Trần bỗng nhiên đứng dậy.
“Chuyện gì xảy ra?”
Cổ Trần kinh nghi nhìn ra ngoài đại điện, cảm giác đại địa đang kịch liệt rung rẩy, càng ngày càng mãnh liệt, phảng phất một trận đại địa chấn đột ngột.
“Thần vật xuất thế rồi.”
Khổng Tước bỗng nhiên kinh hô, khiến trong lòng Cổ Trần bỗng nhiên giật mình.
Có thần vật xuất thế!
Chương 596vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnTa Man Hoang Bộ Lạc– một bộ truyện thuộc thể loạiDị Giới,Tiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận