Keng keng!
Đại kỳ bổ xuống, trên nắm đấm bộc phát ra mảng lớn tia lửa, âm thanh leng keng không dứt.
Chỉ thấy nắm đấm của Cổ Trần rắc một tiếng nứt ra, lộ ra xương cốt đen kịt bên trong, tản ra một loại ma quang sâm nhiên.
“Phụt!”
Sắc mặt hắn hơi đổi, phun ra một ngụm máu, cả người bị đánh bay ngang ra ngoài, lực lượng khó thể chống lại tràn vào trong cơ thể khiến hắn bị thương nặng.
Cường giả cấp Chuẩn Hoàng quả thật rất cường đại, Cổ Trần hết lần này tới lần khác bị thương nặng, nhưng lại mặc kệ không quan tâm, vết nứt trên nắm đấm nhanh chóng khôi phục.
“Giết!”
Hắn bạo quát một tiếng, cả người bao bọc một tầng hạt không gian, vung quyền tiếp tục lao đến giết.
Keng!
Một quyền băng thiên, đánh cho đại kỳ rung lên bần bật, huyết quang mảng lớn trên đó hội báo biến mất, quyền ý cường đại quét ngang thương khung.
Sắc mặt Thú Nhân Chuẩn Hoàng biến đổi, chỉ cảm thấy đại kỳ trong tay suýt chút nữa cầm không vững, quyền lực cường đại vô song kia khiến hắn phải động dung.
“Behemoth Chi Lực, Tê Liệt Thương Khung.”
Cùng với một tiếng gầm thét, một đầu Behemoth màu vàng óng hiện lên, hai vuốt xé rách về phía trước, thân thể Cổ Trần rắc một tiếng nứt thành hai nửa.
Cỗ lực lượng đáng sợ kia, ngạnh sinh sinh xé rách thân thể Cổ Trần thành hai nửa, máu vẩy trường không, cảnh tượng thê thảm làm vô số người kinh ngạc đến ngây người.
“Tộc trưởng!”
Không ít người nhìn thấy cảnh tượng huyết tinh thê thảm này nhịn không được kinh hô, trong mắt lộ ra nộ hỏa vô tận.
Nhưng rất nhanh, hai nửa thân thể nứt ra trào ra từng luồng quang mang, nháy mắt hợp nhất, vậy mà khôi phục như lúc ban đầu, Cổ Trần lần nữa ngạo lập hư không, khí tức cả người trở nên cường đại hơn vài phần.
Thân thể hắn run rẩy, Nguyên Thủy Ma Thể sau hết lần này tới lần khác chịu đòn khôi phục lại trở nên mạnh hơn một phần, khiến trong lòng hắn kinh ngạc.
Trong cảm giác của hắn, Nguyên Thủy Ma Thể dường như đã đến cực hạn, nhưng lại không có cực hạn, sau mỗi lần bị thương khôi phục lại trở nên mạnh hơn một tia.
Cảm giác này rất kỳ diệu, khiến Cổ Trần càng thêm tự tin, không nói cái khác, trong cơ thể hắn có trọn vẹn 5 vạn giọt Niết Bàn Chi Huyết, giết tới khi nào mới tiêu hao hết?
5 vạn giọt Niết Bàn Chi Huyết, khiến hắn hết lần này tới lần khác khôi phục lại, tiếp tục tái chiến, hoàn toàn chính là càng đánh càng hăng, càng đánh càng mạnh.
“Chiến!”
Cổ Trần hét lớn, âm thanh chấn động thương khung, truyền khắp phương viên mấy trăm dặm, chấn cho núi rừng rung chuyển, vô số mãnh thú sinh vật nhao nhao kinh hãi chạy trốn tứ tán.
Ầm!
Một quyền đánh tới, hư không đều run rẩy, sương mù hạt xám xịt bao bọc, xé rách hư không, trong nháy mắt đánh vào mặt Thú Nhân Chuẩn Hoàng.
Rắc một tiếng, mặt mũi sụp đổ, xương cốt đứt gãy thành hai khúc, khiến Thú Nhân Chuẩn Hoàng đều thổ huyết bay ngang, thê lương kêu to.
“A... Bản tọa muốn xé xác ngươi.”
Thú Nhân Chuẩn Hoàng nộ hỏa ngút trời, gầm thét bộc phát ra một cỗ khí thế kinh thiên, sau lưng hiện lên một mảng huyết sắc quang mang, hóa thành một mảnh huyết hải cuồn cuộn ập tới.
“Ô ô...”
Huyết hải ngập trời, bên trong truyền đến từng trận tiếng khóc nức nở ô ô, phảng phất như quỷ khóc thần gào, lờ mờ nhìn thấy vô số hư ảnh đang giãy giụa, gầm thét.
Cảnh tượng đáng sợ kia, tựa như địa ngục khiến người ta sợ hãi.
“Chút huyết hải cỏn con, cũng muốn cản ta?”
Cổ Trần lạnh lùng quát, cả người bốc lên sương mù hạt đen kịt lượn lờ, không gian quanh thân trở nên cực độ không ổn định, bị hai tay hắn vạch một cái trực tiếp xé ra một lỗ hổng.
Xoẹt một cái, Cổ Trần bước vào không gian biến mất không thấy.
Lúc xuất hiện lại, đã đi tới sau lưng Thú Nhân Chuẩn Hoàng, Thanh Đồng Thạch Kiếm trong tay phong mang thôn thổ, chém về phía cổ đối phương.
Keng!
Một cây huyết sắc đại kỳ vắt ngang qua, vừa vặn chặn lại đòn tập kích bất ngờ của Cổ Trần, kiếm phong bị huyết sắc đại kỳ cản lại.
“Giun dế, cũng muốn nghịch thiên?”
Thú Nhân Chuẩn Hoàng cười lạnh, xoay người đâm một thương về phía trái tim Cổ Trần, phốc một tiếng, trực tiếp xuyên thấu qua cơ thể, nhưng lại không có máu tươi bắn tung tóe.
Đó là một đạo tàn ảnh, nhạt nhòa biến mất không thấy, khiến đồng tử Thú Nhân Chuẩn Hoàng ngưng tụ, xoay người đâm thêm một thương, đáng tiếc không có ai.
“Người đâu? Không ổn...”Thú Nhân Chuẩn Hoàng kinh ngạc, thầm kêu không ổn.
Keng!
Một kiếm chém xuống, lại bị một mặt cờ cản lại, mặt cờ màu máu bay phần phật, phát ra huyết quang mãnh liệt, chặn lại một kiếm chém giết cường đại của Cổ Trần.
Trơ mắt nhìn bị cản lại, thân ảnh Cổ Trần nhoáng lên biến mất không thấy, ngay sau đó, lại là một đạo phong mang đâm thủng không gian giết về phía trái tim Thú Nhân Chuẩn Hoàng.
“Ngươi muốn chết!”Thú Nhân Chuẩn Hoàng giận dữ, hết lần này tới lần khác bị trêu đùa, tự nhiên nộ hỏa trung thiêu.
Cả người hắn bốc lên kim quang mãnh liệt, trong huyết hải sau lưng hiện lên một đầu Behemoth cự thú khổng lồ, trực tiếp vỗ một trảo xuống.
Ầm một tiếng, thân thể Cổ Trần trực tiếp bị đánh bay ngang thương khung, vẩy xuống mảng lớn máu tươi, toàn bộ thân thể đều bị đánh nứt nẻ không chịu nổi.
Hắn miệng mũi rỉ máu, máu tươi toàn thân tí tách trượt xuống, thoạt nhìn thê thảm vô cùng.
“Chết đi!”
Chỉ nghe một tiếng quát lạnh, Thú Nhân Chuẩn Hoàng nháy mắt đi tới trước mặt, vung huyết sắc đại kỳ cuốn lên, huyết quang đầy trời bao phủ xuống.
Bịch!
Cổ Trần hộc máu, thân thể lần nữa nứt nẻ, lần này càng thê thảm hơn, một nửa thân thể đều bị đánh nát, hóa thành một đoàn huyết vụ tản ra.
Nửa thân thể còn lại rơi xuống thương khung, máu nóng rực, nhuộm đỏ nửa bầu trời.
“Vẫn chưa chết?”
Ngay sau đó, Thú Nhân Chuẩn Hoàng trừng lớn hai mắt, nhìn Cổ Trần chỉ còn lại nửa thân thể vậy mà nhanh chóng khôi phục, xương cốt trọng sinh, huyết nhục lan tràn chớp mắt khôi phục hoàn toàn.
“Đây là quái vật sao?”
Đám Thú Nhân sợ ngây người, một số Thú Nhân cường đại đều vì thế mà lạnh thấu xương, nhìn Cổ Trần lại một lần nữa khôi phục lại, quả thực không dám tin.
“Tướng quân, một mình ngươi không trấn áp được hắn đâu.”
Lúc này, Tát Mãn áo xám một mực không có động tĩnh mở miệng, thanh âm khàn khàn lộ ra một loại khí tức đáng sợ khiến linh hồn người ta run rẩy.
Thân ảnh hắn xoẹt một cái xuất hiện giữa không trung, tay cầm Khô Cốt Quyền Trượng, khí tức cả người quỷ dị khó lường, ý chí khóa chặt Cổ Trần.
Tát Mãn áo xám xuất hiện rồi.
“Thú Nhân Tát Mãn?”
Thần tình Cổ Trần nghiêm túc, trở nên vô cùng ngưng trọng và cảnh giác.
Đối với Tát Mãn của Thú Nhân, nội tâm hắn cực kỳ cảnh giác, những kẻ này có được lực lượng và thủ đoạn cực kỳ quỷ dị khó lường.
Trước đó đã từng giết qua một tên Thú Nhân Tát Mãn Tế Tự, lực lượng và thủ đoạn kia vẫn còn rõ mồn một trước mắt, đặc biệt là thủ đoạn về phương diện linh hồn khiến người ta phòng bất thắng phòng.
“Tát Mãn, ngươi muốn nhúng tay, truyền ra ngoài mặt mũi của bản tọa đều mất hết.”Thú Nhân Chuẩn Hoàng trên mặt không nhịn được.
Ngươi nói xem ngươi một đường Chuẩn Hoàng, không bắt được Cổ Trần thì thôi, vậy mà còn liên thủ với một vị cường giả Chuẩn Hoàng khác cùng nhau đối phó một tiểu tử còn chưa Phong Vương?
Chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi còn cần nữa không?
“Đừng hành động theo cảm tính, kẻ này bất phàm, mang theo vận mệnh chưa biết, không thể nắm bắt, nhất định phải nhanh chóng trấn áp mang về, ta muốn linh hồn của hắn.”
Tát Mãn áo xám gằn từng chữ, thanh âm khàn khàn khó nghe, khiến người ta nghe xong nhịn không được cả người phát lạnh.
“Cổ Trần, ngươi có thể khiến bản tọa và Tát Mãn Tế Tự đích thân liên thủ, đủ để tự ngạo rồi.”
Thú Nhân Chuẩn Hoàng không có cự tuyệt và phản bác, mà là thần sắc lạnh lẽo nhìn Cổ Trần, trong mắt lộ ra sự nghẹn khuất và nộ hỏa.
Phải liên thủ mới có thể trấn áp tiểu tử này, hắn cảm thấy rất mất mặt, dưới sự bạo nộ, lực lượng và khí tức toàn thân tăng mạnh 3 thành.
“Khô Cốt Tù Lung, Linh Hồn Phong Cấm!”
Sát na, Tát Mãn áo xám xuất thủ, Khô Cốt Quyền Trượng nhẹ nhàng vung lên, sương mù xám xịt đầy trời tràn ngập, phô thiên cái địa cuốn ra, hóa thành một mảnh lồng giam.
Đây là lĩnh vực của Tát Mãn áo xám, đã vô hạn ngưng kết thành công, chỉ thiếu một tia nữa là có thể trở thành lĩnh vực không gian chân chính.
Nhưng vẫn kém một tia, dường như có chút không đủ, còn không phải lĩnh vực chân chính, mặc dù vậy, Cổ Trần vẫn cảm giác được một cỗ áp lực và nguy cơ bàng bạc.
Rào rào!
Bên trong không gian lĩnh vực màu xám, hài cốt xám trắng lít nha lít nhít hội tụ, hóa thành từng sợi xích xương cốt quấn quanh tới, tầng tầng lớp lớp vây khốn Cổ Trần.
Đây là hài cốt tỏa liên, lộ ra một sợi sâm nhiên chi khí, đối với linh hồn có sự khắc chế và tổn thương mãnh liệt.
“Khô Cốt Tù Lung sao?”
Cổ Trần nhìn hài cốt tỏa liên lít nha lít nhít bốn xung quanh, sắc mặt rất bình tĩnh.
Chỉ thấy cả người hắn phát sáng, từ trong cơ thể đột nhiên bộc phát ra một cỗ sấm sét kinh thiên.
Ầm!
Ức vạn lôi quang phun trào, tựa như lôi hải lao nhanh gầm thét tuôn ra.
Chương 459vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnTa Man Hoang Bộ Lạc– một bộ truyện thuộc thể loạiDị Giới,Tiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận