Theo như lời Côn Nguyệt, Trung Thiên Thế Giới kia vô cùng hoang vu, hiện tại bị một đại yêu đến từ Thiên Hoang Quảng Lục chiếm cứ, thực lực của đối phương cực kỳ cường đại, là Yêu tộc Đại Thánh đã tu thành Bất Diệt Yêu Hồn.
Trung Thiên Thế Giới kia không có tài nguyên tu luyện, linh khí cũng vô cùng mỏng manh, ngay cả chút ít dân bản địa cũng bị đại yêu kia tàn sát vô tận.
Côn Nguyệt Tổ Sư vô tình lọt vào đó, suýt nữa chết trong tay đại yêu, hắn vội vàng tỏ vẻ thần phục, bằng lòng làm nô bộc cho vị Yêu tộc Đại Thánh kia.
Yêu tộc Đại Thánh kia dường như có phần ý đồ với Thần Châu Hạo Thổ nhưng bản thân hắn lại không tiện tiến vào, cho nên thông qua Côn Nguyệt Tổ Sư để đi lại giữa Trung Thiên Thế Giới và Thần Châu Hạo Thổ, vừa dò hỏi tin tức vừa mua sắm một ít thiên tài địa bảo đặc thù của Thần Châu Hạo Thổ.
Côn Nguyệt Tổ Sư cũng được chút ngon ngọt, học được từ Yêu tộc Đại Thánh kia một ít truyền thừa lực lượng của Ám Thú Minh Độc.
Vị Yêu tộc Đại Thánh kia không phải là Minh Độc, mà là trong tay hắn có được một bộ hài cốt Minh Độc cực kỳ hoàn chỉnh, ngay cả một cái răng, một đốt ngón tay không thiếu.
Côn Nguyệt Tổ Sư ở bên cạnh quan sát bộ hài cốt Minh Độc này, từ đó lĩnh ngộ được một chút ý cảnh lực lượng hắc ám chí cực.
Nhưng mỗi lần chưa đợi hắn thu hoạch được gì nhiều, Yêu tộc Đại Thánh kia liền cất hài cốt đi, khiến hắn ngứa ngáy trong lòng, cứ phải vò đầu bứt tai, không thể không hết lần này tới lần khác vì Yêu tộc Đại Thánh kia bán mạng, mong có thể nhận được thêm lợi ích.
Hơn nữa dựa theo cảm giác của Côn Nguyệt Tổ Sư, con Minh Độc này khi còn sống có lực lượng cực kỳ cường đại, tuyệt đối là Yêu tộc Đại Thánh đã tu thành Bất Diệt Yêu Hồn, chỉ không biết vì sao lại vẫn lạc, để hài cốt rơi vào tay người khác.
Lâm Phong biết được tất cả những điều này, sau khi mừng rỡ xong, lông mày dần dần nhíu lại, cảm thấy có phần không đúng: "Tuy rằng không biết con Minh Độc này khi còn sống rốt cuộc là tu vi Bất Diệt Yêu Hồn đệ mấy trọng nhưng có thể bảo tồn hài cốt hoàn chỉnh như vậy, thật là khó có được."
"Côn Bằng Bí Tàng trước mắt khiến vô số người phát cuồng, thứ có giá trị nhất, e rằng cũng là hài cốt Côn Bằng được chôn cất trong đó.
" Sắc mặt Lâm Phong có phần âm tình bất định: "Yêu tộc Đại Thánh kia có được hài cốt Minh Độc hoàn chỉnh như vậy, vì sao không hấp thu luyện hóa lực lượng trong đó?"
Lâm Phong suy nghĩ một cách tỉ mỉ: "Trừ phi, bộ hài cốt Minh Độc này trong tay hắn còn có tác dụng khác, có thể phát huy tác dụng lớn hơn nữa."
"Nhật Dương Tinh Thạch, Càn Nguyên Hỏa Diễm Tinh Phách, Vạn Niên Cổ Liễu..." Lâm Phong âm thầm nhớ lại, những thứ này đều là các loại thiên tài địa bảo mà Yêu tộc Đại Thánh thông qua Côn Nguyệt Tổ Sư thu thập từ Thần Châu Hạo Thổ.
Côn Nguyệt Tổ Sư có thể che giấu hành tung của mình nhờ vào Huyễn Thận Nguyên Phù, mà Huyễn Thận Nguyên Phù cũng là có được từ Yêu tộc Đại Thánh kia. Nghĩ đến việc Yêu tộc Đại Thánh kia chiếm cứ một Trung Thiên Thế Giới hoang vu, còn thỉnh thoảng chú ý đến động tĩnh của Thần Châu Hạo Thổ, trong lòng Lâm Phong hiện lên một đầu mối mơ hồ nhưng lại đứt đoạn, nhìn không rõ ràng.
"Đáng tiếc là không biết chân thân của Yêu tộc Đại Thánh kia là loại Yêu tộc nào, nếu không hẳn là có thể suy đoán ra được nhiều tin tức hữu dụng hơn."
Lâm Phong lắc đầu, nhìn linh phù lấy được từ tay Côn Nguyệt Tổ Sư: "Bất kể như thế nào, ta cũng phải đi Trung Thiên Thế Giới kia một chuyến."
Thông qua linh phù này, Lâm Phong có thể xác định được vị trí không gian của Trung Thiên Thế Giới kia, từ đó tìm được nó trong hư không loạn lưu.
"Nhưng mà, đó là chuyện sau này." Lâm Phong cười nói: "Giải quyết xong chuyện trước mắt đã."
Lâm Phong truyền âm cho Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo, bảo bọn họ dẫn những người khác tới đây hội hợp.
Sau khi Thạch Thiên Hạo đến, đại bộ phận người đi theo phía sau cũng lục tục kéo đến, sau khi nhìn rõ địa hình xung quanh, trong lòng đều thầm mắng: "Huyền Môn Thiên Tông thật giảo hoạt!"
Có người tính tình nóng nảy, trực tiếp mắng ra miệng.
Một gã lão tổ Nguyên Anh trung kỳ của Thiên Trì Tông chỉ vào Chu Dịch mắng: "Tiểu bối kia, ngươi dám đùa bỡn tất cả mọi người ở đây sao?"
Nghe thấy lão tổ Thiên Trì Tông kia mắng chửi, những người khác đều nhíu mày.
Một số tu sĩ trẻ tuổi thì cười thầm, vị Nguyên Anh lão tổ này chẳng khác nào tự mắng chính mình.
Nhưng trên thực tế, vị Nguyên Anh lão tổ của Thiên Trì Tông kia tuy bề ngoài có vẻ phẫn nộ, tức giận đến mức không thèm lựa lời nhưng thật ra lại là cố ý làm như vậy, mục đích là muốn khích động lửa giận của mọi người ở đây, để bọn họ cùng nhau đối phó với Huyền Môn Thiên Tông.
Bạn vừa hoàn thànhchương 911của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận