Chương 858: Bá chủ một phương, danh chấn thiên hạ! 1

Đồng tử Lâm Phong hơi co lại: "Thiên Tần Kim Châu? Được rồi, ta biết chừng mực, đa tạ Yến đạo hữu đã nhắc nhở."

"Lâm tông chủ khách khí rồi." Yến Minh Nguyệt mỉm cười, sau đó nói tiếp: "Ngoài ra, ta còn muốn nói cho ngươi biết, Huyền Minh Đạo Tôn đã nhận được tin tức ngươi tiêu diệt Thiên Phong Đạo Tôn, trấn áp Kim Ô Đại Thánh, trong số những vị Nguyên Thần cường giả vừa rồi đến Côn Luân Sơn, có một người chính là Thạch gia tộc trưởng."

"Vô duyên gặp mặt, thật đáng tiếc." Lâm Phong thản nhiên nói: "Về phần Huyền Minh Đạo Tôn, ta đã cảm nhận được sự thay đổi của hắn."

Sự thay đổi này chính là Vu Tân Đào đã bắt đầu liều mạng, điên cuồng phá trận.

Hắn bắt đầu bất chấp tất cả oanh kích Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận của Lâm Phong nhưng không phải là vì muốn phá trận giết người, mà là vì muốn phá vây chạy trốn.

Tuy rằng khoảng cách rất xa nhưng Ngọc Kinh sơn lại có thể xuyên qua hư không, không cần bao lâu là có thể trở về, một khi bản tôn Lâm Phong mang theo Ngọc Kinh sơn trở về, cho dù Vu Tân Đào có muốn chạy trốn không kịp nữa.

Giao đấu với Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, bản thân hắn đã chiếm ưu thế, hiện tại không cầu phá trận giết người, chỉ cần có thể phá vây chạy trốn, độ khó lập tức giảm xuống rất nhiều, vấn đề duy nhất chính là thời gian, hắn nhất định phải chạy thoát trước khi Ngọc Kinh sơn trở về.

Băng Phách màu đen trên hóa thân Nguyên Thần của hắn xuất hiện thêm mấy vết rạn, pháp bảo Huyền Minh Bảo Sách cũng bị hư hại, Vu Tân Đào rốt cuộc cũng phá vây chạy ra khỏi Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận, sau đó không chút do dự, nhanh chóng bỏ chạy.

Ngay cả Vu Nhất Loan, Vu Thập Lĩnh cùng những lão tổ Nguyên Anh kỳ khác bị nhốt trong trận, lúc này Vu Tân Đào không rảnh quan tâm đến bọn họ.

cũng không phải hắn vô tình, Vu Tân Đào lúc này, trong lòng đau như cắt, chẳng khác nào Thiên Phong Đạo Tôn khi xưa rời khỏi đây, quay về Thần Phong sơn cứu viện. Nhưng hắn không thể không lập tức quyết định.

Sự thật chứng minh quyết định của Vu Tân Đào vô cùng chính xác. Hắn vừa đi khỏi thì bản thể Lâm Phong đã điều khiển Ngọc Kinh sơn, giết đến đây.

Lâm Phong nhìn về phía Lưỡng Nghi Sinh Diệt trận. Ở nơi đó, nhóc tỳ Thạch Thiên Hạo đang kịch chiến với lão tổ Nguyên Anh trung kỳ Vu Thập Lĩnh, kẻ có tu vi cao hơn hắn hẳn một cảnh giới lớn.

Lâm Phong lẳng lặng ngồi trên Huyền Thiên Bảo Thụ, đỉnh Ngọc Kinh sơn, không hề nhúng tay vào trận chiến trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt trận.

Ngay cả phân thân Thiết Thụ cũng được hắn triệu hồi về.

Ngoại trừ Vu Nhất Loan cùng ba tên tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ bị Lưỡng Nghi Sinh Diệt trận vây khốn, bốn gã Nguyên Anh trung kỳ còn lại, bao gồm cả Vu Thập Lĩnh, Lâm Phong đều không điều động trận pháp công kích mà chỉ dùng trận pháp vây khốn bọn chúng, không cho chúng chạy trốn.

Trải qua một hồi ác chiến, trận chiến trong pháp trận cũng dần đi đến hồi kết.

Lâm Phong đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên mở mắt, mỉm cười nhìn về phía pháp trận.

Quang ảnh lấp lóe, một bóng người chậm rãi bước ra. Người này bước đi có phần tập tễnh, thân thể khẽ lắc lư, trông vô cùng suy yếu.

Nhưng đôi mắt lại sáng ngời, phấn chấn chưa từng có.

"Sư phụ!" Nhóc tỳ Thạch Thiên Hạo ra khỏi Lưỡng Nghi Sinh Diệt trận, nhìn về phía Lâm Phong, cười rạng rỡ: "Con thắng rồi."

Lúc này, toàn thân Thạch Thiên Hạo đều kết thành một màu lam băng, như thể biến thành người băng. Trên người hắn chi chít những vết rạn như mạng nhện nhưng trong vết rạn lại không hề thấy huyết nhục mà chỉ có những mảnh băng tinh không ngừng rơi xuống.

Nếu không phải có da Đại Thánh thú hộ thể, giờ phút này, e là Thạch Thiên Hạo đã bỏ mạng, cả người hóa thành băng tinh, vỡ vụn thành bột phấn.

Ngay cả lúc này, cả người hắn trông như một con búp bê sứ sắp vỡ. Giờ phút này, đừng nói tu sĩ Nguyên Anh kỳ, Kim Đan kỳ, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ, Luyện Khí kỳ không cần, chỉ một gã cao to phàm tục, tùy tiện đánh ra một quyền cũng có thể khiến hắn tan xương nát thịt.

Cửu Khiếu Kim Đan trong cơ thể vốn đang không ngừng thôn phệ một lượng lớn linh khí thiên địa, lúc này lại hoàn toàn tĩnh mịch, như thể đã rơi vào giấc ngủ say.

Hai kiện pháp khí Nguyên Anh kỳ là Băng Phách Hàn Quang Kính và Thanh Đồng Hư Không đỉnh vẫn còn trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt trận. Thạch Thiên Hạo thậm chí còn không có sức thu hồi chúng. Hơn nữa, hai kiện pháp khí này cũng đã bị tổn hại nặng nề, ánh sáng ảm đạm.

Có thể nói, ngoại trừ lúc còn ẵm ngửa, vừa bị đào đi Chí Tôn Linh Thai, hôm nay chính là lúc nhóc tỳ Thạch Thiên Hạo suy yếu nhất, bị thương nặng nhất. Hắn đã đạp một chân vào quỷ môn quan rồi.

Thế nhưng, dù bị trọng thương như vậy, Thạch Thiên Hạo vẫn vô cùng vui vẻ, đôi mắt sáng lấp lánh.

Bởi vì vừa rồi, hắn đã thành công dùng tu vi Kim Đan trung kỳ, chém giết lão tổ Nguyên Anh trung kỳ Vu gia - Vu Thập Lĩnh, vượt qua hẳn một cảnh giới lớn để đánh chết đối thủ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...