Chương 439: Thật Khổ Sở

Bên trong Hoang Cổ Thành, rất nhiều người phát hiện, ở hai bên Thanh Đồng Chủ Điện, lại có thêm hai tòa thiên điện.

Trong đó một tòa thiên điện tản ra hàn khí nồng đậm, đóng băng vạn vật, đem trọn tòa thiên điện đều đông cứng thành một cung điện như băng tinh.

Bên kia thì hoàn toàn ngược lại, bên trong thấu ra hỏa khí mãnh liệt, một cỗ liệt diễm hừng hực thiêu đốt, bao trùm lấy toàn bộ đại điện, nhưng lại không làm tổn thương mảy may.

Nhiệt độ của cỗ hỏa diễm này cực cao, khiến người ta không dám tới gần.

Hai tòa đại điện một băng một hỏa, đã thu hút ánh mắt chú ý của vô số người trong thành.

“Nghe nói Tộc trưởng lại mang về một con Phượng Hoàng?”

Trong thành, không ít tộc nhân đang nghị luận ầm ĩ, trên mặt tràn đầy kinh hỉ cùng tò mò.

Bọn họ đối với con Hỏa Tước mà Cổ Trần mang về tràn ngập tò mò, trực tiếp nhận định đó chính là Phượng Hoàng, suy cho cùng trước đó Cổ Trần đã mang một con Hàn Băng Phượng Hoàng trở về.

Ngay tại bên trong tòa thiên điện băng tinh kia cư trú, trước kia chỉ có Hàn Băng Phượng Hoàng, hiện tại lại có thêm một con Hỏa Tước mang huyết mạch Phượng Hoàng.

Một băng một hỏa, vừa vặn bổ trợ cho nhau.

“Gào, chủ nhân không sủng ta nữa, thật khổ sở... ô ô.”

Trước Bạch Hổ Điện, một đầu Kiếm Xỉ Hổ thuần bạch sắc đang hai mắt đẫm lệ nằm sấp ở đó, gặm một khối thú nhục khổng lồ.

Nó vừa ăn vừa rơi lệ, thỉnh thoảng lại nhìn về phía hai tòa thiên điện mới xuất hiện, Băng Cung, Hỏa Điện, trong lòng cực kỳ ủy khuất.

Lần này cảm giác giống như bị thất sủng vậy, rất khổ sở, chỉ có thể hóa bi phẫn thành thực dục, một hơi ăn sạch một đầu Man Hoang Giác Long thú.

“Tiểu Bạch a, đừng thương tâm, Đao ca dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một vòng có đi không?”

Đúng lúc này, một cái đầu cực lớn thò tới, nháy mắt ra hiệu nói với Bạch Hổ một câu, bộ dáng lén lút tặc cẩu.

Bạch Hổ sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn lên thì ra là Bạo Long.

“Là ngươi a Đao Ba, ngươi không ở lại tu luyện thì tới làm gì?”Bạch Hổ vừa ăn thịt vừa lơ đãng nói.

Bạo Long hắc hắc cười nhẹ một tiếng:“Tiểu Bạch, chủ nhân đã đi Sơn Hải Thành, chúng ta lại không có việc gì lớn để làm, hơn nữa hiện tại nơi này đã có con Hàn Băng Phượng Hoàng và Hỏa Tước kia trấn thủ, chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta ra ngoài đi dạo a.”

“Nhưng mà... chủ nhân sẽ trách tội.”Bạch Hổ rất động tâm, nhưng có chút chần chờ và không dám.

Bởi vì nó rất e sợ Cổ Trần, nhưng lại không muốn thất sủng, có điều trơ mắt nhìn Cổ Trần mang về hết sủng kỵ này đến sủng kỵ khác, trong lòng lập tức sinh ra một cỗ nguy cơ thật sâu.

Chủ nhân không phải là ghét bỏ nó không biết bay, sau đó mới mang Hàn Băng Phượng Hoàng, Hỏa Tước trở về, hay là chê nó không đủ xinh đẹp chứ?

“Ngươi ngu a.”Bạo Long bày ra dáng vẻ hận sắt không thành thép, răn dạy:“Ngươi xem xem, hiện tại đã có hai con Phượng Hoàng rồi, về sau nếu như lại có thêm vài con nữa thì còn ra thể thống gì, chúng ta chẳng phải là thế đơn lực bạc sao.”

Bạo Long ân cần dạy bảo:“Ta thì không sao, có một đại gia đình thủ hạ bán mạng cho chủ nhân, tóm lại không thể vứt bỏ ta được.”

“Nhưng ngươi thì khác rồi.”Nó dùng ánh mắt đánh giá Bạch Hổ, cười nói:“Ngươi có cái gì, ngươi cái gì cũng không có a, sớm muộn gì cũng bị chủ nhân lãng quên.”

“Ta đề nghị ngươi vẫn là nhanh chóng nhân cơ hội này, rời đi một chuyến, ở bên ngoài tìm kiếm một chút đồng loại mang về lớn mạnh lực lượng của ngươi, như vậy mới có thể khiến chủ nhân lau mắt mà nhìn ngươi a.”

“Ngươi xem, nếu như ngươi có lượng lớn tộc nhân mang huyết mạch Bạch Hổ giống như ngươi ở bên cạnh, chủ nhân có thể hay không đối với ngươi nhìn bằng con mắt khác đâu?”

Bạo Long từng chữ từng câu dạy bảo, khiến hai mắt Bạch Hổ sáng ngời, nở rộ ra kim quang rực rỡ, một câu bừng tỉnh người trong mộng a.

“Đao ca, quá cảm tạ ngươi.”

Bạch Hổ kích động đứng lên, cả người tản ra một cỗ khí thế kinh nhân.

Bạo Long nhìn thấy liền hài lòng cười nói:“Không tệ, nên có bực này bá khí, ngươi xem xem ngươi cả ngày rúc ở chỗ này sắp rỉ sét luôn rồi, chôn vùi uy danh Bạch Hổ của các ngươi.”

Nói xong, Bạo Long trực tiếp xoay người lao nhanh đi, thân thể khổng lồ chạy trốn vậy mà không có một tia thanh âm nào truyền ra, lặng yên không một tiếng động.

Kỳ thật là nó cố ý khống chế không phát ra âm thanh, nếu không kinh động vô số người, vậy thì không tính là lặng lẽ ra ngoài đi dạo nữa.

“Rống!”

Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, trực tiếp hóa thành một đạo bạch quang đằng không mà đi, nó cũng không phải là không biết bay, từ sớm lúc tinh luyện huyết mạch Bạch Hổ trong cơ thể, thức tỉnh Bạch Hổ Chi Huyết thì đã có được loại năng lực này rồi.

Bạo Long, Bạch Hổ, hai tên gia hỏa lặng lẽ rời khỏi Hoang Cổ Thành, ra ngoài đi dạo rồi.

“Hỏa Tước, hai tên gia hỏa kia chạy ra ngoài rồi, có muốn nói với chủ nhân không?”

Lúc này, bên trong Băng Cung truyền đến một thanh âm thanh thúy, Hàn Băng Phượng Hoàng lên tiếng.

Nhưng bên trong Hỏa Điện lại truyền đến một câu:“Mặc kệ, để cho bọn chúng đi đi, hảo hảo trấn thủ nơi này chính là chức trách của chúng ta, hơn nữa ta đang ở giai đoạn mấu chốt nhất luyện hóa Phượng Hoàng di cốt.”

“Vậy ngươi chẳng phải là chuẩn bị thuế biến thành thuần huyết Phượng Hoàng sao?”Hàn Băng Phượng Hoàng kinh hỉ hỏi.

Chỉ nghe bên trong Hỏa Điện truyền đến một thanh âm vui mừng:“Đúng vậy, lần này hẳn là có thể hoàn toàn thuế biến huyết mạch, triệt để hóa thành Phượng Hoàng rồi.”

“Đúng rồi, ngươi có quen biết đồng tộc nào đang lưu lạc bên ngoài không?”

Hàn Băng Phượng Hoàng nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên hỏi một câu.

“Ngươi là muốn mang tới đây?”Hỏa Tước kinh ngạc hỏi.

Chỉ nghe Hàn Băng Phượng Hoàng nói:“Ngươi không cảm thấy chỉ có hai chúng ta có chút cô đơn sao, nếu bọn chúng cũng giống như chúng ta đều không được bổn tộc tiếp nhận, còn không bằng tụ tập lại cùng một chỗ.”

“Tựa hồ, khả thi a... nhưng bọn chúng đều là những kẻ cao ngạo, chịu qua đây sao?”Hỏa Tước như có điều suy nghĩ.

Hàn Băng Phượng Hoàng lòng tin tràn đầy nói:“Yên tâm, chủ nhân của chúng ta cũng không đơn giản, chờ ngài ấy trở về chúng ta liền nói cho ngài ấy biết, có lẽ có thể mang đến không ít đồng tộc.”

Hai con Phượng Hoàng này, cũng bắt đầu đánh chủ ý gì đó rồi.

Mà Cổ Trần đối với chuyện này hoàn toàn không biết gì cả, trước mắt hắn đang ở bên trong Sơn Hải Thành, tới nơi này kiểm tra, gia cố tường thành, chỉ điểm đám người Long Uyên tu luyện tăng lên.

“Gần đây có Thủy Tộc nào đến phạm không?”

Trên tường thành, Cổ Trần phóng tầm mắt nhìn ra vô ngần đại hải bên ngoài, đầu cũng không quay lại hỏi một câu.

Đứng phía sau hắn là 3 người, cầm đầu chính là Long Uyên, còn có Cổ Đại Sơn cùng La Hải, cung kính đứng ở phía sau.

“Tộc trưởng, những ngày gần đây có nhiều tung tích thám tử Thủy Tộc xuất hiện, nhưng chưa từng xảy ra đại chiến.”

Long Uyên trực tiếp nói ra tình huống gần đây, bên ngoài Sơn Hải Thành, có không ít thám tử Thủy Tộc liên tục xuất hiện tung tích, nhưng chưa từng có lượng lớn Thủy Tộc xuất hiện.

Điểm này khiến Cổ Trần lâm vào trầm tư, suy nghĩ có phải Thủy Tộc đã bị đánh cho sợ rồi không, lần trước một hơi giết trọn vẹn hơn 500 vạn sinh linh Thủy Tộc.

Càng trảm sát 2 tôn Hải Vương, thậm chí kinh động một tôn Bạch Sa Lão Tổ của Thủy Tộc, nhưng cuối cùng lại không giải quyết được gì mà không xuất hiện.

“Tăng cường cảnh giới, không thể có một tia một hào lơi lỏng, Thủy Tộc tất nhiên có động tác lớn hơn.”

Cổ Trần thần sắc nghiêm khắc cáo giới 3 người Long Uyên, Cổ Đại Sơn, La Hải phía sau, nhất định phải cẩn thận phòng bị Thủy Tộc đột kích.

Hắn suy đoán, Thủy Tộc tất nhiên có động tác lớn hơn, chỉ là trước mắt đang ấp ủ, có lẽ đang tìm kiếm cơ hội.

“Rõ, Tộc trưởng!”

3 người Long Uyên đồng thanh lĩnh mệnh.

Cổ Trần phóng tầm mắt nhìn Vô Tận Hải phía trước, suy nghĩ một chút, cuối cùng đưa ra một quyết định.

“Các ngươi canh giữ tốt nơi này, ta muốn đi Huyền Vũ Thánh Địa một chuyến.”

Hắn nói xong câu này, chưa đợi đám người Long Uyên phản ứng lại, người đã biến mất không thấy tăm hơi.

“Tộc trưởng muốn đi Huyền Vũ Thánh Địa?”

Trong lòng Long Uyên chấn động, lộ ra vẻ kinh hãi, hiển nhiên không ngờ tới Cổ Trần vậy mà lại muốn đi Huyền Vũ Thánh Địa.

Hắn đi Huyền Vũ Thánh Địa làm gì?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...