Chương 126: Ngạnh Hám Chân Khí

Hai đạo quang mang một đen một vàng giết tới.

Một thanh Chiến Kiếm màu vàng, tản ra sát khí kinh người, dẫn đầu chém tới trước mặt Cổ Trần, kiếm mang màu vàng rực rỡ phảng phất như muốn chém nứt thiên địa.

Cổ Trần tung ra một quyền, lại dùng nắm đấm để ngăn cản thanh Chiến Kiếm kia.

“Kiến hôi, dám dùng huyết nhục chi khu ngạnh hám Chân Khí của ta?”

Nhìn thấy cảnh này, Kim Dương nhịn không được bật cười, trên mặt lộ ra một nụ cười trào phúng, thế nhưng ngay khắc tiếp theo, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.

Chỉ nghe“loảng xoảng”một tiếng, Cổ Trần một quyền đánh lên thanh Chiến Kiếm màu vàng kia, hai bên va chạm, bộc phát ra từng trận tia lửa bắn tung tóe.

Ong ong...

Chiến Kiếm ong ong, quyền lực cường đại chấn cho nó run rẩy kịch liệt, kim quang tán loạn.

Nắm đấm của Cổ Trần bị từng đạo phong mang màu vàng cắt rách, lộ ra xương cốt trắng hếu, máu tươi tí tách rơi xuống, bất quá Hoàng Kim Chiến Kiếm cuối cùng vẫn bị hắn đánh bay ra ngoài.

“Làm sao có thể?”

Một tiếng kinh hô truyền đến, Kim Dương vẻ mặt khiếp sợ nhìn hắn.

Không ngờ, Cổ Trần lại có thể chặn được một thanh Chân Khí Chiến Kiếm của hắn, hơn nữa còn chấn bay ra ngoài.

Ầm ầm ầm...

Lúc này, trên đỉnh đầu truyền đến một cỗ cảm giác áp bách, một tấm cổ bi màu đen từ trên đầu trấn áp xuống, tản ra áp lực vô cùng.

Hai mắt Cổ Trần híp lại, lại một lần nữa giơ tay tung ra một quyền.

Đang!

Nương theo một quyền oanh tới, bia đá màu đen chấn động, tản ra từng cỗ bảo quang màu đen, lại bị nắm đấm kia đánh cho tán loạn lay động.

Cỗ lực lượng nguyên thủy cường đại kia ngạnh sinh sinh đánh cho cổ bi màu đen bay ngang ra ngoài, toàn thể ong ong run rẩy.

“Không thể nào!”

Lại một tiếng kinh hô truyền đến, đó là Mông Nhĩ, trừng lớn hai mắt nhìn cổ bi màu đen bị đánh bay, đó là một kiện Chân Khí bảo vật của hắn, trấn áp hết thảy.

Nhưng trước mắt lại bị Cổ Trần một quyền oanh văng, hoàn toàn chính là dùng huyết nhục chi khu ngạnh hám Chân Khí của hai người.

Hơn nữa còn chặn được, không thể tưởng tượng nổi, khó tin đến cực điểm.

“Giết!”

Mông Nhĩ, Kim Dương hai người liếc nhau, cả hai bạo quát, một người tay cầm Chiến Kiếm màu vàng chém giết tới, một người tay nắm bia đá màu đen trấn áp tới.

Tâm thần hai người run rẩy, đối với Cổ Trần có một loại nguy cơ mãnh liệt, gần như không hề giữ lại chút nào mà giết tới.

“Đến chiến!”

Đối mặt với sự liên thủ của hai người, Cổ Trần không chút sợ hãi, bạo quát một tiếng nhảy vọt tới, hai cánh tay vung vẩy, trực tiếp đánh ra hai quyền.

Đang đang!

Ba đạo nhân ảnh va chạm, Cổ Trần lấy một địch hai, một đôi thiết quyền lại có thể đánh cho hai kiện Chân Khí của đối phương chấn động, lực phản chấn cường đại khiến hai người suýt chút nữa tuột tay.

Lực lượng cường đại kia kinh thiên động địa, trong mỗi một quyền một thức đều ẩn chứa một cỗ lực lượng Man Hoang nguyên thủy, cuồng bạo, hung lệ, thế không thể đỡ!

Oanh oanh oanh...

Ba người kịch chiến, tốc độ càng lúc càng nhanh, từng đạo kiếm mang màu vàng, quang huy màu đen, không ngừng đan xen, tán loạn, vỡ nứt ra.

Mà Cổ Trần hoàn toàn chính là dùng huyết nhục chi khu ngạnh hám Chân Khí của đối phương, thể phách cường đại, lực lượng khủng bố khiến Mông Nhĩ hai người càng đánh càng kinh tâm.

Ngay từ đầu, hai người còn có thể mượn nhờ Chân Khí làm Cổ Trần bị thương, thậm chí đánh cho hắn liên tục lùi lại, thổ huyết không ngừng, nhưng theo thời gian trôi qua lại phát hiện Cổ Trần càng ngày càng mạnh.

Bành!

Đột nhiên một đạo nhân ảnh bị một tấm cổ bi oanh bay ra ngoài, đập vào trong một ngọn núi lớn, khói bụi cuồn cuộn, xông thẳng lên trời cao.

“Chết!”

Chỉ nghe một tiếng quát lạnh, Kim Dương tay cầm Chiến Kiếm màu vàng lách mình tới, một kiếm chém tới, trong nháy mắt chém về phía một đạo nhân ảnh trong khói bụi.

Đinh đang!

Trong khói bụi, một đạo nhân ảnh giơ tay vồ một cái, lại có thể tay không bắt lấy Chiến Kiếm màu vàng.

Keng một tiếng, Cổ Trần một tay bóp chặt Chiến Kiếm của đối phương, huyết nhục trong lòng bàn tay nứt toác, lộ ra xương trắng, lại vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt lộ ra quang mang nóng rực, nhìn mà tim Kim Dương đập mạnh liên hồi.

“Không ổn!”Trong lòng Kim Dương run lên, dự cảm không ổn đang định rút lui.

Nhưng Cổ Trần không cho hắn cơ hội, tay phải tung một quyền oanh vào ngực, răng rắc một tiếng, chiến giáp màu vàng vỡ vụn thành vô số mảnh, nắm đấm cường đại đánh cho hắn cong người lên, cả người lấy một tốc độ kinh người bay ngang ra ngoài.

Đông long một tiếng, Kim Dương va đập vào trong một ngọn núi lớn, nổ tung ra một cái lỗ thủng.

Trong phế tích, Cổ Trần từng bước từng bước đi ra, 99 đạo Nguyên Thủy Chiến Khí lượn lờ toàn thân cao thấp dần dần thu liễm vào trong cơ thể, cỗ khí tức cuồng bạo, không thể khống chế kia dần dần bình tĩnh lại.

Khoảnh khắc Cổ Trần đi ra, toàn thân chấn động, bảo quang thu liễm, khí tức hoàn toàn biến mất, phảng phất như một phàm nhân bình thường vậy.

“Ngươi...”Đồng tử Mông Nhĩ co rụt lại, cảnh giác trong lòng chợt sinh.

Hắn cảm nhận được một cỗ uy hiếp nồng đậm từ trên người Cổ Trần, hơn nữa, tận mắt nhìn thấy vết thương trên người Cổ Trần lại có thể nhanh chóng tu bổ lại.

Tốc độ khôi phục có thể thấy bằng mắt thường, vết thương trên toàn thân Cổ Trần khôi phục như lúc ban đầu, trên bề mặt cơ thể lưu chuyển từng đạo bảo quang, khí tức cổ phác.

Bảo Thể, đại viên mãn, rốt cuộc cũng triệt để củng cố, lực lượng hoàn mỹ khống chế.

Đến giờ khắc này, Cổ Trần mới thực sự coi là Bảo Thể đại viên mãn, triệt để củng cố lại, bước lên một cái cực hạn, chỉ thiếu một chút nữa là có thể bước vào tầng thứ Tiên Thiên Chân Thể.

Hắn mượn nhờ lực lượng cường đại của Mông Nhĩ và Kim Dương, không ngừng rèn luyện bản thân, cuối cùng sau một phen mài giũa đã khiến thể phách cường đại của mình củng cố lại, thực sự khống chế lực lượng của mình, cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Giờ này khắc này, trên mặt Cổ Trần đều lộ ra một tia tiếu dung, chỉ cảm thấy bên trong thân thể tiềm tàng một cỗ lực lượng khủng bố, vô cùng vô tận.

Đây mới là sự cường đại thực sự, không nói tu vi Chiến Khí, chỉ riêng lực lượng nhục thân cũng đủ để trấn áp hai kẻ trước mắt.

Bành!

Bên kia đá vụn bay lên trời, Kim Dương lật tung phế tích xông ra, trong tay nắm một thanh Chiến Kiếm màu vàng, sắc mặt âm trầm, trên ngực có một dấu quyền ấn.

“Đáng chết, tên này lại lợi dụng chúng ta mài giũa bản thân.”Kim Dương vẻ mặt chấn nộ hét lớn.

Bên cạnh, sắc mặt Mông Nhĩ ngưng trọng, nói:“Nhục thân của hắn có cổ quái, có thể tay không ngạnh hám Chân Khí của chúng ta, chắc chắn là tu luyện pháp môn Chiến Thể ghê gớm nào đó.”

“Làm sao bây giờ?”Tâm thần Mông Nhĩ có chút run rẩy.

Cổ Trần như vậy, mang đến cho hắn uy hiếp và áp lực quá lớn, Chân Khí đều có thể tay không ngạnh hám, vậy hai người làm sao trấn áp tên quái vật Nhân tộc này?

“Thiêu đốt Chân Huyết!”

Đột nhiên một tiếng bạo quát, toàn thân Kim Dương bốc lên một cỗ kim quang rực rỡ, một giọt Chân Huyết trong cơ thể trực tiếp bốc cháy.

Sát na, thân thể màu vàng vốn cao ba trượng, lại có thể thu nhỏ từng chút một, phảng phất như cô đặc lại, khí tức trở nên càng thêm khủng bố.

Nhìn thấy cảnh này, hai mắt Mông Nhĩ ngưng tụ, nhưng không hề chần chừ, trong cơ thể truyền đến một tiếng răng rắc, một giọt Chân Huyết trực tiếp tản ra, đồng thời bốc cháy.

Oanh!

Thân thể hai người chấn động, tản ra một cỗ khí tức ngập trời, mỗi người thiêu đốt một giọt Chân Huyết thu được lực lượng tăng vọt, thân thể cao ba trượng ngược lại thu nhỏ xuống, biến về bộ dáng ban đầu.

Nhưng thân thể hai kẻ này nhỏ lại, lại mang đến cho Cổ Trần một loại uy hiếp cường đại.

“Giết!”

Chỉ nghe hai tiếng bạo quát, Mông Nhĩ, Kim Dương, thân ảnh hai người nhoáng một cái liền biến mất không thấy.

Bành!

Đồng tử Cổ Trần co rụt lại, chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng oanh tới, cả người còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay ra ngoài, va đập lên vách núi.

“Chết!”

Mông Nhĩ bạo quát, thân ảnh nhoáng một cái đi tới trước mặt, một quyền đánh vào mặt Cổ Trần.

Ầm ầm một tiếng, vách núi bị đánh xuyên, trong nháy mắt nổ tung, có nhân ảnh trực tiếp bay ngang ra ngoài mấy trăm mét rơi xuống.

“Thật nhanh!”

Cổ Trần sắc mặt ngưng trọng bò dậy, lau đi vết máu trên khóe miệng, trong mắt nhìn thấy từng đạo cái bóng xung quanh, căn bản không thể bắt giữ được chân thân của đối phương.

Mông Nhĩ, Kim Dương, hai người sau khi thiêu đốt một giọt Chân Huyết lại trở nên cường đại như vậy, tốc độ nhanh đến cực hạn, khiến hắn đều không thể bắt giữ.

Bành bành...

Ngay khắc tiếp theo, Cổ Trần lại một lần nữa bị đánh bay lên, người ở trên không trung còn chưa rơi xuống liền thấy một đạo kiếm mang màu vàng chém giết tới.

Cổ Trần chỉ có thể hai tay bắt chéo, tiếp đó liền bị kiếm mang màu vàng chém trúng, cả người tựa như lưu tinh từ trên cao rơi xuống.

Oanh!

Đại địa oanh minh, một đạo nhân ảnh va đập tạo ra một cái hố khổng lồ, một cỗ khói bụi ngút trời.

“Kiến hôi, đi chết đi!”

Trên bầu trời, hai đạo nhân ảnh một trái một phải lao xuống, mỗi người ngưng tụ lực lượng siêu cường oanh vào trong hố to.

Chỉ nghe“đông long”một tiếng, đại địa vỡ nứt, vô số đá vụn bị xốc bay ra ngoài mấy trăm mét.

Ngay khắc tiếp theo, ba đạo nhân ảnh từ dưới tầng đất xông ra, va chạm lẫn nhau, lại một lần nữa thối lui, tiếp đó lại một lần nữa va chạm.

Mông Nhĩ tay cầm cổ bi trấn áp xuống, Kim Dương tay cầm Chiến Kiếm màu vàng bổ chém, thề phải trấn áp tên Nhân tộc yêu nghiệt Cổ Trần này.

“Giết!”

Cổ Trần bạo quát một tiếng, tung ra hết quyền này đến quyền khác, đánh ra từng đạo quyền ảnh, càng lúc càng nhanh, khí thế càng lúc càng khủng bố, dưới sự áp bách của hai người dần dần ngưng tụ ra một cỗ quyền thế cường đại.

Ầm ầm!

Ba người từ dưới đất đánh lên giữa không trung, cuối cùng rơi xuống một đỉnh núi, triển khai huyết tinh bác sát, gần như trong nháy mắt đã đánh bạo ngọn núi lớn kia.

Cổ Trần càng đánh càng hăng, thể phách cường đại rốt cuộc cũng thể hiện ra, toàn thân bảo quang tràn ngập, lực lượng khủng bố đánh cho Mông Nhĩ hai người tâm thần run rẩy, càng đánh càng sợ hãi.

Bởi vì lực lượng của Cổ Trần vô cùng vô tận, hơn nữa thân thể mạnh đến mức thái quá, Chân Khí oanh lên thân thể lại chỉ có thể lưu lại từng đạo vết thương, lại không cách nào oanh toái thân thể của hắn.

Chân Khí của bọn hắn, chính là Chân Khí luyện chế Hậu Thiên, ngay từ đầu bởi vì nhục thân Cổ Trần còn chưa ổn định mới có thể suýt chút nữa vỡ vụn, nhưng hiện tại đã không dễ dàng nữa rồi.

Đang!

Đột nhiên, Cổ Trần một quyền oanh lên Chiến Kiếm, quyền thế cường đại bộc phát, chỉ nghe“răng rắc”một tiếng, thanh Chân Khí Chiến Kiếm này lại bị đánh bay ra ngoài, cắm vào trong vách núi.

Nhìn Chân Khí Chiến Kiếm của nhà mình bị đánh bay, tâm thần Kim Dương run lên, hai mắt suýt chút nữa trố ra, trơ mắt nhìn Chân Khí Chiến Kiếm của mình bị Cổ Trần một quyền đánh bay cắm vào vách núi, muốn gọi về đã không kịp nữa.

“Chết...”

Cổ Trần mặt không biểu tình quát khẽ, quyền thế vô song, sau khi đánh nát Chiến Kiếm uy thế của nắm đấm không giảm, oanh vào mặt Kim Dương.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...