Chương 45: Đại Khoáng Trường

Cổ Trần lặng lẽ tiềm phục qua, trốn trong một bụi cỏ, lặng lẽ ngước mắt nhìn lại.

Đập vào mi mắt, vậy mà là một tòa khoáng trường khổng lồ, chiếm diện tích hơn 20 dặm, lớn đến mức bất khả tư nghị.

Xung quanh khoáng trường có từng cái trạm gác, bên trên đứng từng tên Thú Nhân mặt xanh nanh vàng, tướng mạo dữ tợn, hung ác vô cùng.

Trước lối vào, càng có trọng binh canh giữ, Cổ Trần hơi quan sát liền xác định, nơi đó ít nhất có hơn 1000 tên Thanh Bì Thú Nhân chiến sĩ canh giữ.

Những Thú Nhân này, trên người mặc một loại hắc sắc chiến giáp, tay cầm một số binh khí bằng xương, phiếm lên hàn mang lẫm liệt, khí tức cường đại, sát khí đằng đằng, vừa nhìn liền biết là một đám Thú Nhân tinh nhuệ.

Nhìn xuống dưới nữa, toàn bộ khoáng trường phảng phất như là một tòa căn cứ khổng lồ, bên trong tu kiến các loại kiến trúc bằng đá khổng lồ.

Bên trong sinh sống lít nha lít nhít vô số nhân ảnh, có lính tuần tra của Thú Nhân, càng có vô số Nhân tộc bộ lạc bị bắt tới.

Những người này, đang khai quật loại đá gì đó, Cổ Trần hơi suy đoán liền biết khẳng định là một loại khoáng thạch nào đó.

Thanh Bì Thú Nhân vậy mà bắt giữ lượng lớn nhân loại bộ lạc tới khai thác khoáng thạch, bên trong toàn bộ khoáng trường, ít nhất có mấy vạn thậm chí nhiều hơn nhân loại nguyên thủy.

Bọn họ vác một số cuốc chim, khai thác một số khoáng thạch màu đen, vận chuyển đến trung tâm khoáng trường chất đống lại, đã chất đống đầy một ngọn núi nhỏ.

Xem tình huống, nơi này là một đại khoáng trường của Thanh Bì Thú Nhân, bên trong có rất nhiều Thanh Bì Thú Nhân chiến sĩ, có kẻ đang tuần tra, có kẻ cầm roi xua đuổi nô lệ đi đào quặng.

Bốp!

“Nhanh lên, thứ rác rưởi yếu ớt, mau chóng đào quặng, nhiệm vụ hôm nay đào không xong thì không có đồ ăn.”

Một tên Thú Nhân cởi trần vung roi, đánh lên người từng tên bộ lạc nô lệ, lập tức lưu lại từng đạo vết máu.

Những người này giận mà không dám nói, cắn răng, cõng gùi, cầm cuốc sắt đi đào quặng.

“Đám Thanh Bì Thú Nhân đáng chết.”

“Ngày tháng này không cách nào sống nổi nữa!”

Hán tử trung niên vừa bị đánh roi mặt lộ biểu tình phẫn nộ, trong mắt tràn ngập cừu hận.

“Ai, đừng nói nữa.”

Lão nhân bên cạnh an ủi nói:“Chúng ta không có cách nào trốn thoát, Thanh Bì Thú Nhân ở chỗ này đồn trú hơn vạn tinh nhuệ Thú Nhân chiến sĩ.”

“Đúng vậy, bộ lạc chúng ta trước kia chính là bị Thanh Bì Thú Nhân diệt đi.”

Có người lắc đầu thở dài, mặt lộ vẻ tuyệt vọng nói.

Người ở đây, đều là người bị Thanh Bì Thú Nhân từ các bộ lạc nguyên thủy bắt giữ tới, đều bị kéo tới đây đào quặng.

Một số bộ lạc càng là trực tiếp bị phúc diệt, chỉ có một bộ phận trốn thoát.

“Đáng hận!”

“Chẳng lẽ không có bộ lạc nào có thể đối phó đám Thanh Bì Thú Nhân này sao?”

Có người phát ra tiếng gầm nhẹ không cam lòng, tỏ ra vô cùng không cam tâm.

Chỉ nghe một lão nhân thở dài nói:“Đừng nghĩ nữa, ta nghe nói phía đông có một đại hình bộ lạc, gọi là Huyền Điểu Bộ Lạc, có lẽ bộ lạc kia có thể chống lại Thanh Bì Thú Nhân.”

“Đáng tiếc, Huyền Điểu Bộ Lạc cách mảnh Man Hoang Bình Nguyên này quá xa, căn bản không có khả năng tới đây.”Lão nhân vẻ mặt thở dài kể lể.

Đinh đinh đinh...

Mọi người một bên khai đào khoáng thạch, một bên thấp giọng nghị luận.

Chỉ nghe một hán tử trung niên thấp giọng nói:“Ta biết còn có một đại bộ lạc, hình như gọi là Thanh Loan Bộ Lạc, tựa hồ từng đánh bại một chi tinh nhuệ quân đoàn của Thanh Bì Thú Nhân.”

“Thật sao?”

Mọi người nghe xong lập tức sáng mắt lên, trung niên nhân kia khẳng định nói:“Không sai, ta từng ra ngoài săn thú đã tận mắt nhìn thấy, 3000 người Thanh Bì Thú Nhân quân đoàn, bị đánh cho chạy trối chết, vị thiếu niên cường giả của Thanh Loan Bộ Lạc kia, cưỡi một con Long Ngao, tay cầm một cây chiến thương không người nào có thể cản.”

“Cho dù như vậy thì sao, chung quy là không có người tới cứu chúng ta đâu.”

Lão nhân kia lắc đầu, thở dài nói ra lời này.

Lời này vừa dứt, tâm tình vốn dĩ kích động của mọi người lập tức nguội lạnh, đúng vậy, ai lại nguyện ý tới đây giải cứu bọn họ chứ?

Các bộ lạc khác, đều sẽ không có người tới cứu bọn họ, nhìn xem hơn vạn tinh nhuệ Thanh Bì Thú Nhân ở đây, muốn tới đây cứu bọn họ, bắt buộc phải có số lượng gấp 10 lần tinh nhuệ chiến sĩ bộ lạc mới có thể làm được.

“Đáng chết, chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy cả đời chết ở chỗ này sao?”

Một gã thanh niên không cam tâm gầm nhẹ, kết quả vừa vặn bị một tên Thanh Bì Thú Nhân cách đó không xa nghe thấy, lập tức đi tới.

Phanh!

Một cước giẫm xuống, thanh niên lập tức bị giẫm trên mặt đất, đầu lún vào trong bùn đất nham thạch, huyết thủy ồ ồ rỉ ra.

“Giun dế... Các ngươi đang nghị luận cái gì, muốn chết sao?”

Tên Thanh Bì Thú Nhân kia dữ tợn quét qua bốn phía, tất cả mọi người sắc mặt đại biến, phẫn nộ, sợ hãi, không cam lòng, nghẹn khuất vân vân, ai nấy nắm chặt nắm đấm, lại không dám phản kháng.

Bởi vì không có lực lượng phản kháng, nhìn vị thanh niên bị giẫm trên mặt đất, đầu vỡ vụn chết thảm kia, mọi người trong lòng lặng lẽ bi thương, có một cỗ cảm xúc bi phẫn muốn tuyệt.

“Mau cút đi làm việc!”

Tên Thanh Bì Thú Nhân này nộ hống, vung roi từng nhát từng nhát quất đánh những người nguyên thủy bộ lạc này, ai nấy toàn thân bị đánh vết máu loang lổ, thê thảm vô cùng.

Một màn trước mắt, chỉ là một hình ảnh thu nhỏ bên trong khoáng trường, bên trong toàn bộ khoáng trường khổng lồ, bị bắt tới mấy vạn thanh tráng nguyên thủy bộ lạc đào quặng.

Trên đỉnh núi, Cổ Trần lặng lẽ nhìn từng màn thê thảm bên trong khoáng trường, trong lòng đè nén một ngọn lửa, nói thế nào hắn cũng là nhân loại.

