Vạn Thạch Lĩnh, trên một ngọn cô phong chọc trời.
Vũ Hoàng ngạo nghễ đứng trên đỉnh núi, chiến bào trên người bay phần phật, toàn thân khí tức tràn ngập, chấn tan cuồng phong gào thét trên đỉnh núi, cách ly hết thảy.
Khí tức của hắn tích súc đến đỉnh điểm, cả người phảng phất như muốn phá thiên mà đi.
Trên đỉnh đầu hắn có một cỗ khí tức đáng sợ ấp ủ, thiên uy ầm ầm, giống như Thượng Thương đang nổi giận, khí tức khủng bố khiến người ta e sợ.
Càng có lít nha lít nhít quy tắc không ngừng đan xen, cấu kiến ra một cánh cổng mông lung.
Thiên Môn!
Đó chính là cánh cổng thiên địa quy tắc, chỉ cần gõ mở cánh Thiên Môn này, bước qua Thập Trọng Thiên Môn là có thể một bước lên trời thành tựu Thiên Nhân.
Ầm ầm ầm...
Bốn phương chấn động, quy tắc đan xen, một cánh cổng lớn chậm rãi nổi lên, đứng trên hư không, lộ ra một loại khí tức khiến người ta tim đập nhanh.
Vũ Hoàng chắp hai tay sau lưng, thân khu thẳng tắp, hai mắt nhìn Thiên Môn lộ ra chiến ý rực cháy, có loại khí khái vô địch xả ngã kỳ thù (ngoài ta ra thì còn ai).
“Ngươi tới rồi!”
Thần sắc Vũ Hoàng đột nhiên khẽ động, nhìn về phía phương xa, liền thấy một đạo nhân ảnh từ trong không gian đạp bước mà ra, đi tới cách đó không xa.
Người tới chính là Cổ Trần.
“Vũ Hoàng, ta cảm ứng được không ít khí tức cường đại.”
Cổ Trần vừa đến liền thận trọng nhắc nhở một câu, vừa tới liền cảm giác được mấy đạo khí tức cường đại ẩn giấu, trong lòng lẫm liệt.
Hắn biết, những khí tức này đều là cường giả dị tộc, là tới ngăn cản Vũ Hoàng đăng thiên.
“Không sao, ta đã mời mấy vị Hoàng giả khác của liên minh tới trợ trận, hẳn là sắp tới rồi.”
Vũ Hoàng khẽ vuốt cằm, bình tĩnh tự nhiên nói.
Hắn rất rõ ràng, đăng Thiên Môn, thế tất có đủ loại cản trở, cường giả dị tộc chỉ là một kiếp trong đó, tất yếu phải trải qua.
Bất kể là ai đăng Thiên Môn, đều sẽ có cường giả khác cản trở, đây chính là kiếp, vượt qua rồi mới có thể có thành tựu lớn hơn, không vượt qua được liền hôi phi yên diệt.
Vì sao lại có cường giả khác cản trở, bởi vì ngăn cản người đăng thiên, sẽ có chỗ tốt, có thể từ đó đánh cắp một chút bản nguyên của thiên địa quy tắc.
Đây chính là nguyên nhân vì sao độ Thiên Môn lại có cường giả khác cản trở, ai cũng thèm thuồng thiên địa quy tắc bản nguyên, tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Cổ Trần nghe xong như có điều suy nghĩ nói:“Ngăn cản người khác độ Thiên Môn có thể thu được thiên địa quy tắc bản nguyên, còn có chuyện tốt bực này?”
Hắn quả thật không rõ ảo bí trong đó, hiện tại vừa nghe, trong lòng suy nghĩ sau này có phải gặp người độ Thiên Môn cũng đi cản trở cướp đoạt thiên địa quy tắc bản nguyên hay không?
Vút vút vút...
Đúng lúc này, bốn phương truyền đến từng đợt chấn động cường đại, có cường giả xuất hiện rồi.
Hai mắt Cổ Trần ngưng tụ, thấp giọng nói:“Tới rồi, cường giả dị tộc, tổng cộng ba Hoàng giả, xem ra dị tộc tới không ít cường giả.”
“Vũ Hoàng, ngươi hôm nay đừng hòng bước qua Thiên Môn.”
Một tiếng quát lớn truyền đến, hư không chấn động, tầng mây đều bị chấn tan biến mất rồi.
Chỉ thấy một tôn thân ảnh cường đại từ trên trời giáng xuống, đứng ở giữa không trung, toàn thân trên dưới tản ra một cỗ uy áp nồng đậm, khí tức vô cùng nhiếp nhân.
Hắn toàn thân mọc đầy lân phiến màu xanh lục, lít nha lít nhít, trên mặt đều bao phủ lân phiến màu xanh lục, ánh mắt tựa như một con rắn độc.
“Lục Tích Hoàng, không ngờ ngươi cũng tới.”
Chỉ nghe một thanh âm âm lãnh truyền đến, khiến người ta bất giác toàn thân lạnh lẽo.
Cổ Trần giương mắt nhìn lại, liền thấy một sinh vật hình người khoác hoàng bào màu đen, đầu đội vương miện màu đen xuất hiện ở giữa không trung, toàn thân bao phủ một cỗ hắc vụ.
“Thì ra là Hắc Ma Hoàng.”Cổ Trần bừng tỉnh đại ngộ, người tới vậy mà lại là Hắc Ma Hoàng.
Nhưng sắc mặt hắn lẫm liệt, kinh ngạc nói:“Hắc Ma Hoàng không phải bị ta giết rồi sao, vì sao còn có thể xuất hiện?”
“Cổ Trần, thì ra là tiểu tử ngươi.”
Hắc Ma Hoàng đồng dạng phát hiện Cổ Trần, đồng tử co rụt lại, kinh nghi nói:“Ngươi không chết, sao có thể chứ, ta đã mời...”
Hắn nói xong lập tức ngậm miệng, phảng phất như ý thức được cái gì không nói tiếp.
Cổ Trần tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, bừng tỉnh nói:“Ngươi nói là Thông Thiên Lão Ma kia đi, đáng tiếc, bị hắn chạy rồi, lần sau gặp phải nhất định đem hắn gác lên lửa nướng.”
“Hỗn trướng!”
Hắc Ma Hoàng tức giận đến bốc khói, suýt chút nữa thì động thủ, nhưng lại sinh sinh áp chế cỗ nộ hỏa kia, không có ngốc nghếch xông lên.
Sự cường đại của Cổ Trần hắn chính là thấu hiểu rất rõ, Song Tử Chi Thân bị chém giết, chính là khiến hắn đau lòng rất lâu, hiện tại vẫn còn đau lòng đây.
“Lão tổ đều giết không chết hắn, con quái vật này, hôm nay hơn phân nửa có chút phiền phức rồi.”
Hắc Ma Hoàng trong lòng thầm nghĩ, có chút cảnh giác, đối với Cổ Trần tràn đầy kiêng kỵ, con quái vật này, ngay cả Thông Thiên Lão Ma hắn mời ra đều không thể giết chết.
“Hắc Ma Hoàng, ngươi thoạt nhìn rất kiêng kỵ tiểu tử này?”
Chỉ nghe một thanh âm đột nhiên truyền đến, mọi người nhìn lại, liền thấy một vị Hoàng giả khác đứng trên tầng mây, hai mắt sâm nhiên nhìn chằm chằm Cổ Trần.
“Tử Tinh Hoàng, ngươi muốn biết tự mình đi thử xem, tốt nhất là giết hắn.”Hắc Ma Hoàng tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, cười quái dị nói.
Tử Tinh Hoàng nghe xong hai mắt híp lại, lộ ra một vòng quang mang nguy hiểm, âm thầm đánh giá Cổ Trần, trong lòng kinh ngạc vạn phần.
Hắn rất cảnh giác, đối với lời của Hắc Ma Hoàng bỏ ngoài tai, nói đùa, Hắc Ma Hoàng này rất xấu xa, tin hắn mới có quỷ.
“Tiểu tử này, có cổ quái.”Tử Tinh Hoàng trong lòng cực kỳ cảnh giác.
Hắn âm thầm kinh nghi, vậy mà lại nhìn không thấu Cổ Trần, phảng phất như một mảnh sương mù, lại giống như không tồn tại, tiểu tử này toàn thân lộ ra chấn động quỷ dị.
“Một tiểu tử Nhân Tộc, có thể khiến các ngươi kiêng kỵ?”
Lục Tích Hoàng có chút khinh thường cười lạnh, căn bản là chướng mắt Cổ Trần, một tiểu tử Nhân Tộc, phỏng chừng lông còn chưa mọc đủ đâu.
Vũ Hoàng ở một bên thần tình quái dị, nhìn Cổ Trần một chút, lại nhìn Hắc Ma Hoàng một chút, tựa hồ hai người đã sớm giao thủ qua rồi, hơn nữa Hắc Ma Hoàng còn chịu thiệt thòi.
“Đúng là yêu nghiệt a.”Vũ Hoàng trong lòng thầm than.
Bất quá hắn lập tức thu liễm tâm tư, toàn tâm toàn ý tích súc lực lượng, mặc kệ ba vị Hoàng giả dị tộc xung quanh, tinh thần toàn bộ đặt trên cánh cổng đang dần dần nổi lên kia.
“Vũ Hoàng chuẩn bị muốn đăng thiên rồi.”
“Đợi hắn mở Thiên Môn, trực tiếp nhất kích tất sát.”
“Chém Vũ Hoàng, cướp đoạt thiên địa quy tắc bản nguyên thuộc về hắn.”
Hắc Ma Hoàng, Lục Tích Hoàng, Tử Tinh Hoàng ba vị khí tức chấn động, chấn động cường đại tràn ngập, lực lượng toàn thân ngưng tụ tới cực điểm, chuẩn bị nhất kích tất sát.
Tam đại Hoàng giả làm xong chuẩn bị.
“Bắt đầu rồi!”
Cổ Trần tâm thần chấn động, lập tức ý thức được sắp bắt đầu rồi.
Ầm ầm...
Quả nhiên không ngoài dự liệu, một cỗ chấn động truyền đến, trên hư không, cánh cổng quy tắc kia ầm ầm đè xuống, áp lực bàng bạc khiến tất cả mọi người có mặt đều nhịn không được hô hấp nặng nề.
Đó là thiên địa chi uy!
Từng đạo quy tắc đan xen, hội tụ, tản ra khí tức khiến người ta e sợ.
Thiên Môn, giáng lâm rồi!
“Đăng thiên, độ kiếp!”
Hai mắt Vũ Hoàng bộc phát ra hai luồng thần mang, đột nhiên quát lớn, đằng không nhảy lên, cả người khí tức ầm ầm bộc phát, hãn nhiên phóng lên tận trời, giết hướng cánh Thiên Môn kia.
Hắn tích súc lực lượng cả đời, mười hai phần lực lượng bộc phát, toàn số oanh trên cánh Thiên Môn kia.
Đông long một tiếng vang thật lớn, thiên địa chấn động, dư ba bạo tạc đáng sợ lật tung phương viên mười dặm, ngọn núi lớn đều trực tiếp băng toái một mảng lớn.
Cô phong nơi Vũ Hoàng đứng càng là tấc tấc băng hủy, hóa thành bột mịn biến mất không thấy, chỉ để lại một cái hố sâu ở đó.
Đang!
Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, màng nhĩ ong ong, đại não oanh minh, phảng phất như ngay cả ý thức cũng bắt đầu hoảng hốt rồi.
Sắc mặt Cổ Trần lẫm liệt, linh hồn ý chí cường đại gắt gao thủ vững tâm thần, hai mắt rực cháy nhìn cánh cổng trên hư không kia.
Chỉ thấy Vũ Hoàng một kích oanh trên Thiên Môn, nháy mắt đánh cho cánh cổng run rẩy kịch liệt, lực lượng cường đại trút xuống, ầm ầm oanh mở cánh cổng lớn kia.
“Bản hoàng chí so trời cao, bầu trời này, không cản được bước chân của Bản hoàng.”
Vũ Hoàng ngửa mặt lên trời quát lớn, toàn thân tu vi bộc phát, oanh mở Thiên Môn, từng bước từng bước cường thế đăng thiên mà đi, bước vào bên trong Thiên Môn.
Mở Thiên Môn, lên thiên lộ!
“Chính là lúc này!”
“Chém giết hắn!”
Ngay vào giờ khắc này, tam đại Hoàng giả đã sớm chuẩn bị xong bạo quát, đột nhiên phát động đột kích hung mãnh nhất, một kích băng thiên.
“Muốn chết!”
Cổ Trần lộ ra hung quang, quát lớn một tiếng, thân ảnh phóng lên tận trời, chắn trước Thiên Môn, khí tức cường đại không chút giữ lại bộc phát.
Hắn vung ra một quyền, oanh long một tiếng, ba cỗ lực lượng đều bị băng hủy biến mất, dư ba đáng sợ quét ngang tám hướng, ba đạo nhân ảnh chật vật bay ngược ra ngoài.
“Sao có thể?”
Một tiếng kinh hô truyền đến, Hắc Ma Hoàng toàn thân khí tức bạo liệt, hai mắt trừng lớn, nhìn một đạo nhân ảnh cường đại chắn trước Thiên Môn, lộ ra một loại quang mang không thể tưởng tượng nổi.
“Hoàng giả?”
Sắc mặt Lục Tích Hoàng khó coi, kinh nghi nhìn Cổ Trần, vậy mà lại là một tôn Hoàng giả Nhân Tộc.
“Người này chẳng lẽ là Tân Hoàng của Nhân Tộc?”
Tử Tinh Hoàng đồng dạng kinh hãi nhìn Cổ Trần, đứng trước Thiên Môn, khí tức cường đại cuốn quét mà đến, sát khí ngút trời.
Hắn một người độc chắn tam đại Hoàng giả dị tộc, cường thế vô thất, sát ý trực tiếp bao phủ khóa chặt tam đại Hoàng giả dị tộc, khí thế không hề yếu thế.
“Muốn phá hoại, trước qua ải này của Bản hoàng.”
Cổ Trần ngạo nhiên mà đứng, thanh đồng giáp trên người leng keng, sau lưng nổi lên một phương hỗn độn hạo hãn, sương mù mông mông lung lung cuồn cuộn sôi trào, ầm ầm gầm thét.
“Ai tới nhận lấy cái chết!”
Hắn một tiếng quát lớn, bốn phương đều kinh hãi, trong lúc nhất thời vậy mà lại không ai nói chuyện, bầu không khí hiện trường lâm vào tĩnh mịch.
“Bản hoàng tới tiễn ngươi lên đường!”
Đúng lúc này, một thanh âm âm lãnh vang lên, hư không vỡ nứt, có thân ảnh cường đại từ trong đó bắn vọt ra, nháy mắt giết hướng Cổ Trần.
Bình luận