"Mặc dù hiện tại không còn uy lực của pháp bảo nhưng căn cơ vẫn còn đó, nói không chừng sau này có thể khôi phục lại uy lực, cho dù là bây giờ, nó cũng là một bảo vật hiếm có, còn hơn rất nhiều pháp khí Nguyên Anh kỳ."
Lâm Phong nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi ngưỡng mộ: "Xem ra, tiểu tử này có không ít thứ tốt."
Hắn quay đầu nhìn về phía Chu Dịch: "Tiểu Dịch, ngươi phải cố gắng lên, nếu không thì phúc duyên đầy người của ngươi chỉ là hư danh thôi..."
Đang nghĩ ngợi, ánh mắt Lâm Phong bỗng nhiên trở nên kỳ lạ: "Ta... Không ngờ ta cũng có lúc nhìn nhầm."
Chỉ thấy Chu Dịch đang cầm một mảnh vải rách xem xét, thấy Lâm Phong nhìn mình, vội vàng nói: "Sư phụ, đây là thứ đồ đệ tìm được trong bí tàng, nhìn hình dạng có vẻ là một mảnh vỡ của tăng y Phật môn."
"Vi sư biết..." Lâm Phong có phần không nói nên lời, gật gật đầu. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy miếng vải rách này, hắn đã cảm nhận được Phật tính ẩn chứa bên trong nó.
Nói là bí tàng Côn Bằng nhưng nói trắng ra là trong bụng Côn Bằng. Lần này tiến vào bí tàng Côn Bằng lại không có người trong Phật môn, nói cách khác, tấm cà sa rách nát này đã trong bụng Côn Bằng hơn vạn năm rồi.
Vấn đề là, Côn Bằng tuy đã chết nhưng yêu lực còn sót lại vẫn chưa tan. Một tấm cà sa như vậy, chịu tác động của yêu lực Côn Bằng trong suốt vạn năm mà vẫn không hề hư hao, thì làm sao có thể là vật tầm thường được?
Một đám người đều vây quanh Chu Dịch, tò mò đánh giá tấm cà sa rách nát kia, muốn cảm nhận lực lượng ý cảnh ẩn chứa bên trong nó.
Dần dần, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.
Bởi vì bọn họ có thể cảm nhận được một luồng Phật pháp chân ý cực kỳ bá đạo từ bên trong tấm cà sa.
Chỉ trời vẽ đất, duy ngã độc tôn, xưng bá vũ trụ hồng hoang, nắm giữ vạn vật khí số nhân quả - một sức mạnh thật quá ư cường đại!
Thế gian có bể khổ, làm sao có thể siêu thoát?
Đại uy năng, đại thần thông, trí tuệ vô thượng, lực lượng vô thượng, xé rách bể khổ, đến thẳng Bỉ Ngạn!
"Đại Nhật Như Lai Kinh!" Lâm Phong từ từ nói: "Đây chính là chân ý của Đại Nhật Như Lai Kinh."
Điển tịch chí cao của thánh địa Phật môn - Đại Lôi Âm Tự là Ngũ Phương Như Lai Kinh, mỗi bộ kinh đều có uy năng vô thượng, đều là pháp quyết tu đạo đỉnh cao. Nhưng nếu nói pháp môn nào có lực lượng chiến đấu mạnh nhất, thực chiến mạnh nhất, thì chắc chắn là Đại Nhật Như Lai Kinh, nó thậm chí còn hơn cả Bất Động Như Lai Kinh và Vô Lượng Quang Như Lai Kinh.
Nhưng Đại Nhật Như Lai Kinh đã thất truyền từ lâu, trong tay Đại Lôi Âm Tự cũng chỉ còn lại một tấm Đại Nhật Như Lai trận đồ mà thôi.
Bởi vậy, người đời khi nhắc đến Ngũ Phương Như Lai Kinh, đều cho rằng Bất Động Như Lai Kinh là mạnh nhất. Xét về góc độ đạo pháp mà nói thì câu này không sai nhưng nếu xét đến pháp môn chiến đấu thần thông cụ thể, thì Đại Nhật Như Lai Kinh đã thất truyền còn lợi hại hơn một bậc.
Lâm Phong nói: "Đại Nhật Như Lai Kinh hoàn toàn biến mất vào bốn ngàn sáu trăm năm trước, khi cuộc chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc nổ ra. Trận chiến đó khiến cho trời long đất lở, chiến hỏa lan ra khắp Thần Châu Hạo Thổ và Thiên Hoang Quảng Lục, địa điểm quyết chiến cuối cùng chính là Đại Lôi Âm Tự."
"Kết quả là Tàng Kinh Các của Đại Lôi Âm Tự bị phá hủy, vô số cao tăng tử trận. Cuối cùng, tuy Nhân tộc đã đánh lui được Yêu tộc nhưng ngôi cổ tự vạn năm cũng chịu tổn thất nặng nề. Sau chiến tranh, khi xây dựng lại Đại Lôi Âm Tự, các tăng nhân đã dựa vào những gì mình học được, sao chép lại kinh văn Phật pháp, xây dựng lại Tàng Kinh Các."
"Nhưng đáng tiếc, các vị cao tăng tinh thông Đại Nhật Như Lai Kinh đều đã tử trận trong trận chiến đó, khiến cho bộ kinh này hoàn toàn thất truyền."
Miêu Thế Hào đưa hai ngón tay ra định nhặt tấm cà sa lên nhưng lại rụt tay về: "Thôi, bẩn quá."
Hắn u oán liếc nhìn Lâm Phong: "Chuyện này, Thế Hào ca ta cũng từng nghe nói qua nhưng không ngờ rằng, vạn năm trước lại có tu sĩ Phật môn tu luyện Đại Nhật Như Lai Kinh bỏ mạng trong bụng Côn Bằng nhưng lại vô tình lưu lại kinh văn, đúng là số mệnh."
Lâm Phong cẩn thận xem xét kinh văn một chút, khẽ lắc đầu: "Đáng tiếc là, vị cao tăng kia đã không thể tu luyện Thập Thức Đại Nhật Như Lai Thần Chưởng Ấn - tổng cương cốt lõi của Đại Nhật Như Lai Kinh, đồng thời cũng là pháp môn thần thông mạnh nhất."
Khang Nam Hoa hơi nhíu mày: "Đại Nhật Như Lai Thần Chưởng? Đó là võ đạo thần thông mạnh nhất Thần Châu Hạo Thổ."
Lâm Phong gật đầu: "Đúng vậy, ngay cả bản tọa cũng muốn được chiêm ngưỡng một lần."
Bạn vừa hoàn thànhchương 958của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận