Chương 903: Hại người không lợi mình 3

Điều khiến Lâm Phong cảm thấy hứng thú chính là, theo như lời Côn Nguyệt lão tổ, dân bản địa trong Trung Thiên thế giới kia là một loại Yêu tộc nào đó, trong tay những Yêu tộc kia có một bộ hài cốt Minh Độc hoàn chỉnh.

Đối với Lâm Phong mà nói, bộ hài cốt Minh Độc này, thậm chí còn hấp dẫn hắn hơn so với bí tàng Côn Bằng.

Trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, có một loại biến hóa gọi là Quang Ám Chi Biến, nếu Lâm Phong có thể có được hài cốt Minh Độc, có thể dùng làm nòng cốt của lực lượng "Ám" trong Quang Ám Chi Biến.

cũng tựa như Chu Thiên Tử Khí đối ứng với "Thiên", Trung Ương Mậu Thổ Thần Quang đối ứng với "Địa", hai thứ hợp nhất, khiến Thiên Địa Chi Biến hiện ra đầy đủ.

Chú Mệnh Phong Thạch đối ứng với "Sinh", Tử Khí Thạch đối ứng với "Tử", hai thứ hợp nhất, sẽ khiến Sinh Tử Chi Biến bộc phát ra lực lượng kinh người.

Tuy rằng không biết hài cốt Minh Độc có thể đạt đến mục đích như mong muốn hay không nhưng đối với Lâm Phong mà nói, không thể nghi ngờ là rất có sức hấp dẫn.

Nhưng mà cái Trung Thiên thế giới kia, vốn là do Côn Nguyệt lão tổ vô tình xâm nhập, cụ thể ẩn nấp ở nơi nào trong không gian loạn lưu, hắn không thể nào nói rõ ràng.

Không thể nào xác định vị trí cụ thể, cho dù có bản lĩnh lớn đến đâu không tìm được.

Nhưng may mắn là, Lâm Phong từ phân thân này biết được, bản thể của Côn Nguyệt lão tổ có một kiện bảo vật, có thể dẫn người ta đến Trung Thiên thế giới kia, cho nên hiện tại Lâm Phong chỉ muốn lão già mặt chim đầu cá kia đến tìm hắn tính sổ.

Nhưng mà, khi Lâm Phong chân chính đặt chân đến Bắc Cực Băng Hải, tâm trạng chỉ trong nháy mắt trở nên tồi tệ.

Tuy rằng ngày xưa Bắc Cực Băng Hải tuy rộng lớn nhưng lại lạnh lẽo yên tĩnh, mà lúc này lại tựa như hồ bơi lộ thiên thời kiếp trước của Lâm Phong, từng đạo pháp lực dao động dày đặc, nhiều vô số kể, vô số tu sĩ chen chúc ở nơi này, quả thực tựa như đang nấu bánh chưng.

Tiểu Tỳ Thạch Thiên Hạo trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng này: "Không phải nói Bắc Cực Băng Hải hoang vắng rộng lớn, yên bình tĩnh lặng sao? Sao lại có nhiều người như vậy?"

Tin tức về bí tàng Côn Bằng, ở Thần Châu Hạo Thổ không được lưu truyền rộng rãi, những người biết được tin tức, cho dù bản thân tạm thời không có cách nào lấy được bí tàng cũng đều im lặng không nói năng gì, tận lực giữ kín tin tức, đề phòng người khác đến lấy bí tàng.

Dù sao, Thất Đại Chân Hỏa và Thái Âm Chân Thủy tuy vô cùng hiếm có nhưng thiên hạ rộng lớn, luôn có người có thể khống chế và thao túng.

Ví dụ như Kim Ô Đại Thánh trước đó bại bởi Lâm Phong, thiên phú thần thông là Thái Dương Chân Hỏa, nếu như nó biết được tin tức, chắc chắn đã sớm đánh đến Bắc Cực Băng Hải đoạt bảo.

Nhưng mà tình cảnh trước mắt này, rõ ràng là có người cố ý truyền bá tin tức trên diện rộng.

Chính vì vậy mới khiến cho rất nhiều người động tâm, chạy đến Bắc Cực Băng Hải thử vận may, người tung ra tin tức, hiển nhiên là không nói rõ điều kiện thật sự để lấy được bí tàng Côn Bằng, cho nên cá lớn cá bé, thậm chí là tôm tép cũng đều chạy đến.

Mục đích cuối cùng của người này, hiển nhiên là muốn khuấy động cục diện, khiến cho những người thật sự có năng lực đoạt bảo bị cản trở.

Lâm Phong chỉ cần dùng đầu gối nghĩ cũng biết, kẻ làm ra loại chuyện hại người mà không có lợi cho mình này, chắc chắn là Côn Nguyệt lão tổ kia không thể nghi ngờ.

Mục đích của hắn, không cần phải nói, chính là nhằm vào Lâm Phong mà đến.

Lâm Phong đã có Côn Bằng chi lân xác định được vị trí chính xác của bí tàng, lại có Chân Hỏa có thể phá vỡ Huyền Băng vạn năm, trên cơ sở đó, bắt được phân thân dung hợp huyết mạch Côn Bằng của Côn Nguyệt lão tổ, coi như có được cơ hội chân chính tiến vào bí tàng Côn Bằng.

Có thể nói, hiện tại Lâm Phong là người có khả năng nhất lấy được bí tàng Côn Bằng.

Sự thật đúng là như vậy, sau khi Lâm Phong đón Chu Dịch quay về núi, liền lập tức không dừng lại mà chạy đến Bắc Cực Băng Hải.

Sau khi Côn Nguyệt lão tổ bị thiệt hại nặng nề, liền tìm hiểu tin tức từ nhiều phía, biết được lai lịch của Lâm Phong, hắn thấy nếu như mình không hành động, bí tàng Côn Bằng chắc chắn sẽ rơi vào tay Lâm Phong, hắn ta cũng là một kẻ quyết đoán, đánh, thì chắc chắn là đánh không lại, đã như vậy, chi bằng liều một phen, sử dụng biện pháp lưỡng bại câu thương.

Lúc này tuy rằng Bắc Cực Băng Hải có vẻ náo nhiệt nhưng thật ra người ở đây cũng chỉ như muối bỏ bể, căn bản là không tính là nhiều, chỉ là những người ở gần Bắc Cực Băng Hải, gần thì hưởng trước, đến trước một bước mà thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...