Chương 907: Kế nghi binh 2

Trong số những tu sĩ Thiên Trì tông đi chuyến này, có người từng tham gia pháp hội Hoang Hải, nên vừa nhìn đã nhận ra, người ngồi trên đầu Hắc Long chính là Chu Dịch và Nhạc Hồng Viêm.

Thân hình khổng lồ của Hắc Long chui ra từ khe nứt không gian, theo sát phía sau là một con cự thú to như ngọn núi nhỏ, toàn thân màu xám, không sừng, chỉ có một chân, hình dáng giống trâu cũng bước ra.

Một thiếu niên tuấn mỹ ngồi trên đầu cự thú, mái tóc đen xõa sau lưng, làn da trắng như ngọc, đôi mắt to đen láy đảo liên tục.

Sau khi bị tu sĩ Thiên Trì tông hô lên thân phận, những người khác cũng biết bọn họ là người của Huyền Môn Thiên Tông. Nhìn thấy thiếu niên, mọi người đều biết, đó chính là thiếu niên thiên tài nổi danh thiên hạ của Huyền Môn Thiên Tông, Thạch Thiên Hạo.

Trong trận chiến ở Côn Luân Sơn trước đó, trong số các đệ tử của Lâm Phong, người biểu hiện xuất sắc nhất chính là nhóc tỳ Thạch Thiên Hạo. Hắn đã vượt qua một cảnh giới lớn, lấy tu vi Kim Đan trung kỳ, chém giết Nguyên Anh trung kỳ Vu lão tổ ở Thập Lĩnh, khiến mọi người phải kinh ngạc.

Có kẻ tán thưởng không thôi, có kẻ lại nghi ngờ hắn là được sư phụ Lâm Phong trợ giúp mới làm được như thế nhưng bất luận ra sao, lần này nhóc tỳ thật sự chấn động thế nhân, ngay cả Nguyên Thần Đạo Tôn cũng phải nhìn thẳng vào sự tồn tại của hắn.

Thiếu niên ngồi trên đỉnh đầu Quỳ Ngưu Vương đương nhiên là Thạch Thiên Hạo, ngoại trừ hắn, bên cạnh còn có hai nữ tử, một lớn một nhỏ, ngồi bên cạnh.

Nàng lớn chừng mười tám mười chín tuổi, đang tò mò đánh giá biển băng vô tận phía dưới, trên vai nàng có một con chuột nhỏ màu vàng đang nằm sấp cũng vểnh tai, nhìn kỹ biển băng Bắc Cực phía dưới.

Nàng nhỏ tuổi nhất chỉ chừng mười một mười hai tuổi, lúc này hai tay chống cằm ngồi ngẩn người, gương mặt lộ vẻ buồn bực ngán ngẩm, chỉ là đôi mắt đảo liên tục, không biết trong đầu đang nghĩ kế quỷ quái gì.

Cùng Thạch Thiên Hạo ở chung một chỗ, đương nhiên là Gia Cát Phong Linh và Quân Tử Ngưng, ba người cùng ngồi trên đỉnh đầu Quỳ Ngưu Vương, đi theo sau lưng Hắc Long Giải Cương, xuyên qua hư không, giáng lâm Bắc Cực Băng Hải.

Chu Dịch, Thạch Thiên Hạo vừa hiện thân, tu sĩ phụ cận lập tức xôn xao, không chỉ vì gần đây Huyền Môn Thiên Tông nổi bật, mà còn bởi vì tin tức mà các tu sĩ này nhận được, chính là nghe đồn Huyền Môn Thiên Tông sẽ đến Bắc Cực Băng Hải thu hoạch bí tàng Côn Bằng.

Một đám người tìm kiếm bí tàng Côn Bằng đã lâu đến choáng váng đầu óc nhưng từ đầu đến cuối không tìm được lối vào, lúc này nhìn thấy Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo, nhất thời hai mắt sáng ngời, cảm giác như nhìn thấy đèn sáng chỉ đường.

Vị Huyền Môn chi chủ kinh khủng kia tuy không có mặt nhưng đội hình Huyền Môn Thiên Tông trước mắt không phải chuyện đùa.

Hai Yêu Vương, hai yêu nghiệt nghịch thiên có thể so sánh với sức chiến đấu của Nguyên Anh kỳ, chẳng khác nào bốn gã Nguyên Anh kỳ kết bạn mà đi.

Kiêng kỵ cỗ lực lượng này, những người xung quanh không ai dám có hành động gì quá đáng nhưng tất cả đều lặng lẽ đi theo sau Chu Dịch, muốn dựa vào bọn họ tìm ra con đường chính xác đi tới lối vào bí tàng Côn Bằng.

Dần dà, thế lực và tu sĩ đi theo sau lưng Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo càng ngày càng nhiều, dần dần hội tụ thành một dòng lũ, đi theo bọn họ từ xa, như bầy cá mập ngửi thấy mùi máu tanh trong biển rộng.

Lúc này, tất cả mọi người tạm thời buông xuống tranh đấu, yên lặng đi theo bước chân Chu Dịch, Thạch Thiên Hạo, dù ngày xưa có nhiều mâu thuẫn, vừa mới huyết chiến nhưng lúc này đều tạm thời bỏ qua một bên, dù đối phương ở bên cạnh cách đó không xa cũng coi như không thấy.

Khát vọng đối với bí tàng Côn Bằng lúc này đã áp đảo tất cả.

Hà Đồ lão tổ do dự một chút, sau đó cũng mang theo các đệ tử đi theo nhưng càng đi, lão đầu tử càng cảm thấy không đúng: "Bọn họ đang đi về phía trung tâm Băng Hải, chẳng lẽ suy tính trước đây của ta không chính xác? Không nên..."

Giải Cương và Quỳ Ngưu Vương song song bay giữa không trung, Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo ngồi trên lưng bọn chúng cách nhau rất xa, hai người liếc nhau, trên mặt đều nở nụ cười.

Cách khu vực Hà Đồ lão tổ vừa hoạt động khoảng ngàn dặm, hư không đột nhiên nứt ra, một cô bé nhìn qua chỉ năm sáu tuổi, phấn điêu ngọc trác, còn mang theo chút trẻ con bụ bẫm từ bên trong bước ra.

Bé gái tết hai bím tóc sừng dê, đôi mắt to đảo tròn, nhìn xung quanh một lượt, thấy băng nguyên khôi phục lại sự yên tĩnh, bèn nhếch miệng cười: "Có thêm một nghề thành thạo, quả nhiên không giống, lần này ta có lợi rồi."

Nàng chính là Thôn Thôn biến thành hình người, nàng vỗ hai tay, lập tức một chùm hỏa diễm màu vàng xuất hiện trong lòng bàn tay, không ngừng lấp lóe, như một mặt trời nhỏ, từng cây kim màu vàng từ bên trong bay ra, sáng chói mắt.

Chương 907vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...