Chương 34: Hắc Lân Thử

Vút!

Dưới chân núi, một đạo hắc ảnh bay vọt cực nhanh, tốc độ rất nhanh.

Nhìn kỹ lại vậy mà là một con chuột toàn thân đen kịt, nhưng con chuột này có chút bất đồng, toàn thân mọc đầy không phải lông tơ, mà là lân phiến màu đen.

Con chuột đen này bay vọt, đang chạy trốn, đột nhiên một cây cốt mâu từ trên trời giáng xuống, ầm ầm cắm ở vị trí phía trước nó, bùn đất nổ tung.

“Chí...”

Chuột đen kinh hãi kêu lên, trực tiếp bị một cỗ khí lãng hất văng, lăn lộn rơi vào trong bụi cỏ.

“Một con chuột?”

Chỉ nghe một thanh âm kinh ngạc truyền đến, Cổ Trần rút cốt mâu trên mặt đất lên, kinh ngạc đánh giá con chuột bọc lân giáp đen kịt trong bụi cỏ kia.

Con chuột này, rất kỳ quái, hai mắt đỏ ngầu vô cùng, lóe lên một cỗ linh quang, hiển nhiên là thứ có linh tính.

“Chí chí...”Chuột đen kêu chí chí, tỏ vẻ rất hoảng hốt.

Cổ Trần xách theo cốt mâu từng bước từng bước đi tới, dọa cho chuột đen không ngừng lùi lại, lân phiến màu đen toàn thân đều dựng đứng cả lên.

“Ngươi nghe hiểu ta nói chuyện đúng không?”

Nhìn chuột đen trước mắt, Cổ Trần đột nhiên mở miệng hỏi một câu.

Con chuột đen kia nghe xong toàn thân run rẩy, ánh mắt lấp lóe, hiển nhiên là nghe hiểu rồi.

Nhìn thấy bộ dáng của nó, Cổ Trần híp hai mắt lại, trong lòng hiểu rõ, con chuột đen này có trí tuệ không tầm thường, nghe hiểu hắn nói chuyện.

“Nói đi, vì sao luôn giám thị bộ lạc của ta?”

Cổ Trần tiến lên, cốt mâu xa xa chỉ vào con chuột đen kia, mũi nhọn phun nuốt, sát khí lẫm liệt.

Con chuột đen kia hoảng hốt luống cuống, không ngừng lùi lại, nhìn đông ngó tây muốn tìm cơ hội chạy trốn.

“Tiểu đồ vật, ngươi tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn, ngươi không thoát được đâu.”

Cổ Trần cười lạnh, huyết khí toàn thân cuồn cuộn, thổi cho cỏ dại bốn phía rào rào đổ rạp, khí tức cường đại bức bách tới, dọa sợ con chuột đen kia.

“Chí chí...”Nó kinh khủng kêu to, vậy mà lại dập đầu cầu xin tha thứ.

Nhìn thấy nó như vậy, trong lòng Cổ Trần cực kỳ kinh ngạc, mặc dù đã đoán được, nhưng vẫn có chút kinh kỳ, thế giới Man Hoang vẫn còn vô số bí mật mà hắn không biết.

Chuột đen không ngừng dập đầu, thoạt nhìn rất buồn cười, nhưng trong lòng Cổ Trần lại cảnh giác vô cùng, có chút ngưng trọng, con chuột đen này vì sao giám thị bộ lạc?

Một mực đến nay, hắn luôn cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chăm chú vào bộ lạc, vài lần tìm kiếm đều vô quả, hiện tại rốt cuộc cũng tóm được con chuột đen này.

“Không nói?”Cổ Trần lộ ra hàn quang, hừ một tiếng, cốt mâu vù một tiếng đâm tới, tốc độ quá nhanh, khiến chuột đen đều không kịp phản ứng.

Phập!

Một vệt máu tươi bắn tung tóe, chuột đen thét chói tai, một cái chân bị đâm trúng, máu chảy như suối.

Nó hoảng sợ nằm rạp ở đó, run lẩy bẩy, trong mắt tràn đầy sợ hãi, ánh mắt nhìn về phía Cổ Trần mang theo một loại cầu xin.

“Đừng giết ta...”Nhìn thấy Cổ Trần giơ cốt mâu tiếp tục đâm tới, chuột đen rốt cuộc kinh khủng kêu to một tiếng.

Nó nhả tiếng người, trực tiếp hô lên một tiếng, khiến động tác của Cổ Trần khựng lại dừng tay.

Hắn híp hai mắt lại, hỏi:“Nói, vì sao giám thị bộ lạc của ta?”

“Ta, ta là...”Chuột đen rất sợ hãi, nói chuyện đều không lưu loát.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sát khí của Cổ Trần, lập tức mở miệng nói ra:“Là Lang Vương đại nhân, là Lang Vương đại nhân bảo ta tới.”

Dưới sự sợ hãi nó rốt cuộc cũng nói ra nguyên nhân.

“Lang Vương?”Hai mắt Cổ Trần ngưng tụ, nghĩ đến một khả năng, có lẽ chính là con Ngân Nguyệt Lang Vương kia.

Hắn nhìn chằm chằm chuột đen, hỏi:“Lang Vương mà ngươi nói, có phải là một con Lang Vương toàn thân trắng bạc, trên đầu mọc sừng hay không?”

“Đúng đúng đúng, chính là Lang Vương đại nhân.”Chuột đen vẻ mặt sợ hãi gật đầu thừa nhận.

Rắn độc ẩn nấp trong bóng tối là nguy hiểm nhất, nếu không giải quyết con Ngân Nguyệt Lang Vương kia, Cổ Trần đều có chút không yên tâm về sự an toàn của bộ lạc.

Mặc dù tộc nhân bộ lạc đã bắt đầu tu luyện Man Ngưu Quyền, thu hoạch dồi dào, nhưng ngoại trừ hắn ra vẫn không có ai có thể đối kháng với con Ngân Nguyệt Lang Vương kia.

“Xem ra, phải giải quyết nó rồi.”

Cổ Trần lẩm bẩm, trong mắt lộ ra hung quang, dọa sợ con chuột đen kia.

Luôn bị người ta nhớ thương rất không tốt, Cổ Trần quyết định phải trừ khử con Ngân Nguyệt Lang Vương kia, để tuyệt hậu hoạn, nếu không hắn đều không cách nào an tâm rời khỏi bộ lạc.

“Nói, Ngân Nguyệt Lang Vương đang ở đâu?”

Hắn trợn trừng hai mắt, hung quang tất lộ, hung tợn nhìn chằm chằm con chuột đen đang sợ hãi kia.

Kẻ sau nơm nớp lo sợ, sợ hãi nói:“Ta nói, ta nói, Lang Vương đại nhân đang ở Lang Cốc.”

“Lang Cốc?”

Cổ Trần lẩm bẩm một câu, lần nữa hỏi:“Lang Cốc ở chỗ nào, cách nơi này bao xa?”

Nhìn cốt mâu sắc bén gần trong gang tấc, chuột đen sợ cực kỳ, toàn thân run rẩy, vậy mà lại rỉ ra một vũng chất lỏng khai ngấy.

Thấy thế Cổ Trần chán ghét nói:“Mau nói, nếu không ta nướng ngươi.”

“Ta nói, ta nói.”Chuột đen sợ hãi gật gật đầu.

Nó chỉ về một hướng nói:“Lang Cốc nằm ở hướng này, cách đây một ngàn năm trăm dặm, ngay bên trong Man Hoang Bình Nguyên.”

“Thì ra là ở Man Hoang Bình Nguyên.”

Cổ Trần bừng tỉnh, nghĩ lại cũng đúng, ngoại trừ Man Hoang Bình Nguyên ra còn có nơi nào thích hợp cho bầy sói sinh sống hơn, nơi đó là thích hợp nhất rồi.

Bất quá vậy mà lại cách xa một ngàn dặm, xem ra, vẫn là nên sớm giải quyết con Ngân Nguyệt Lang Vương kia, nếu không ăn ngủ không yên.

“Nói cho ta biết, toàn bộ tình báo bên trong Lang Cốc.”

Tâm tư Cổ Trần khẽ động, lập tức chất vấn.

Con chuột đen kia hiển nhiên là bị dọa sợ, lập tức mở miệng, mười một mười lăm nói ra một số thông tin tình báo của Lang Cốc, biết cái gì đều nói ra hết, không dám giấu giếm chút nào.

Nghe xong chuột đen kể lại, Cổ Trần lại trầm mặc, trong lòng có chút chấn động, không ngờ Lang Cốc vậy mà lại ẩn chứa lực lượng kinh nhân.

Bên trong đó không chỉ có lực lượng của Ngân Nguyệt Lang Vương, còn có một số lực lượng khác tồn tại, ví dụ như chuột đen nói bên trong Lang Cốc có một con hung thú khủng bố.

Càng kinh nhân hơn là, bên trong Lang Cốc sinh sống hơn vạn con Khủng Lang, quả thực làm người ta kinh hãi, Cổ Trần đều có chút tê dại da đầu rồi.

Hơn vạn con Khủng Lang, mẹ nó muốn lên trời sao?

“Đại... đại nhân, ta đều nói hết rồi, ngài có thể thả ta đi được chưa?”

Lúc này, chuột đen cẩn thận từng li từng tí nhìn Cổ Trần hỏi, tròng mắt đảo quanh, không rõ đang đánh chủ ý gì.

Cổ Trần nghe xong liền cười, nụ cười kia rất hiền hòa, lại khiến chuột đen toàn thân ác hàn, sợ hãi vô cùng.

“Thả ngươi?”Cổ Trần cười híp mắt nhìn chuột đen, nói:“Ngươi luôn giám thị bộ lạc của ta, thả ngươi chẳng phải là bại lộ hành tung của ta cho con sói cái kia sao?”

“Cho nên...”Lời còn chưa dứt, chuột đen thét chói tai một tiếng co cẳng liền chạy.

Chỉ tiếc tốc độ của Cổ Trần nhanh hơn, cốt mâu phập một tiếng xuyên thủng đầu nó, trong nháy mắt đâm xuyên, treo lơ lửng giữa không trung, máu tươi tí tách tí tách rơi xuống bãi cỏ.

Con chuột đen này chết rồi, bị Cổ Trần trực tiếp một mâu đâm chết, căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện thả nó đi, nói đùa, thả nó đi mới là kẻ ngu.

“Ngân Nguyệt Lang Vương...”

Cổ Trần nỉ non một tiếng, mang theo thi thể chuột đen xoay người rời khỏi nơi này, đi về phía bộ lạc của mình.

Hắn cần phải chuẩn bị kỹ càng một phen, nghĩ cách giải quyết con Ngân Nguyệt Lang Vương kia, nhưng trước đó, phải tăng lên thực lực của mình một chút đã.

Mấy tháng rồi, đã đến lúc lần nữa Thối Thể tăng lên lực lượng.

Sột soạt...

Không lâu sau khi hắn rời đi, trong bụi cỏ chậm rãi chui ra một con sói, hai mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú vào hướng Cổ Trần biến mất, cuối cùng xoay người lóe lên chui vào trong thảo nguyên biến mất không thấy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...