Chương 170: Phi Long

Nơi không trung xa xăm, một chấm đen nhanh chóng tiếp cận, uy thế cường đại cuốn tới, dẫn phát động tĩnh khổng lồ.

Một số Khủng Lang lộ ra biểu tình kinh khủng, tỏ vẻ hoảng loạn, e sợ, tạo thành sự bạo động cực lớn trong đội ngũ lang kỵ Thú Tộc, bị Cổ Trần một đường nghiền ép lướt qua.

Nhưng bên phía Cổ Trần, Giao Mã, Lân Mã đều tỏ ra đặc biệt xao động bất an, phảng phất như gặp phải thiên địch, loại uy hiếp bẩm sinh đến từ giống loài đó khiến cho tọa kỵ đều lâm vào trong sự cuồng táo.

"Rống!"

Bạch Hổ há mồm gầm thét, phảng phất như cảm ứng được kẻ địch cường đại.

Cổ Trần nhíu mày, kinh nghi nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy một con quái vật khổng lồ đang từ không trung xa xăm lao tới với tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã đi tới bầu trời phía xa.

"Phi Long?"

Sắc mặt hắn hơi đổi, nhìn một con quái vật khổng lồ bay tới trên bầu trời, vậy mà lại là một con Phi Long.

Con Phi Long này, toàn thân mọc đầy vảy đen, thân dài 18 mét, hai cánh dài tới 20 mét, hai chiếc vuốt rồng sắc bén tráng kiện.

Cái đầu rồng kia dữ tợn, sừng nhô cao, mọc đầy nanh vuốt, trong đôi mắt tràn ngập hung tính bạo ngược.

Đây là một đầu Phi Long, cực kỳ giống với cự long trong thần thoại phương Tây, toàn thân đen kịt, cả người tản ra một cỗ hung ác chi khí kinh người.

Điều khiến người ta khiếp sợ nhất là, trên lưng Phi Long đang đứng một gã thanh niên Thú Nhân, trên làn da màu đỏ lấp lóe từng đạo đường vân màu vàng.

Tên thanh niên Thú Nhân này, khí tức toàn thân khủng bố, cưỡi Phi Long đi tới, khiến cho toàn bộ chiến trường phát sinh biến hóa vi diệu.

"Lại một cường giả Thú Tộc, so với vị lão giả Thú Tộc kia còn cường đại hơn."

Nội tâm Cổ Trần chấn động, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, từ trên người gã thanh niên Thú Tộc trên lưng Phi Long kia cảm nhận được sự áp bách và uy hiếp cực mạnh.

Thậm chí vượt qua vị lão giả Thú Tộc bên ngoài kia, càng vượt qua Tam điện hạ Thú Tộc mà hắn đã chém giết trước đó, là một kình địch.

Sự xuất hiện đột ngột của hắn, khiến Cổ Trần đặc biệt cảnh giác.

"Là Nhị điện hạ!"

Trên chiến trường, có Thú Nhân kinh hô, khuôn mặt đầy vẻ hãi hùng nhìn Phi Long đi tới.

Đó là Nhị điện hạ Thú Tộc, vậy mà lại đích thân cưỡi bảo bối tọa kỵ Phi Long của hắn đi tới, khiến cho sắc mặt của đại bộ phận Thú Nhân trên chiến trường đều thay đổi.

Đặc biệt là 3 tên cường giả Đoán Cốt Cảnh, rõ ràng nhất sự cường đại của Nhị điện hạ, không thuộc về Đại điện hạ của Thú Tộc, hơn nữa hai vị điện hạ thường xuyên bùng nổ xung đột.

Bọn chúng thuộc về quân đoàn dưới trướng Đại điện hạ, hôm nay chính là muốn lập công huân cho Đại điện hạ, đánh hạ bộ lạc Nhân Tộc này.

Nhưng không ngờ Nhị điện hạ vậy mà lại đích thân tới.

Phanh!

Cổ Trần vung thương quét ngang, đánh bạo vài tên Thú Nhân, trong lòng khẽ động, trên mặt như có điều suy nghĩ nhìn con Phi Long khổng lồ kia.

Hắn tự nhiên nghe thấy tiếng kinh hô của Thú Nhân, lúc này mới hiểu được, người tới vậy mà lại là Nhị điện hạ của Thú Tộc, cũng chính là Nhị vương tử của Thú Tộc Bách Man Sơn.

Cổ Trần híp hai mắt lại, dẫn dắt kỵ binh một đường nghiền ép, một bên đại khai sát giới, một bên âm thầm cảnh giác vị Nhị điện hạ Thú Tộc đột nhiên đi tới kia.

Kẻ này mang đến cho hắn uy hiếp cực mạnh, không thể không cẩn thận cẩn trọng.

Vị lão giả Thú Tộc trước đó, mặc dù đồng dạng có uy hiếp, nhưng cũng không mãnh liệt, nhưng vị Nhị điện hạ Thú Tộc trước mắt này mới là nhân vật chính.

"Phiền toái rồi."

Cổ Trần nhíu chặt mày, cưỡi Bạch Hổ một đường xung phong, xé rách đại quân Thú Tộc lít nha lít nhít, đánh tan lang kỵ Thú Tộc, không biết đã chém giết bao nhiêu.

"Ngang!"

Phía trước, một đầu Mãnh Mã lao vào tường thành, đất rung núi chuyển, cảnh tượng đá vụn bay tán loạn khiến người ta run sợ.

Trong hai mắt Cổ Trần bùng nổ lệ khí, Bạch Hổ nhảy vọt đi, vung chiến thương lên phẫn nộ bổ xuống Mãnh Mã, cả người lẫn cự thú Mãnh Mã đều ầm ầm ngã xuống, dấy lên khói bụi cuồn cuộn.

"Ngang..."Mãnh Mã bi minh, thân thể khổng lồ không ngừng phun máu, giãy dụa vài cái liền không thể động đậy nữa.

Cổ Trần cường thế trở về, xé rách thế công như thủy triều của Thú Tộc, đánh chết một con Mãnh Mã cản đường phía trước, một đường xông về trong cổng thành.

Lúc này, bên trong cổng thành lít nha lít nhít chiến binh Thú Nhân, vốn dĩ muốn giết vào trong, lại bị vô số chiến binh bộ lạc gắt gao chặn lại.

Chỉ tiếc không cản được sự xung phong của Mãnh Mã, thương vong vô số, dùng mạng người để đắp lên, mới khó khăn lắm đánh chết được vài đầu Mãnh Mã.

Nếu không phải Cổ Trần giết trở về, có lẽ nơi này đã không giữ được nữa rồi.

"Tộc trưởng trở về rồi, giết sạch đám Thú Nhân này."

Phòng tuyến tràn ngập nguy cơ, vô số người nhìn thấy Cổ Trần giết trở về, từng người phấn chấn không thôi, trong tiếng hoan hô bộc phát ra tiềm lực của bản thân, giết cho Thú Tộc liên tục bại lui.

Hai mặt giáp công, cuối cùng tiêu diệt toàn bộ Thú Nhân xông vào cổng thành, bao gồm cả hai đầu cự thú Mãnh Mã đang tàn phá bừa bãi cũng chết trong tay Cổ Trần.

Cũng may, bộ lạc đã chế tạo một lượng lớn Thanh Đồng giáp, lực phòng ngự kinh người, mới khó khăn lắm cản được thế công điên cuồng của Thú Tộc, nếu không hậu quả khó liệu.

"Các ngươi chặn nơi này lại."

Cổ Trần giết trở về, hét lớn một tiếng dặn dò một phen, dẫn đầu nhảy vọt lên, xông lên trên tường thành.

Lúc này, trên tường thành đã tràn lên một lượng lớn Thú Nhân, căn bản không thể ngăn cản, không có cường giả ngăn cản vị cường giả Đoán Cốt Cảnh thứ 3 của Thú Tộc, hắn như đi vào chỗ không người.

Mắt thấy tường thành sắp sửa luân hãm, một lượng lớn chiến binh bộ lạc hãn bất úy tử xông lên, đao thuẫn thủ gắt gao chống đỡ mãnh công của Thú Tộc, lúc này mới không bị luân hãm.

"Ha ha ha, Nhân Tộc thật sự là yếu ớt, không chịu nổi một kích."

Oanh!

Tên Thú Nhân Đoán Cốt Cảnh kia đại sát tứ phương, một chiêu một thức oanh sát một mảng lớn chiến binh bộ lạc, không ai có thể cản, ngông cuồng đến cực điểm.

Mặt mũi hắn dữ tợn, bên cạnh một trái một phải đi theo hai tôn cự thú binh của Thú Tộc, chính là một loại thú binh có trí lực thấp kém, nhưng thể phách, lực lượng cường đại.

Ba kẻ này giết lên, căn bản không có người nào có thể ngăn cản.

"Tử chiến không lùi!"

Một đội đao thuẫn thủ ép lên, đội trưởng gầm thét, giơ cao Thanh Đồng thuẫn, tay nắm Thanh Đồng chiến đao nghĩa vô phản cố giết qua ngăn cản đối phương.

"Tìm chết!"

Tên Thú Nhân Đoán Cốt Cảnh kia nhe răng cười, dứt lời, vung lên một cây đồng thương đang muốn tiếp tục đại sát tứ phương, kết quả bị một cỗ khí tức cường đại khóa chặt.

"Nguy hiểm!"Trong lòng hắn run lên, đang muốn lui về phía sau lại kinh tủng phát hiện một đạo nhân ảnh lao tới với tốc độ cực nhanh, một thương đâm tới trước mặt, khiến hắn đại kinh thất sắc.

Phốc!

Chỉ nghe một tiếng vang trầm đục, thân thể tên Thú Nhân Đoán Cốt Cảnh này cứng đờ, mi tâm bị một cây Thanh Đồng Chiến Thương xuyên thủng, máu tươi bắn tung tóe, chết không nhắm mắt.

Đến chết hắn cũng không thể tin được, mình vậy mà lại bị một thanh niên miểu sát, không có lấy một tia năng lực phản kháng.

Kỳ thật rất bình thường, ngay cả vạn nhân kỵ tướng của bọn chúng cũng không chống đỡ nổi một chiêu miểu sát của Cổ Trần, hắn khu khu một tên Thú Nhân Đoán Cốt Cảnh tiểu thành làm sao có thể cản được?

Phanh!

Cổ Trần tiện tay ném bay thi thể của hắn, nhìn thi thể đầy đất, trong mắt lộ ra hung quang bạo lệ.

Chiến binh Nhân Tộc ở đây thương vong vô số, chính là do đám Thú Nhân này giết, tự nhiên khiến nội tâm hắn chấn nộ vô cùng.

Trước mắt nội tình của Cổ Trần còn rất mỏng, thương vong thảm trọng như vậy tự nhiên phẫn nộ rồi.

"Giết sạch bọn chúng!"

Hắn lớn tiếng bạo quát, một người một thương đằng không bay lên, từ trên cao nhìn xuống vung động chiến thương phẫn nộ bổ xuống, nện lên đầu một tên cự thú binh cao hơn 3 mét.

Tiếng nứt gãy giòn giã truyền đến, đầu tên cự thú binh kia nổ tung, thi thể vỡ nát một mảng lớn, bị Cổ Trần một thương ngạnh sinh sinh đập chết trên tường thành.

"Rống..."

Một tên cự thú binh khác gầm thét, vung lên lang nha bổng khổng lồ phẫn nộ nện xuống.

Lực lượng cường đại kia khiến người ta giật mình, nhưng Cổ Trần không những không lui, ngược lại chủ động vung thương đập lên.

Đang!

Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, tên cự thú binh của Thú Tộc kia cả người lẫn binh khí cùng nhau bay ngang ra ngoài, đập xuống dưới tường thành, tại chỗ ngã chết.

"Các tộc nhân, giết sạch Thú Nhân, chúng ta tất thắng!"

Cổ Trần gầm thét như sấm, thanh âm truyền khắp tứ phương, vô số chiến binh đang tràn ngập nguy cơ, khổ cực chống đỡ vừa nghe lập tức tinh thần đại chấn.

Tộc trưởng trở về rồi!

"Tất thắng!"

"Vì bộ lạc, giết a!"

Điên rồi, tất cả mọi người đều điên cuồng rồi, theo Cổ Trần giết ra ngoài lại giết trở về, lập tức nhen nhóm chiến ý trong nội tâm của các chiến binh bộ lạc.

Gần như trong một sát na, tất cả Thú Tộc trên tường thành bị chém giết sạch sẽ.

"Chết!"

Hắc Thổ đang kịch chiến bạo quát, chiến khí toàn thân sôi trào, vậy mà lại đột phá vào thời khắc này, chiến khí trong cơ thể từng đạo bộc phát ra.

Phốc xuy!

Một đao bổ xuống, tên cường giả Đoán Cốt Cảnh Thú Tộc vốn dĩ đang áp chế Hắc Thổ đánh một cái sơ sẩy, thân thể bị chẻ thành hai nửa chết thảm.

"Đáng chết!"

Tên Thú Nhân Đoán Cốt Cảnh cuối cùng kinh nộ, hãi hùng, nhìn Cổ Trần cường thế trở về, trong lòng kinh hãi, khiến Thiết Mộc có cơ hội thở dốc.

Nhưng tên Thú Nhân kia vừa muốn chạy, liền bị một cỗ ý chí cường đại gắt gao khóa chặt, thân thể cứng đờ, lộ ra sơ hở, bị Thiết Mộc nắm lấy thời cơ một thương xuyên thủng trái tim, chém giết tại chỗ.

"Tộc trưởng thần uy!"

"Tất thắng! Tất thắng!"

Toàn bộ trên tường thành truyền đến từng trận hoan hô, một lượng lớn chiến binh Nhân Tộc tràn lên, gắt gao đè ép thế công của Thú Tộc xuống.

"Ngao..."

Đúng lúc này, một tiếng rồng gầm truyền khắp chiến trường, trên bầu trời xẹt qua một mảng bóng đen.

Sắc mặt Cổ Trần hơi đổi, hoắc mắt nhìn lại.

Liền thấy một cỗ liệt diễm cuốn xuống, ầm ầm một tiếng nổ nát một đoạn tường thành, nơi đó nháy mắt biến thành biển lửa, vô số người kêu la thảm thiết táng thân trong đó.

Con Phi Long kia tới rồi.

"Lui ra!"

Cổ Trần gầm thét, một đường lao nhanh tới, sát ý trong lòng sôi trào không dứt, thân ảnh đằng không nhảy vọt, lao thẳng về phía con Phi Long kia.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...