Chương 920: Bí Tàng Chính Thức Mở Ra 1

Một vài tu sĩ Băng Hải còn ác ý nghĩ thầm: "Bảo tàng như thế, cho dù là Thái Hư Quan và Thục Sơn Kiếm Tông cũng sẽ bị kinh động, đến lúc đó bọn họ cũng sẽ nhúng tay vào, ta muốn xem xem các ngươi phải làm thế nào!"

"Đến lúc đó các ngươi đánh nhau, nói không chừng chúng ta còn có cơ hội nhặt được chỗ tốt."

Nhưng ai ngờ, tu sĩ Thái Hư Quan và Thục Sơn Kiếm Tông vẫn không lộ diện.

Trên bầu trời, Bắc Nhung Tả Hiền Vương nhìn Tào Vĩ cười nói: "Tào Vĩ, Thiên Trì Tông của ngươi bá đạo quen rồi, hôm nay đụng phải thiết bản rồi sao?"

Tào Vĩ hừ một tiếng, nhìn chằm chằm Lâm Phong: "Thiên Địa Pháp Tướng và Xá Lợi Tử của môn nhân ta, trả lại cho ta."

Lâm Phong lạnh nhạt nói: "Ngươi cho rằng nếu không phải đệ tử của ta hạ thủ lưu tình, hai tên môn nhân kia của ngươi có thể thoát được tính mạng sao? Chủ động trêu chọc Huyền Môn Thiên Tông ta, vậy ngươi phải trả giá đắt."

Tào Vĩ sắc mặt âm trầm, Lâm Phong vẻ mặt thì không chút thay đổi, chậm rãi nói: "Bí tàng Côn Bằng sắp mở ra, ta không rảnh nói nhảm với ngươi, trước mắt còn có việc quan trọng hơn cần làm."

Bên cạnh, Bắc Nhung Tả Hiền Vương cười nói: "Tào Vĩ, nếu ngươi có gì bất mãn có thể dẫn theo đám môn hạ đệ tử của ngươi xoay người rời đi."

Nụ cười của hắn dần dần trở nên lạnh lẽo, hừ lạnh nói: "Nhưng mà, bí tàng Côn Bằng lần này sẽ không còn phần của Thiên Trì Tông ngươi nữa, cách Bắc Cực Băng Hải bao xa thì lăn bấy nhiêu, dám tới gần một bước, Bắc Nhung ta là kẻ đầu tiên không đáp ứng."

Trường Nhạc Đạo Tôn thở dài, nhìn Tào Vĩ khuyên giải: "Tào Tông chủ, chuyện của vãn bối, chúng ta không cần xen vào, sau này để chúng tự giải quyết là được."

Thừa Vân Tiên thản nhiên nói: "Trước mắt việc cấp bách, là mời Lâm Tông chủ mở bí tàng Côn Bằng."

Hắn nói những lời này cũng chẳng khác gì bày tỏ thái độ, Lam Đình Đạo Tôn ở bên cạnh mặc dù không lên tiếng, chỉ mỉm cười không nói nhưng trước đó hắn đích thân đến Côn Luân Sơn bái kiến Lâm Phong, tin tức hai người trò chuyện vui vẻ không phải bí mật, mọi người đều biết hiện tại Tử Tiêu Đạo và Huyền Môn Thiên Tông quan hệ rất hòa thuận.

Băng Hải Đạo Tôn không nói gì, xem như ngầm thừa nhận.

Tào Vĩ hít sâu một hơi, nhìn Lâm Phong chậm rãi gật đầu: "Chuyện này tạm thời ghi nhớ, sau đó ta sẽ tính sổ với ngươi."

"Ngươi..." Hai mắt Tào Vĩ bắn ra hàn quang, Lâm Phong vẫn là bộ dáng vân đạm phong khinh, không chút nhượng bộ nhìn hắn: "Tào Tông chủ, nhìn bộ dạng hiện tại của ngươi, ta rất nghi ngờ ngươi sẽ âm thầm phá hoại hiệp định, ngầm phá hoại."

Trường Nhạc Đạo Tôn vội ho một tiếng, nói: "Lâm Tông chủ, ta thấy việc này không cần thiết."

Trong lòng hắn thầm oán: "Nói nhảm, đừng quản ai ra tay trước, môn hạ ngươi nếu có người tu luyện ra Thiên Địa Pháp Tướng bị người ta phế bỏ, xem ngươi còn có thể khí định thần nhàn như vậy hay không? À, đúng rồi, môn hạ ngươi còn chưa có ai tu luyện thành công Thiên Địa Pháp Tướng..."

Đối với sự phẫn nộ của Tào Vĩ, tất cả mọi người ở đây đều có thể lý giải, tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ là người mạnh nhất dưới Nguyên Thần trong tất cả các tông môn, chỉ cần thọ nguyên đầy đủ, vậy thì vẫn còn hi vọng xung kích cảnh giới Nguyên Thần.

Nhân vật như vậy, dĩ nhiên chính là mệnh căn tử, kết quả lại bị Huyền Môn Thiên Tông chặt đứt cũng khó trách Tào Vĩ lại phẫn nộ như vậy.

Thừa Vân Tiên Lê Diệu chậm rãi nói: "Thiên Trì Tông không nên rời khỏi nhưng ta nghĩ Tào Tông chủ nhất định có thể đưa ra quyết định chính xác."

Cho dù là Đại Chu hoàng triều hay Đại Tần hoàng triều, đối với Thiên Trì Tông ở phía Bắc đều áp dụng thái độ vừa lôi kéo vừa đả kích, lôi kéo thích hợp, có lợi cho bọn họ.

Đặc biệt là, Đại Chu hoàng triều về mặt địa lý gần với Thiên Trì Tông hơn.

Thế cục bây giờ, Lâm Phong nắm giữ toàn bộ điều kiện để mở ra bí tàng Côn Bằng, chiếm cứ quyền chủ động lớn nhất, vì kiềm chế Lâm Phong, Đại Chu hoàng triều và Đại Tần hoàng triều tuy là đối địch với nhau nhưng đều có ý nguyện giữ lại Thiên Trì Tông vốn không hợp với Lâm Phong.

Đồng thời cũng có thể dùng Thiên Trì Tông kiềm chế Bắc Nhung vương đình.

Thế cục trước mắt chính là như vậy, các bên tuy kết minh với nhau nhưng lại phòng bị lẫn nhau.

Nghĩ đến bí tàng Côn Bằng, Tào Vĩ cố nén một hơi, tuy không nói gì nhưng sự im lặng của hắn, chính là đang bày tỏ hắn sẽ tuân thủ ước định trước đó.

Tào Vĩ ở lại, rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì đối với bí tàng Côn Bằng, Lâm Phong nắm giữ quá nhiều ưu thế, Ngọc Kinh sơn của hắn cũng đã đến đây, nếu như thật sự đặt tại lối vào bí tàng Côn Bằng, cho dù là Tào Vĩ, Thừa Vân Tiên cùng toàn bộ các vị Nguyên Thần đại năng hợp lực cũng chưa chắc có thể công phá.

Chương 920vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...