"Ta đương nhiên biết đây là nhiệm vụ mà tông môn phân phó, cho nên ta mới tới." Tống Khánh Nguyên mỉm cười nói: "Trương sư thúc, ngươi không tìm nhầm người, tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia chính là Đao Chí Cường mà ngươi muốn tìm."
"Nhưng mà, ta vừa mới nói, Đao Chí Cường này, hiện tại không thể chết."
Nghe vậy, sắc mặt tu sĩ trung niên họ Trương hơi đổi: "Khánh Nguyên, ngươi đây là..."
"Không hợp quy củ, ta biết, ta biết." Tống Khánh Nguyên cười gật đầu: "Cho nên ta muốn nhờ Trương sư thúc giúp đỡ che giấu, ngươi không cần lo lắng sau khi trở về sẽ bị trách phạt, cứ đẩy hết lên người ta là được, tất cả hậu quả đều do ta gánh vác."
Tu sĩ trung niên do dự một chút, thầm nghĩ: "Ngươi là đệ tử thân truyền của tông chủ, đến lúc đó có tông chủ che chở cho ngươi, chắc chắn ngươi sẽ không có chuyện gì, nếu có vấn đề, ngươi cứ gánh lấy, ta không cần phải đối đầu với ngươi."
Nghĩ vậy, hắn bèn gật đầu: "Vậy nơi này giao cho ngươi, muốn làm gì thì làm."
Nói xong, tu sĩ trung niên xoay người rời đi nhưng còn chưa đi được mấy bước, thân thể hắn bỗng nhiên cứng đờ, hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấy một luồng xoáy do hàn băng và liệt hỏa tạo thành xuất hiện trước mặt, đánh úp về phía hắn.
"Tống Khánh Nguyên, ngươi..." Còn chưa nói hết câu, thanh âm đã im bặt, tu sĩ trung niên đã bị Băng Hỏa Dựng Thần Thuật của Tống Khánh Nguyên đánh chết.
Một chiêu này, ngay cả tu sĩ Kim Đan kỳ đỉnh phong như Đô Côn trúng phải còn bị trọng thương, huống chi là một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ như hắn.
Tống Khánh Nguyên giết chết tu sĩ trung niên, sắc mặt không hề thay đổi, mỉm cười nói: "Sư thúc, ta suy nghĩ kỹ rồi, tất cả hậu quả vẫn nên để ngươi gánh chịu thì hơn, chẳng qua ngươi không cần lo lắng sau khi trở về sẽ bị trách phạt."
Hắn giết người bên này, pháp lực chấn động không hề che giấu, hai người Đao Chí Cường bên kia tất nhiên cũng cảm nhận được.
Bất kể là tán tu Kim Đan kỳ được thuê hay là Đao Chí Cường, đều kinh ngạc nhìn Tống Khánh Nguyên chậm rãi đi tới.
Tống Khánh Nguyên vẫn mỉm cười, rất nhanh liền giết chết tán tu Kim Đan kỳ, người ở đây chỉ còn lại hắn và Đao Chí Cường.
Đao Chí Cường bình tĩnh nhìn Tống Khánh Nguyên, chắp tay nói: "Đa tạ Tống chân nhân ra tay tương trợ."
Ở Thiên Nguyên đại thế giới, tu sĩ Kim Đan kỳ có thể gọi là chân nhân, cho dù không phải xuất thân từ Đạo môn, đôi khi cũng có thể dùng chân nhân để xưng hô, xem như một loại tôn xưng.
Tống Khánh Nguyên cười hỏi: "Ngươi biết ta?"
Đao Chí Cường gật đầu: "Tại hạ từng được chứng kiến phong thái của Tống chân nhân trong Hoang Hải pháp hội."
"Phong thái bị một tên nhóc mười mấy tuổi đánh cho thảm bại?" Tống Khánh Nguyên thản nhiên hỏi, Đao Chí Cường thầm cả kinh, nói: "Tống chân nhân nói đùa, ngài đánh bại cả Đô Côn của Bắc Nhung vương đình và Cố Lôi của Tử Tiêu Đạo, phong thái đó, tất cả mọi người tham gia pháp hội đều được chứng kiến."
Tống Khánh Nguyên cười nhạt, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Đao Chí Cường: "Phong thái của nữ nhi nhà ngươi, mọi người đều thấy rõ."
Đao Chí Cường cảm thấy tim mình như ngừng đập, tu sĩ Thiên Trì Tông đã xuất hiện, hắn biết thân phận của mình có thể đã bại lộ nhưng hắn cố gắng khống chế tâm trạng, ra vẻ nghi hoặc: "Tống chân nhân, ngài nói nữ nhi nhà ta? Nhưng tại hạ vẫn luôn cô đơn một mình, ngay cả thê tử không có, sao có nữ nhi?"
Tống Khánh Nguyên cười khẽ: "Ngươi không nhớ Ngọc Đình nhưng Ngọc Đình nhớ ngươi."
Đao Chí Cường nghe vậy, như bị sét đánh ngang tai.
Thiên Trì Tông có môn quy chặt đứt duyên tục, khi còn nhỏ, bọn họ sẽ bị che giấu việc này.
Nhưng người chấp hành tất nhiên cũng là môn nhân của Thiên Trì Tông, rất tất nhiên sẽ nghĩ đến, trước khi mình gia nhập sư môn, có phải cũng đã trải qua vận mệnh tàn khốc như vậy hay không?
Nhìn từ một góc độ nào đó, môn quy này rất ảnh hưởng đến sự gắn kết của tông môn, cho nên Thiên Trì Tông có rất nhiều biện pháp phụ trợ.
Những người đã trải qua việc chặt đứt duyên tục để gia nhập sư môn, đều sẽ được phụ đạo tâm lý đặc biệt, quá trình phụ đạo này, sẽ theo bọn họ suốt con đường tu hành.
Trải qua nhiều năm tâm lý bị quán thâu một cách ngầm ngầm, tuyệt đại bộ phận người, cho dù biết cha mẹ người nhà mình có khả năng chết dưới tay người trong sư môn cũng sẽ thờ ơ, cảm thấy không sao cả.
Thậm chí, sẽ cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, còn cảm tạ sư môn đã thay mình gạt bỏ ràng buộc và liên lụy, ban cho mình một cuộc đời mới mẻ.
Đại bộ phận truyền nhân Thiên Trì Tông, tính cách đều lạnh lùng hờ hững, có quan hệ rất lớn đến phương thức giáo dục này.
Cho đến cuối cùng, điều này phảng phất như một loại văn hóa tông môn, dung nhập vào toàn bộ môn nhân trên dưới Thiên Trì Tông, dưới quán tính khổng lồ, không ai nghĩ đến việc sẽ đi chất vấn.
Chương 879vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận