Chương 896: Thôn Thôn Độ Kiếp 1

Thôn Thôn thấy vậy, mặt mày biến sắc, suýt chút nữa thì bị nước miếng của chính mình sặc chết: "Sáu cái đuôi?! Ngươi khôi phục lại thực lực Yêu Vương sơ kỳ nhanh như vậy sao?"

Trong những ngày tháng ở Ngọc Kinh sơn, Hồ Diễm Diễm không hề bước chân ra khỏi cửa, chỉ ở yên lặng trong thạch thất của mình, nàng luôn cố gắng luyện hóa Huyền Thiên Kiếp Diễm đang làm loạn trong cơ thể.

Càng ngày càng nhiều Huyền Thiên Kiếp Diễm bị trấn áp, sau đó được luyện hóa, biến thành lực lượng mà bản thân Hồ Diễm Diễm có thể khống chế, Huyền Thiên Kiếp Diễm làm loạn càng ngày càng ít, Hồ Diễm Diễm cũng dần dần phân tách ra yêu lực của bản thân vốn bị kiềm chế, thực lực từng bước khôi phục.

Đến hôm nay, nàng đã khôi phục lại tu vi Yêu Vương sơ kỳ.

Trong lòng Thôn Thôn bỗng nhiên lo lắng, trước kia nàng đã từng giao thủ với Hồ Diễm Diễm rất nhiều lần, biết yêu nữ này là thiên kiêu đời mới của Hồ tộc, thiên phú chiến đấu cực cao, tu luyện thành công rất nhiều loại thần thông lợi hại của Hồ tộc, thực lực chiến đấu thực tế chỉ có hơn chứ không kém cảnh giới.

"Nhưng ta bây giờ đã có Thái Dương Chân Hỏa, nhục thân cũng cường đại hơn trước kia, tuy rằng không thể ngưng tụ Yêu Anh lần nữa nhưng thực lực không thua kém gì lúc còn là Yêu Vương sơ kỳ, hẳn là không cần phải sợ nàng ta."

Thôn Thôn đang suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy không ổn, cẩn thận quan sát, phát hiện ra trong sáu cái đuôi lửa đang lay động sau lưng Hồ Diễm Diễm, lại loáng thoáng hiện lên hắc sắc khí diễm hung lệ.

"Huyền Thiên Kiếp Diễm!" Thôn Thôn lập tức hiểu ra, trong lòng không khỏi có phần sợ hãi, tu vi của đối phương cao hơn nàng, thần thông bản thân lại không chiếm ưu thế, nếu cứ liều lĩnh xông lên, e là sẽ chẳng chiếm được lợi lộc gì.

Ngũ quan Thôn Thôn nhăn nhó, trong lòng do dự, tiến thoái lưỡng nan: "Nhưng cứ thế mà trở về, bản cô nương quá mất mặt, chắc chắn sẽ bị tên tiểu tặc Thạch Thiên Hạo kia cười nhạo, lúc trước đã hứa là sẽ chia cho hắn một cái đuôi hồ ly rồi."

Đúng lúc tiểu Thao Thiết đang khó xử, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện bên ngoài thạch thất, người tới mặc đồ trang màu tím, bên ngoài khoác hắc bào, hai tay gối sau đầu, lắc lư đi vào, nhìn thấy Thôn Thôn không khỏi sững sờ: "Sao ngươi lại chạy tới đây?"

Thôn Thôn lập tức bốc hỏa, khinh thường hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Tiêu Viêm: "Phải là ta hỏi ngươi mới đúng chứ, ngươi chạy tới đây làm gì? Lén lén lút lút muốn làm chuyện xấu gì?"

"Bọn nam nhân các ngươi, đều là như vậy, ăn trong bát còn nhìn trong nồi, ngươi đừng quên, ngươi đã có thê tử chưa cưới đang ngày đêm mong nhớ, ngươi vậy mà lại chạy vào phòng nữ nhân khác, ngươi có xứng với nàng ấy không hả?"

Tiêu Viêm lườm nguýt: "Nói hươu nói vượn cái gì đấy, ta là phụng lệnh sư phụ, đưa đồ tới cho nàng ấy."

Thôn Thôn vẻ mặt đầy nghi ngờ: "Đưa cái gì, cần gì phải đích thân ngươi đi một chuyến? Nếu chỉ là đưa đồ, đám đồng tử kia đều có thể, mà ta cũng có thể đưa, tại sao không để người khác đưa, nhất định phải là ngươi?"

Tiêu Viêm bực bội hừ lạnh một tiếng: "Bởi vì ta muốn thị phạm." Vừa nói, hắn khẽ phất tay, trong một luồng tử khí hiện ra vài giọt nước nhỏ như băng tinh.

Hồ Diễm Diễm và Thôn Thôn thấy vậy, ánh mắt đều sáng lên, có thể cảm nhận được bên trong ẩn chứa băng hệ linh khí vô cùng tinh thuần, lạnh lẽo nhưng không rét buốt, ngược lại vô cùng ôn hòa. Trên mặt Thôn Thôn lộ vẻ bừng tỉnh: "Đây là Phong Lẫm Băng Lộ của Thiên Trì Tông?"

Tiêu Viêm gật đầu: "Đây là chiến lợi phẩm mà Ngũ sư đệ đoạt được trong Hoang Hải Pháp Hội, hắn thấy ta bị chân hỏa trong cơ thể hành hạ, nên cố ý đưa tới rất nhiều, ta đã thử qua, hiệu quả rất tốt."

"Sư phụ vừa rồi dùng pháp lực truyền âm cho ta, bảo ta đưa một ít cho vị Hồ tộc đạo hữu này, bởi vì lúc luyện hóa cần phải chú ý một chút, ta muốn tự mình tới thị phạm, cho nên mới đích thân tới đây."

"Cũng cho ta một ít đi." Thôn Thôn nhìn Phong Lẫm Băng Lộ với vẻ thèm thuồng nhưng chẳng bao lâu sau đã hoàn hồn, bất mãn hừ lạnh một tiếng: "Hừ, tại sao tông chủ lại để ngươi đưa đồ cho hồ ly tinh này, chẳng lẽ tông chủ có ý với nàng ta?"

Tiêu Viêm nhìn chằm chằm Thôn Thôn với vẻ cười như không cười: "Nói không chừng, là sư phụ phát hiện ra có kẻ nào đó lòng dạ bất chính, nên cố ý để ta tới phá đám đấy?"

Thôn Thôn chột dạ rụt cổ lại, liếc nhìn Hồ Diễm Diễm, thuận thế nói: "Hừ, coi như ngươi may mắn, nếu không hôm nay ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!"

Hồ Diễm Diễm lạnh lùng nói: "Nếu ngươi không cút ra ngoài, vậy thì chuẩn bị một nhục thân mới đi."

Thôn Thôn tức giận nói: "Ngươi..."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...