Chương 340: Thánh Địa Sứ Giả

Hôm nay, bên ngoài Bách Man Sơn có một chiếc phi thoi lao vút đến.

“Phía trước chính là Bách Man Sơn rồi.”

Trên phi thoi, đứng hai gã thanh niên, khí tức thâm bất khả trắc, sắc mặt kiêu ngạo, có loại uy thế cao cao tại thượng.

“Một nơi thâm sơn cùng cốc, có thể xuất hiện nhân vật thiên kiêu gì chứ?”

Một gã thanh niên trong đó vẻ mặt khinh thường nói.

Một người khác bên cạnh đạm nhiên nói:“Trưởng lão Thánh Địa sai phái chúng ta tới làm việc, nói là Bách Man Sơn có một vị kinh thế thiên kiêu xuất thế, tới tiếp dẫn một phen.”

“Nghĩ đến hẳn là vị cầm Thánh Lệnh kia, đón về Thánh Địa là được rồi.”

Ngữ khí của hắn rất bình thản, căn bản chướng mắt cái gọi là thiên kiêu, nơi này chỉ là một khu vực nhỏ bé, có thể đản sinh ra thiên kiêu cỡ nào?

“Chân Nhất, nghe nói Huyền Vũ Thánh Địa hải ngoại đồng dạng phái người tới?”

Gã thanh niên kia có chút kinh ngạc hỏi.

Vị đồng bạn tên là Chân Nhất bên cạnh khẽ vuốt cằm nói:“Không sai, cùng Trưởng lão nói qua, Huyền Vũ Thánh Địa tựa hồ từng xuất hiện ở Vô Tận Hải Vực.”

“Đúng rồi, Nghĩa Hiên huynh chuẩn bị đột phá Niết Bàn rồi nhỉ?”Chân Nhất vẻ mặt hâm mộ nhìn đối phương.

Thanh niên tên là Nghĩa Hiên kia nghe xong trên mặt kiêu ngạo, cười nói:“Còn kém một chút, bất quá đã nửa bước đạp vào trong đó, lần này trở về nhận được Niết Bàn Thánh Dược Trưởng lão ban thưởng là có thể bước vào Niết Bàn rồi.”

“Phong Vương a, bên trong Thánh Địa tám trăm Phong Vương giả, từng người như kiêu dương trên trời, khiến người ta chỉ có thể ngưỡng vọng, bọn ta tuy nói được xưng là thiên kiêu, nhưng chung quy vẫn kém một chút.”

Chân Nhất vẻ mặt cảm khái nói, trong lòng nói không hâm mộ là giả.

Phong Vương, kỳ thật chính là Niết Bàn, hào xưng Phong Vương giả, có thể khai tích một Vương tộc.

Nhưng bên trong Thánh Địa có tám trăm Phong Vương giả, đều là thiên kiêu nhân kiệt thế hệ trẻ, từng người đỉnh tiêm, chiến lực thâm bất khả trắc.

“Đúng rồi, lần này người từ bên trong Huyền Vũ Thánh Địa đi ra là ai?”Chân Nhất bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Chỉ nghe Nghĩa Hiên suy nghĩ một chút nói:“Nghe đồn khoảng thời gian trước Huyền Vũ Thánh Địa xuất hiện, tiếp dẫn một vị thiên tài lại bị cự tuyệt, Thánh Địa phái ra một vị Huyền Vũ Thánh Tử ra ngoài xem rốt cuộc là chuyện gì.”

“Cự tuyệt?”Chân Nhất trừng lớn hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ.

Vậy mà có người cự tuyệt Thánh Địa, đùa sao, Thánh Địa chính là nơi mà toàn bộ Nhân tộc ai ai cũng hướng tới muốn tiến vào, vì sao có người cự tuyệt?

“Đừng nghĩ nữa, chúng ta mau chóng đón người đi, trực tiếp mang về hoàn thành nhiệm vụ.”

Nghĩa Hiên vung tay lên, thao tác phi thoi bay về hướng cảm ứng.

“Kỳ quái, vì sao dọc đường đi không nhìn thấy bất kỳ dị tộc nào?”

Dọc đường đi, hai người Chân Nhất và Nghĩa Hiên kinh ngạc phát hiện, vậy mà không phát hiện một tên dị tộc nào, có chút kỳ quái, đang nghĩ ngợi, lại đi tới trên không một bộ lạc.

Đó là Huyền Điểu Bộ Lạc, sứ giả Thánh Địa giáng lâm rồi.

“Khí tức Thánh Lệnh chính là ở đây.”

Hai người từ trên cao nhìn xuống Huyền Điểu Bộ Lạc phía dưới, cảm ứng được Thánh Lệnh ngay ở phía dưới, sự xuất hiện của bọn họ lập tức kinh động trên dưới bộ lạc.

“Kẻ nào!”

Một tiếng quát lớn, có người đằng không bay lên, khí tức cường hoành.

Người tới là một thanh niên, chính là Huyền Ly của Huyền Điểu Bộ Lạc, vừa đi ra, nhìn thấy phi thoi trên bầu trời, vừa mới quát lớn một tiếng liền cảm giác trên người truyền đến một cỗ chấn động.

Vù!

Một khắc sau, chỉ thấy một tấm Thánh Lệnh kỳ dị bay ra, lơ lửng giữa không trung, tản ra quang mang mông lung, vô cùng thần thánh.

“Ngô chính là sứ giả Thánh Địa, tới tiếp dẫn người nắm giữ Thánh Lệnh, ngươi chính là người nắm giữ Thánh Lệnh?”

Nghĩa Hiên đạm mạc nhìn xuống Huyền Ly phía dưới, ánh mắt lãnh mạc, mang đến cho người ta một loại cảm giác cao cao tại thượng.

“Huyền Ly, tham kiến Thánh Sứ!”

Nghe được lời này, Huyền Ly vẻ mặt kích động quỳ xuống.

“Tộc trưởng Huyền Điểu Bộ Lạc, Huyền Mặc, mang theo toàn tộc cung nghênh Thánh Sứ giá lâm!”

Rất nhanh, Huyền Mặc đi ra, dẫn theo tất cả cao tầng bộ lạc tề tề quỳ bái nghênh tiếp.

Trên một chiếc phi thoi phía trên, đi ra hai người, khí tức như vực sâu, ép tới tất cả mọi người không thở nổi, từng người lẫm liệt động dung.

“Thánh Sứ mời!”

Huyền Mặc, Huyền Ly còn có một đám cao tầng cung cung kính kính nghênh tiếp hai vị sứ giả Thánh Địa tiến vào bộ lạc.

Giờ khắc này, trên dưới toàn bộ bộ lạc nghị luận ầm ĩ, vậy mà có người của Thánh Địa tới, kỳ thật đại đa số người không rõ Thánh Địa là cái gì.

Nhưng một bộ phận nhỏ người từng nghe nói qua, nơi đó là nơi thiên tài hội tụ, thiên kiêu vân tập, là từng mảnh tịnh thổ an toàn của Nhân tộc.

“Ừm, ngươi không tệ!”Nghĩa Hiên đánh giá Huyền Ly trước mắt, khẽ vuốt cằm kiêu ngạo nói.

Hắn liếc mắt một cái nhìn thấu tu vi cảnh giới của đối phương, cũng nhìn ra thiên phú tiềm lực của hắn không tệ, miễn cưỡng có thể tiến vào bên trong Thánh Địa.

Huyền Ly nghe xong trong lòng thầm mừng, kích động vạn phần, sứ giả Thánh Địa khen ngợi đại biểu cho một loại công nhận, có loại cảm giác vinh quang vô thượng.

“Hửm?”

Đang đi, Nghĩa Hiên bỗng nhiên khựng lại, chân mày hơi nhíu.

“Sao vậy?”Chân Nhất có chút kinh ngạc truyền âm nói.

Nghĩa Hiên lắc đầu, đồng dạng truyền âm nói:“Thánh Bài của ta vừa rồi có một tia dị động, phảng phất có thứ gì đó đang âm thầm dòm ngó.”

“Thật sao?”Chân Nhất có chút lẫm liệt.

Hắn âm thầm truyền âm nói:“Có thể nào là tôn sinh vật cấm kỵ bên trong Bách Man Sơn kia không?”

“Không rõ, chúng ta đừng đâm lê sinh sự, mang tên Huyền Ly này đi lập tức rời khỏi, trở về Thánh Địa, tránh đêm dài lắm mộng, Trưởng lão Thánh Địa từng nhắc nhở nơi này ẩn giấu hai tôn sinh vật cấm kỵ.”

Nghĩa Hiên trực tiếp dứt khoát nói ra đề nghị của mình.

Trong lòng hắn lẫm liệt, luôn cảm thấy có chút bất an, vẫn là mau chóng đón người rồi mang đi, sau đó trở về hoàn thành nhiệm vụ giao nộp.

Nơi này ẩn giấu sinh vật cấm kỵ là biết rõ, trong lòng đương nhiên cảnh giác rồi.

Bọn họ không biết, có một đôi mắt như vậy đang lặng lẽ nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

Kỳ thật từ khoảnh khắc bọn họ xuất hiện ở Bách Man Sơn, đã bị nhìn thấy, vừa vặn bị U Linh Nhãn của Cổ Trần phát giác, bắt được tung tích của hai người bọn họ.

“Sứ giả Thánh Địa?”

Hoang Cổ Thành, bên trong Thanh Đồng Điện, Cổ Trần như có điều suy nghĩ nghĩ ngợi điều gì, kỳ thật vừa rồi toàn trình giám thị chiếc phi thoi đột nhiên đến này.

Chiếc phi thoi kia, là một kiện bảo vật phi hành có thể chở người, có thể dung nạp vài người, hai gã thanh niên kia đến từ một Thánh Địa nào đó.

Chỉ là không rõ đến từ Thánh Địa nào?

“Người của Thánh Địa tới, là nhắm vào Huyền Ly của Huyền Điểu Bộ Lạc?”Cổ Trần trong lòng kinh ngạc vạn phần.

Bởi vì Huyền Ly nói thế nào đều không lên được mặt bàn, thiên phú, tiềm lực, không có cái nào sánh bằng ba người Man Phi, Hắc Thổ, Long Uyên, có tư cách gì xưng là thiên kiêu?

Kỳ thật mấu chốt nằm ở tấm Thánh Lệnh trên tay Huyền Ly kia, chính là thứ này mới khiến hắn có được tư cách tiến vào Thánh Địa.

“Người của Thánh Địa tới rồi, xem ra, Huyền Điểu Bộ Lạc không thể không giải quyết, tuyệt đối không thể để Huyền Ly tiến vào Thánh Địa, thả đi một quả bom hẹn giờ.”

Cổ Trần lẩm bẩm tự ngữ, trong mắt lộ ra sát cơ lạnh lẽo, căn bản không định buông tha Huyền Ly.

Dù sao đều đã giết Huyền Cát và người của Huyền Điểu Bộ Lạc, thù oán đã kết, không thể nào bỏ qua, kết cục duy nhất chính là một phương toàn diệt.

Hắn lặng lẽ dùng U Linh Nhãn quan sát tình huống của Huyền Điểu Bộ Lạc, trong lòng suy nghĩ tiếp theo nên giải quyết Huyền Điểu Bộ Lạc như thế nào.

Mấu chốt là sứ giả Thánh Địa kia, ứng phó ra sao, thế lực của Thánh Địa không thể nghi ngờ, Cổ Trần tạm thời không có tư cách này đi khiêu chiến.

“Hửm? Đó là... Thanh Y?”

Đang nghĩ ngợi rút lại tâm thần quan sát, bỗng nhiên phát giác một cỗ ba động quen thuộc truyền đến, một cỗ hắc khí xông vào phạm vi giám thị của U Linh Nhãn.

Cỗ hắc khí kia lộ ra sự bất tường, khí tức tử vong, bên trong ẩn giấu một cỗ khí tức, chính là Thanh Y.

Cổ Trần sắc mặt hơi đổi, Thanh Y sao đột nhiên xuất hiện bên ngoài Huyền Điểu Bộ Lạc, xem ra là nhắm vào Huyền Điểu Bộ Lạc mà đến.

Nghĩ như vậy, hắn có chút ngồi không yên, sự xuất hiện đột ngột của Thanh Y, đã làm rối loạn kế hoạch của hắn.

“Người đâu, truyền lệnh Hắc Thổ, triệu tập Trọng Giáp Long Kỵ, tức khắc xuất phát đến Huyền Điểu Bộ Lạc.”

Cổ Trần lập tức hạ đạt một mệnh lệnh, nói xong trực tiếp đằng không bay lên, hướng về phía Huyền Điểu Bộ Lạc bay vút đi.

Lúc này, Thanh Y cuốn theo hắc khí ngập trời đi tới trước Huyền Điểu Bộ Lạc.

“To gan!”

Sự xuất hiện của nàng, lập tức kinh động hai vị sứ giả Thánh Địa trong bộ lạc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...