Sơn môn đại trận của hai bên, Vân Thiên Lưu Quang Kiếm Trận và Cửu Thiên Cương Phong Trận, lực lượng cơ bản cũng ở cùng một trình độ.
Như vậy vấn đề đến rồi, Lâm Phong có thể cưỡng ép đánh mở Cửu Thiên Cương Phong Trận, tất nhiên cũng có thể dùng phương pháp tương tự đối phó Lưu Quang Kiếm Tông.
Ngày đó nếu thật sự đại chiến một trận, kết quả cuối cùng quá nửa là Lưu Quang Kiếm Tông sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Kết luận này khiến đám người Tử Vân lão tổ cảm thấy thất bại nghiêm trọng.
Trên đỉnh Hành Vân Phong, trong một tòa cung điện tinh xảo, Lưu Quang Kiếm Tôn lẳng lặng khoanh chân ngồi nhưng tầm mắt của hắn cũng nhìn về phía Côn Luân Sơn.
Trong mắt vị đại kiếm tu này không ngừng có ánh sáng sáng lên, sau đó dần dần tắt, tiếp theo lại sáng lên, không ngừng lặp lại.
Lôi Minh sơn mạch Tử Tiêu Phong, nơi này là sơn môn Tử Tiêu Đạo.
Trên đỉnh núi bao phủ lôi vân nặng nề vạn năm không tiêu tan, quanh năm không thấy ánh mặt trời, chỉ có sấm chớp rền vang, liên tiếp nổi lên trong mây đen nặng nề.
Truyền nhân của các đệ tử Tử Tiêu Đạo chúng cũng đã quen với cảnh tượng này, ngược lại là đệ tử trẻ tuổi mới nhập môn có phần không thích ứng, một mặt cảm thấy âm u ngột ngạt, một mặt thì e sợ có thiên lôi đột nhiên bổ xuống, rơi xuống trên người mình.
Kết quả của trận đại chiến trên núi Côn Luân đã lan truyền khắp thiên hạ, Tử Tiêu Đạo cũng nhận được tin tức.
Một nữ tử đứng trước một động phủ trên đỉnh Tử Tiêu Phong, nhìn về phía Côn Luân Sơn mà bật cười lắc đầu: "Thật không ngờ, nhóc con kia lại có thực lực cường đại như vậy. Lấy Kim Đan trung kỳ đánh chết Nguyên Anh trung kỳ, có thể nói là xưa nay chưa từng có."
Một thanh niên nam tử phía sau nàng cười nói: "Không dám nói tuyệt đối không có nhưng ít ra ta nhất thời không nghĩ ra còn có người nào khác làm được."
Nam tử cười một tiếng, lộ ra lúm đồng tiền trên má, chính là Cố Lôi, đệ tử Tử Tiêu Đạo lúc trước tham gia pháp hội Hoang Hải.
Đương nhiên nữ tử là sư muội đồng môn Lý Quỳ Âm của Cố Lôi, nàng lắc đầu thở dài: "Trên pháp hội ta đã thấy hắn quyết chiến với Chu Dịch, biết hắn rất mạnh, mạnh tới mức đáng sợ nhưng thật không ngờ lại cường đại tới mức này."
Trong đại điện Thiên Lôi Cung trên đỉnh Tử Tiêu Phong, Lam Diễm Đạo Tôn cũng lắc đầu thở dài: "Thiên Phong và Huyền Minh bị thiệt thòi không tính là gì nhưng ngay cả lão Kim Ô kia cũng bị trấn áp, sơn môn Thần Phong Sơn bị đánh mở, thật không ngờ tới.
"
Đối diện hắn là một người trung niên thân hình cao lớn, nhìn như bình thường nhưng lại toát ra khí tức còn kinh khủng hơn cả Lam Diễm Đạo Tôn.
Người trung niên này nhìn qua, cả người tựa như mây đen âm trầm sắp mưa, trong bình thản nặng nề ẩn giấu lực lượng vô cùng cuồng bạo.
Người này chính là tông chủ đương đại của Tử Tiêu Đạo, Lôi Vân Đạo Tôn.
Nghe xong lời của Lam Diễm Đạo Tôn, Lôi Vân Đạo Tôn chậm rãi gật đầu, mở miệng nói: "Sư huynh nói không sai."
Khẩu âm của hắn cực kỳ cổ quái, mỗi một chữ thốt ra đều tựa như một tiếng sấm rền nổ vang trong không khí.
Quả thật như lời Lam Diễm Đạo Tôn nói, so với Vu Tân Đào chạy trốn, Thiên Phong Đạo Tôn bỏ mạng, càng làm cho bọn họ để ý chính là Thiên Phong Đạo Tôn tọa trấn Thần Phong Sơn Cửu Thiên Cương Phong Trận, mà vẫn bị người ta đánh mở sơn môn.
Kim Ô Đại Thánh xông vào Thần Châu Hạo Thổ không phải lần đầu tiên, mỗi lần đều toàn thân trở ra, rất nhiều lần thậm chí khiến tu chân giới Nhân tộc sứt đầu mẻ trán, không ngờ lần này lại thất bại.
Mặc dù Lam Diễm Đạo Tôn là sư huynh của Lôi Vân Đạo Tôn nhưng đối mặt với vị sư đệ này, hắn vẫn hành lễ rất cung kính: "Tông chủ, tiếp theo chúng ta nên có thái độ như thế nào?"
Lôi Vân Đạo Tôn chậm rãi nói: "Xem ra, phải làm phiền sư huynh đến Côn Luân một chuyến rồi."
Lam Diễm Đạo Tôn hơi chần chờ một chút: "Sư huynh, Huyền Môn Thiên Tông kết oán không ít, chúng ta kết giao thì không sao nhưng nếu đi quá gần..."
"Rất nhiều lúc, địch hay bạn, không rõ ràng như vậy." Lôi Vân Đạo Tôn nói: "Ta nhận được tin tức, Ly Hung Kiếm Tôn của Thục Sơn Kiếm Tông lần này vốn cũng muốn ra tay nhưng lại bị Thái Hư Quan ngăn cản."
Lam Diễm Đạo Tôn lộ vẻ suy tư trên mặt: "Thái Hư Quan muốn thay đổi bố cục sao?"
Lôi Vân Đạo Tôn không giải thích nhiều: "Từ sau khi Đại Lôi Âm Tự bị diệt, Thái Hư Quan vẫn luôn điều chỉnh, chẳng qua hôm nay, thời cơ đã dần dần chín muồi."
Lam Diễm Đạo Tôn nói: "Nếu đã như vậy, ta sẽ đi Côn Luân một chuyến."
Lôi Vân Đạo Tôn gật đầu: "Làm phiền sư huynh."
Đại Tần hoàng triều Tây Lăng thành, trong thư phòng ở phủ Thừa tướng phía bắc thành, một vị thư sinh trung niên hơn ba mươi tuổi lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây.
Bình luận