Chương 38: Hổ Lang Chi Tranh

Trong thâm cốc, hai con hung thú đang kịch chiến, hiện trường quang mang lấp lóe, cát bay đá chạy.

Bành!

Đột nhiên, một con sói màu bạc bay ngang ra, đâm gãy một gốc cổ mộc khổng lồ.

Đó là Ngân Nguyệt Lang Vương, toàn thân bốc lên một cỗ ngân quang mông lung, sừng trên đỉnh đầu phát sáng, hung ác trừng mắt nhìn một con hung thú phía trước.

“Kiếm Xỉ Hổ?”

Cổ Trần ẩn nấp trên cây cực kỳ kinh ngạc, trừng lớn mắt nhìn một con hung thú trước mắt, vậy mà lại là Man Hoang hung thú - Kiếm Xỉ Hổ.

Con Kiếm Xỉ Hổ này, thân dài 4 mét, toàn thân trắng như tuyết, mọc hai cái răng hổ như thanh kiếm sắc bén, trên trán có một chữ Vương màu vàng, lóe lên kim quang yếu ớt.

“Gào!”

Một tiếng hổ gầm chấn động sơn lâm, bầy sói xung quanh sinh ra bạo động to lớn, từng con Khủng Lang sợ hãi lùi lại, tỏ ra rất e sợ.

Trong mắt nó thấu ra sát cơ lạnh lẽo, tứ chi đạp một cái, mặt đất rắc rắc nứt toác, toàn thân tản ra một cỗ hung uy, nhiếp nhân vô song.

“Hừ, khu khu một con hổ tạp chủng, chẳng qua là thức tỉnh một tia Bạch Hổ huyết mạch, hôm nay ngươi bắt buộc phải chết.”

Ngân Nguyệt Lang Vương cô ngạo vô cùng, ngẩng cao đầu sải bước đi tới, ngân quang toàn thân càng cường thịnh thêm vài phần, khí tức cường đại, khiến người ta không dám tin.

Cổ Trần trong tối nghe thấy lời này, trong lòng kinh ngạc, đánh giá con Kiếm Xỉ Hổ toàn thân trắng như tuyết, không chút tạp chất kia, không ngờ vậy mà thức tỉnh một tia Bạch Hổ huyết mạch.

Chỉ là Kiếm Xỉ Hổ này không thể nhả tiếng người, vẫn là một con hung thú chưa khai hóa, nhưng huyết mạch và thực lực của nó cực kỳ cường đại.

Thức tỉnh Bạch Hổ huyết mạch, cho dù là một tia huyết mạch, đều có lực lượng cường đại, khiến Ngân Nguyệt Lang Vương đều có chút đánh không lại.

“Gào...”

“Tấn công!”

Lúc này, Ngân Nguyệt Lang Vương gầm thét một tiếng, phát động mệnh lệnh tấn công.

Sát na gian, hơn một ngàn con Khủng Lang xung quanh đồng loạt gầm thét, vô cùng điên cuồng hướng về phía Kiếm Xỉ Hổ màu trắng vồ tới, hãn bất úy tử.

Lang Vương thông minh, vậy mà muốn dùng lực lượng bầy sói đối phó Kiếm Xỉ Hổ.

“Gào!”

Một tiếng hổ gầm, liền thấy Kiếm Xỉ Hổ một tát vỗ tới, đầu một con Khủng Lang phía trước vỡ vụn thành thịt nát bay tán lạn.

Ngay sau đó nó nhảy lên xoay người, giẫm một con Khủng Lang xuống đất, há miệng cắn lấy cổ, hai cái răng nhọn đâm vào động mạch chủ của Khủng Lang, nháy mắt mất mạng.

Bành!

Một cái đuôi quất mạnh, bành bành hai tiếng hai con Khủng Lang tại chỗ bay ngang hộc máu, ngã xuống đất không dậy nổi.

Bầy sói tập sát, nhưng sự cường đại của Kiếm Xỉ Hổ vượt quá tưởng tượng, vồ, cắn, cào, một chiêu một thức đều cướp đi sinh mạng của một con Khủng Lang.