Những người nguyên thủy bộ lạc này, giống như hắn thuộc về Nhân tộc, hiện tại vậy mà bị một đám Thanh Bì Thú Nhân nô dịch đào quặng, mặc cho đánh giết, quả thực khiến người ta sôi máu.

Càng thậm tệ hơn, Cổ Trần tận mắt nhìn thấy, ở một góc khoáng trường, một đứa bé nguyên thủy vóc dáng gầy gò bị một tên Thanh Bì Thú Nhân khôi ngô dùng hai tay xé xác, há miệng nhai nuốt.

“Đám Thú Nhân đáng chết!”

Cổ Trần nắm chặt nắm đấm, hận không thể giết xuống dưới đồ sát sạch đám Thanh Bì Thú Nhân này, căn bản không cách nào tưởng tượng, nhân loại ở Man Hoang thế giới này vậy mà thê thảm bực này.

Nhân tộc ở thế giới này, hình như tình huống rất thảm, luân vi nô lệ của các tộc, khẩu phần lương thực, Tế Thần của bộ lạc ăn thịt tộc nhân, bên ngoài hung thú hoành hành, càng có các loại chủng tộc cường đại nô dịch Nhân tộc.

Tình huống như thế, thân là một thành viên của Nhân tộc, hơn nữa với tư cách là Tộc trưởng của một bộ lạc nguyên thủy như Cổ Trần, tự nhiên không cách nào dung nhẫn chuyện này.

Bởi vì không biết chừng ngày nào đó sẽ đến lượt bộ lạc của hắn tao ngộ, thậm chí chính bản thân hắn đều có khả năng bị dị tộc cường đại cầm nã, bắt tới làm nô lệ, làm khẩu phần lương thực.

“Lực lượng, ta muốn lực lượng, ta muốn lực lượng cường đại áp đảo tất cả.”

Giờ khắc này, nội tâm Cổ Trần đột nhiên bộc phát ra một tiếng kinh thiên nộ hống, khát vọng đối với lực lượng đạt tới một bước vô cùng hãi nhân.

Loại khát vọng đối với lực lượng đó, vô cùng mãnh liệt, chưa từng có giờ khắc nào Cổ Trần lại khát vọng lực lượng như vậy.

Bởi vì hắn rốt cuộc hiểu rõ sự tàn khốc huyết tinh của Man Hoang thế giới, không có lực lượng, căn bản không cách nào sinh tồn, không phải bị nô dịch thì chính là bị ăn thịt.

Người nguyên thủy bên trong khoáng trường, ai nấy mặt lộ vẻ tuyệt vọng, cúi đầu, không nhìn thấy hy vọng, ánh mắt trống rỗng phảng phất như từng cái hành thi tẩu nhục, đào quặng, đào quặng, lại đào quặng, cho đến khi tử vong.

Bọn họ biết, sẽ không có người tới cứu bọn họ, thậm chí sẽ không có bất kỳ một bộ lạc nào mạo hiểm đối mặt hơn 1 vạn tinh nhuệ Thanh Bì Thú Nhân tới đây giải cứu bọn họ.

“Bên trong khoáng trường có hai cỗ khí tức cường đại.”

Lúc này, Cổ Trần đang ẩn nấp trong lòng cảnh giác, sắc mặt ngưng trọng, bởi vì hắn cảm giác được phía dưới đại khoáng trường ẩn giấu hai cỗ khí tức cường đại, lộ ra hung lệ và tàn bạo.

“Trở về trước đã.”Hắn lặng lẽ thối lui, không có lỗ mãng, chớp mắt đã trở lại bên cạnh Bạch Hổ.

“Ồ?”

Ngay lúc Cổ Trần chuẩn bị rời đi trở về bộ lạc, đột nhiên kinh ngạc phát hiện, bên trong khoáng trường đang có một chi tinh nhuệ Thanh Bì Thú Nhân nối đuôi nhau đi ra.

Bọn chúng tựa hồ hộ tống đồ vật nào đó đi ra, đó tựa hồ là một chiếc rương sắt đen nhỏ nhắn, được một tên thống lĩnh Thanh Bì Thú Nhân dẫn đầu cõng sau lưng.

Nhìn thấy cảnh này, hai mắt Cổ Trần sáng lên, trong lòng đột nhiên có một ý tưởng to gan.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...