Chương 901: Hại người không lợi mình 1

Chính vì vậy, mọi người mới càng thêm chấn động.

Tin tức truyền về Tây Lăng thành, kinh đô Đại Tần, khiến cho những ai chú ý đến Huyền Môn Thiên Tông đều phải nhanh chóng nâng mức độ nguy hiểm của Uông Lâm lên.

Trong hệ thống tình báo của các thế lực lớn, người đáng gờm nhất Huyền Môn Thiên Tông không ai khác chính là Lâm Phong.

Ngoài ra, những người được chú ý nhất chính là đám đệ tử thân truyền của Lâm Phong.

Hai vị Hộ pháp Miêu Thế Hào và Khang Nam Hoa tuy có tu vi cao nhất, đều là Nguyên Anh kỳ nhưng lai lịch rõ ràng, quan hệ với Lâm Phong chắc chắn không thân thiết bằng Tiêu Diễm, Uông Lâm.

Trong số các đệ tử, Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo là hai người được chú ý nhất, bởi vì gia thế của bọn họ phức tạp, có ảnh hưởng rất lớn.

Đại sư huynh Tiêu Diễm có mức độ nguy hiểm ngang ngửa với Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo, tuy gia thế không phức tạp bằng nhưng thực lực rất mạnh, tuy không tham gia Hoang Hải Pháp Hội nhưng trận chiến với Đại Tần Sùng Vân Thái tử trên Hành Vân Phong đã khiến huynh ấy vang danh thiên hạ.

Kế tiếp người được chú ý, là Nhạc Hồng Viêm. Tuyết Phong quốc cùng Liệt Phong hội, bối cảnh không khó tra, liên hệ ân oán giữa nàng cùng Đại Chu hoàng triều, trong mắt rất nhiều người hữu tâm cũng là đối tượng đáng giá trọng điểm chú ý.

Uông Lâm tuy xếp hạng thứ ba trong số các đệ tử của Lâm Phong nhưng mức độ được chú ý hoàn toàn là đếm ngược.

Thế nhưng mà giờ phút này, Uông Lâm được chú ý, đã trực tiếp vượt qua Nhạc Hồng Viêm, thậm chí bao trùm phía trên Tiêu Diễm, đuổi sát Chu Dịch cùng Thạch Thiên Hạo.

Bây giờ đối với người trong Huyền Môn Thiên Tông, tất cả mọi người đều đang âm thầm chú ý, sau đó càng ngày càng phát hiện, bên trong ẩn giấu thực lực đáng sợ.

Mấy tên tu sĩ phụng mệnh trông coi người nhà Uông Lâm này, đương nhiên là nhận thức đối với điều này trực quan nhất.

Mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ cảm xúc còn chưa sâu, tên tu sĩ Kim Đan kỳ kia ngược lại có thể nhìn ra càng nhiều thứ hơn, lúc trước Uông Lâm trở về quê nhà, tuy nhìn tựa như một người bình thường nhưng lại làm cho người ta cảm thấy không rét mà run.

Kim Đan kỳ tu sĩ trung niên trong lòng âm thầm thở dài một tiếng: "Huyền Môn Thiên Tông rốt cuộc là tông môn gì? Vị Huyền Môn chi chủ trong truyền thuyết kia rốt cuộc là người thế nào?"

Dương Thanh tuy không biết những suy nghĩ trong lòng những tu sĩ này nhưng Uông Lâm khiếp sợ thế nhân cũng đã sớm là chuyện nằm trong dự liệu của tất cả người trong Huyền Môn Thiên Tông.

... Nguyên nhân rất đơn giản, lúc trước Uông Lâm trong thời gian ngắn ngủi từ Trúc Cơ sơ kỳ một đường vọt tới Kim Đan sơ kỳ, ngay cả những sư huynh đệ bọn họ cũng giật nảy mình.

Không lên tiếng thì thôi, một tiếng hót làm kinh người, Uông Lâm xem như đã thể hiện câu nói này tới tận cùng.

Dương Thanh đi trên con đường của trấn nhỏ, lễ phép hỏi thăm cư dân nơi này địa chỉ cụ thể của nhà Uông Lâm, một đường dựa theo chỉ dẫn, đi đến nhà Uông Lâm.

Trong quá trình hỏi đường cũng có rất nhiều tiếng nghị luận truyền vào trong tai Dương Thanh.

"Nói đi, Uông Lâm kia thật là Tiên nhân sao? Ta thấy ngày thường hắn không có gì xuất chúng a cũng chẳng khác gì tiểu tử nhà ta."

"Hẳn là thật rồi, ngay cả người nhà họ Uông cũng đều thừa nhận, ngươi không biết đấy thôi, năm đó phòng của cha Uông Lâm, thật ra rất không có địa vị nhưng bây giờ ngươi xem, Uông gia tộc trưởng cùng một đám tộc lão, gặp cha Uông Lâm đều khách khí."

"Nhưng Tiên nhân, chẳng phải đều là hô phong hoán vũ, ẩm phong phơi sương sao? Ngươi xem Uông Lâm kia kìa, còn giúp cha mẹ hắn làm việc, nói đến hiện tại trong nhà hắn cũng có thể thuê người hầu, U lão nhân gia cùng phu nhân nói là không quen loại cuộc sống này còn dễ hiểu, Uông Lâm kia vì sao còn muốn làm loại việc thô tục này?"

"Ài, cái này ngươi không hiểu rồi, người ta bằng lòng hiếu thuận cha mẹ, đó là người này có hiếu tâm, không quên bản. Ngươi cũng nên nghe nói rồi chứ, chính là bởi vì Uông Lâm, chúng ta nơi này bây giờ mới phồn hoa như vậy, thậm chí sắp xây thành rồi."

"Cho dù Uông Lâm không phải Tiên nhân, hắn khẳng định cũng tìm được một người sư phụ tốt, một chỗ dựa vững chắc! Nếu không, Uông gia cũng có những đứa con cháu khác bái sư tu tiên học đạo, chỗ dựa của Uông Lâm không đủ cứng, những người đó làm sao có thể tôn trọng hắn?"

Nghe những tiếng nghị luận này, Dương Thanh lắc đầu cười, không để ý tới, tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Đi ngang qua một gian đại trạch, đột nhiên một đạo hà quang từ trên đỉnh đầu bay qua, Dương Thanh ngẩng đầu nhìn lại, thầm nghĩ: "Người này nhìn có phần quen mắt, à, nhớ ra rồi, đã từng gặp qua ở Hoang Hải Pháp Hội, hình như tộc đệ của Tam sư huynh."

Hà quang là một thanh trường đao, trên trường đao có một thanh niên áo xám, tu vi Luyện Khí kỳ, chính là huynh đệ đồng tộc với Uông Lâm, Uông Trác.

Bạn vừa hoàn thànhchương 901của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...