Chiến lực cường đại của nó, khiến Cổ Trần cũng khiếp sợ, lực lượng kia hung hãn, vuốt hổ vỗ tới không chết cũng bị thương, nham thạch cây cối đều bị đánh cho vỡ vụn.

Ầm ầm ầm...

Hiện trường chiến đấu thảm liệt, từng con Khủng Lang hai mắt đỏ ngầu, như phát điên hãn bất úy tử vồ tới triển khai mãnh công.

Còn Kiếm Xỉ Hổ triệt để bộc phát, khói bụi tàn phá bừa bãi, có thi thể Khủng Lang bay ngang, thậm chí có tảng lớn thịt nát bắn tung tóe ra ngoài.

“Ngân Nguyệt Quang Nhận!”

Lúc này, toàn thân Ngân Nguyệt Lang Vương bốc lên quang huy nồng đậm, trên cái sừng độc nhất trên đỉnh đầu có từng viên phù hiệu nhảy nhót, nháy mắt hóa thành một mảng quang nhận màu bạc oanh sát tới.

Quang nhận đầy trời bay múa, đi qua nơi nào, cỏ cây nham thạch thảy đều bị cắt nứt thành bột mịn, ngay cả những con Khủng Lang ở khu vực đó đều bị giảo thành thịt vụn bay tán lạn, huyết tinh tàn nhẫn.

Lang Vương hung tàn, vậy mà ngay cả thủ hạ của mình cũng cùng nhau giảo sát.

“Gào!”

Quang nhận cuốn tới, bên trong truyền ra một tiếng gầm thét kinh thiên.

Ầm ầm một tiếng quang nhận vỡ vụn, lộ ra một mảng bừa bộn bên trong, hố hố lõm lõm, thịt nát huyết tinh đầy đất rải rác bốn phía, thảm liệt vô cùng.

Nó lọt vào trọng thương, bị Ngân Nguyệt Lang Vương một kích đánh lén thành công, bị trọng thương tại chỗ.

“Hừ!”

Nhìn thấy Kiếm Xỉ Hổ màu trắng bị trọng thương, Ngân Nguyệt Lang Vương hừ lạnh, lộ ra một tia trào phúng, cô ngạo.

Nó cất bước đi tới, vừa mở miệng nói:“Một con hung thú chưa khai hóa, có tài cán gì chiếm cứ phần bảo dược này?”

Lời của Ngân Nguyệt Lang Vương, chọc giận Bạch Hổ, toàn thân tản ra hung uy, gầm thét liên tục, đáng tiếc khí tức có chút suy yếu rồi.

Cổ Trần thì kinh ngạc lời của Lang Vương, nó nói Bạch Hổ đang chiếm cứ một loại bảo dược ở đây?

“Nơi này có bảo dược?”

Hắn kinh ngạc vạn phần, lặng lẽ đánh giá bốn phía, nhưng không hề có bất kỳ phát hiện nào, còn bảo dược mà Lang Vương nói ở chỗ nào?

Bất quá hắn cảm nhận được trong không khí bốn phía tràn ngập một loại năng lượng không linh, tựa hồ là linh khí, đang từ bốn phương tám hướng tràn vào trong thâm cốc.

Trước đó không phát giác, hiện tại cẩn thận cảm ứng lập tức phát giác điểm khác biệt, linh khí tám phương hội tụ trong thâm cốc, hình như thật sự đang thai nghén một loại linh vật nào đó.

“Lên, đánh gục nó!”

Ngân Nguyệt Lang Vương đi tới, nhưng nó vậy mà không tới gần con Kiếm Xỉ Hổ kia, mà ra một mệnh lệnh với bầy sói.

“Gào!”

Bầy sói lại tấn công, vô cùng điên cuồng, từng con từng con vồ lên, hàng ngàn con Khủng Lang, dưới sự dẫn dắt của một con sói đầu đàn màu đen nhấn chìm Kiếm Xỉ Hổ.

Ầm!

Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, xác sói đầy trời bay múa, tựa như thiên nữ tán hoa bị chấn bay ra ngoài, một bộ phận chết thảm tại chỗ, còn một bộ phận bị trọng thương.

Nhưng bầy sói không những không sợ, ngược lại càng thêm hung tàn, từng con tiếp tục vồ lên, lại một lần nữa nhấn chìm con Kiếm Xỉ Hổ kia.

Ầm ầm ầm...

Thâm cốc chấn động, có cây cối đổ sụp, cuốn lên khói bụi tản ra bốn phía.

“Gào!”

“Gào ô...”

Cuộc vật lộn thảm liệt, máu thịt be bét, bầy sói điên cuồng vồ cắn Kiếm Xỉ Hổ, để lại từng đạo vết thương, máu loãng nhuộm đỏ Kiếm Xỉ Hổ.

Bộ lông trắng như tuyết xinh đẹp vốn có, đã sớm bị nhuộm thành màu đỏ, đầm đìa máu tươi thoạt nhìn rất khủng bố, nhưng nó vẫn hung tàn phản kích, cắn chết, vỗ chết từng con Khủng Lang.

Bị vồ ngã rồi, tiếp tục bò dậy xé xác Khủng Lang, dần dần, sức lực của Kiếm Xỉ Hổ suy giảm.

Ầm!

Đột nhiên, một đạo ngân mang lao tới, nháy mắt oanh bay Kiếm Xỉ Hổ ra ngoài, máu rải một đường, nằm ở đằng xa không nhúc nhích, thoi thóp.

Đó là Ngân Nguyệt Lang Vương, thời khắc mấu chốt trực tiếp phát động một kích trí mạng, nháy mắt đánh Kiếm Xỉ Hổ trọng thương sắp chết, thoi thóp.

“Các ngươi canh chừng nó, lát nữa bản vương đích thân đem nó luyện hóa, may ra còn có thể luyện ra một tia Bạch Hổ chân huyết.”

Ngân Nguyệt Lang Vương cao ngạo ngẩng cao đầu, phân phó bầy sói xong, xoay người từng bước đi về phía một hang động ẩn mật phía trước.

Cổ Trần nhìn một cái mới phát hiện, hóa ra trong thâm cốc còn cất giấu một hang động, thảo nào vừa rồi không phát hiện, là bị che giấu rồi.

“Linh vật ở ngay bên trong.”

Nhìn Ngân Nguyệt Lang Vương đi vào hang động kia, Cổ Trần híp mắt, không cần suy đoán, chắc chắn bảo dược mà nó nói ở ngay bên trong.

Hắn nhìn thoáng qua Kiếm Xỉ Hổ thoi thóp bên kia, bị bầy sói vây chặt.

Nhân lúc bầy sói không chú ý, Cổ Trần lặng lẽ lẻn lên phía trước, dựa vào bụi rậm che giấu rất nhanh đã tới trước hang động kia, lách mình tiến vào.

Có lẽ, là sự uy hiếp của Ngân Nguyệt Lang Vương, khiến phụ cận đây không có một con Khủng Lang nào dám tiếp cận, để Cổ Trần dễ dàng lẻn vào trong.

“Ha ha ha...”

“Quả nhiên là bảo dược thức tỉnh huyết mạch, là của ta rồi!”

Trong hang động truyền ra một trận cười to, là giọng của Ngân Nguyệt Lang Vương.

Cổ Trần lặng lẽ tiến vào hang động, càng vào sâu linh khí càng nồng đậm, thậm chí có từng tia từng sợi sương mù tràn ngập bốc lên.

“Kẻ nào?”

Nhưng vừa tới chỗ trống trải sâu trong hang động, còn chưa nhìn rõ tình hình phía trước đã nghe thấy một tiếng quát lớn, tiếp đó một đạo quang nhận màu bạc chém thẳng vào mặt, phong mang loảng xoảng.

Bạn vừa hoàn thànhchương 38của TruyệnTa Man Hoang Bộ Lạctại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiDị Giới,Tiên Hiệp. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...