Tuy rằng nó chỉ là một khúc gỗ nhưng sinh mệnh lực ẩn chứa bên trong và ý cảnh sinh mệnh mà nó toát ra còn vượt xa Ngô Đồng thần mộc bình thường rất nhiều.
Trong tay Lâm Phong có một phôi thai pháp bảo tên là Chú Mệnh Phong thạch, chờ sau khi Lâm Phong tu luyện tới Nguyên Thần cảnh, dùng nó làm vật dẫn, rất có khả năng có thể luyện chế ra một kiện pháp bảo lợi hại.
Nhưng lúc này so với Ngô Đồng Mộc tâm, thì Chú Mệnh Phong thạch lại có vẻ hơi kém cạnh.
Tuy rằng sinh mệnh lực ẩn chứa bên trong hai bên đều nồng đậm như nhau nhưng Mộc Tâm Ngô Đồng lại mạnh hơn một bậc, đồng thời Lâm Phong mơ hồ cảm giác được, đây chỉ là một góc của lực lượng Mộc Tâm Ngô Đồng mà thôi, còn có rất nhiều thứ ẩn giấu mà hắn không thể nào thăm dò được.
Điều này không liên quan đến tu vi, muốn tìm hiểu rốt cuộc, e rằng cần có Ngô Đồng Mộc khác, hoặc là huyết mạch Phượng Hoàng mới được.
Lâm Phong thầm nghĩ: "Mục tiêu của con Phượng Hoàng đi theo Côn Bằng cùng nhau tiến vào bí tàng kia, e rằng chính là Mộc Tâm Ngô Đồng này."
Phượng hoàng kêu vang, ở trên đồi cao. Ngô Đồng sinh trưởng, ở dưới ánh dương quang.
Xưa nay có câu trồng cây Ngô Đồng dẫn Phượng Hoàng, Phượng Hoàng tộc tính tình cao ngạo, không phải Ngô Đồng không đậu, hai bên gần như quan hệ cộng sinh.
Theo như Lâm Phong biết, Phượng Hoàng tộc ở yêu giới Thiên Hoang Quảng Lục luôn độc lai độc vãng, xưa nay không nhúng tay vào phân tranh của người khác, bởi vì thực lực của bọn họ cường đại, những người khác không muốn đi trêu chọc Phượng Hoàng.
Ngoại trừ cường giả bản tộc của Phượng Hoàng tộc ra, ở nơi cư trú của Phượng Hoàng tộc còn có rất nhiều Ngô Đồng Thần Mộc đã tu luyện thành yêu, trải qua vô số năm tháng cũng có được lực lượng cường đại, thực lực mạnh mẽ gần như không thua kém gì bản thân Phượng Hoàng tộc.
Hai tộc cộng sinh, tuy hai mà một, hợp lại cùng nhau, cho dù là đại yêu như Thiên Mị Đại Thánh cũng sẽ không dễ dàng trêu chọc bọn họ.
Phượng Hoàng tộc cùng Ngô Đồng Thần Mộc cứ như vậy thi hành chính sách bế quan tỏa cảng, gần như độc lập bên ngoài Thiên Hoang Quảng Lục, tuy rằng không hoàn toàn phong bế nhưng rất ít khi qua lại với bên ngoài.
Lâm Phong ước lượng Mộc Tâm Ngô Đồng trong tay, trong lòng cân nhắc: "Thứ này nếu xử lý không tốt, nói không chừng sẽ trở thành tai họa nhưng nếu xử lý ổn thỏa, có lẽ có thể phát huy hiệu quả không thể tưởng tượng nổi."
"Chỉ tiếc là tin tức trong tay hiện tại quá ít ỏi, không tiện đưa ra phán đoán, nếu có thể có thêm càng nhiều tình báo thì tốt rồi."
Thời điểm thân thể Thượng Cổ Côn Bằng phân giải, Yêu Hoàng Mặc Ngọc đi theo Hắc Vũ Côn Bằng cùng nhau tiến vào bí tàng bị lưu lại trong một nửa thân thể của Hắc Vũ, còn Mộc Tâm Ngô Đồng lại ở lại bên phía Lâm Phong.
Lâm Phong lắc đầu, tạm thời gác chuyện này sang một bên, hắn ngẩng đầu nhìn về phía hư không bên ngoài Ngọc Kinh sơn, trong không gian mơ hồ có tử khí vặn vẹo, ngăn cách hai tia sáng nhỏ bé, tia sáng kia không phải là quang mang thật sự, mà là do Thần thức pháp lực hóa thành.
Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy hai tia sáng kia được phát ra từ động phủ của Giải Cương và vợ.
"Chậc chậc, thế lực đối địch muốn ta chết cũng khó khăn đấy." Lâm Phong lắc đầu bật cười: "Nhưng mà, vô dụng thôi, chi bằng hãy suy nghĩ thật kỹ, làm thế nào để đối phó Cùng Kỳ Yêu tộc đi, ai biết được Cửu Diệu Băng Thiên Trận trong tay đám đại yêu kia có thể sử dụng lần nữa hay không?"
"Nếu khinh địch, e rằng sẽ đụng phải đầu rơi máu chảy đấy."...
Dưới bầu trời đầy sao, giữa cánh đồng, một nữ tử áo xanh một mình dạo bước, thần thái thản nhiên.
Nhưng cả người nàng dường như hòa làm một thể với thiên địa, không phân biệt lẫn nhau, nàng bước đi, tựa hồ không phải nàng đang di chuyển, mà là một phương thiên địa xung quanh cùng di chuyển.
Bước chân nữ tử áo xanh bỗng nhiên dừng lại, đưa tay vẽ ra một vòng sáng trong không khí phía trước, hình ảnh trong vòng sáng biến ảo, mơ hồ có một thân hình nam tử trẻ tuổi đứng ở nơi đó nhưng lại nhìn không rõ ràng, cả người tựa như một ảo ảnh.
"Đại sư huynh?" Nữ tử áo xanh đương nhiên là Yến Minh Nguyệt, mà người có thể được nàng gọi là Đại sư huynh, chỉ có truyền nhân kiệt xuất nhất đời này của Thái Hư Quan, hiện là Đạo Môn Thiên hạ Hành tẩu, Lâm Đạo Hàn.
Lâm Đạo Hàn mở miệng nói: "Yến sư muội, thời gian tới ta sẽ đi đến Thiên Hoang Quảng Lục một chuyến, không thể phân tâm lo chuyện khác, lần chinh phạt Cùng Kỳ này phải làm phiền muội rồi."
Giọng nói của hắn rất bình thản, rất bình thường, không khàn khàn trầm thấp, không cao vút trong trẻo, không chói tai, không êm tai.
Chương 970vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận