Có lẽ là bởi vì không nhận được tin tức, có lẽ là bởi vì không thể thoát thân, có lẽ là bởi vì những nguyên nhân khác, mà trong số những tăng nhân lần này đến Côn Luân Sơn, không có một ai là nhân vật lớn của Phật Môn đã tu thành Kim Thân.
Trong số bọn họ, người có tu vi cao nhất cũng chỉ là Viên Tín Hòa Thượng và Viên Trừng Hòa Thượng có tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ Cảnh giới.
Dưới sự dẫn dắt của hai người bọn họ, đám tăng nhân tụ tập cùng một chỗ, vẻ mặt nghiêm túc, im lặng đi về phía trước, bọn họ không xé rách không gian để phi hành, mà là trèo non lội suối, một đường đi đến chỗ sâu trong khu vực phía bắc dãy núi Côn Luân, bên bờ Vân Phong Kính Hồ.
Tuy rằng trong số đám tăng nhân trèo non lội suối này không có một ai tu luyện thành Phật Môn Kim Thân nhưng bọn họ lại tự có một cỗ khí thế hùng hồn, khiến người ta phải kính sợ.
Ở khu vực Côn Luân Sơn, bất kỳ phong thổi thảo động nào, phần lớn đều nằm trong tầm kiểm soát của Huyền Môn Thiên Tông, đám tăng nhân đến đây, sư đồ Lâm Phong đương nhiên là biết được.
Chu Dịch và Uông Lâm đứng trên Ngọc Kinh sơn, ánh mắt của bọn họ như xuyên qua tầng tầng hư không, rơi vào dãy núi Côn Luân.
"Thiên Thái, Thiên Trì, hai người các ngươi nhớ kỹ phải tiến hành theo thứ tự." Chu Dịch thản nhiên nói, Dương Thiết và Lý Tinh Phi đứng sau lưng hắn khom người đáp: "Vâng, sư phụ."
Hai người bọn họ rời khỏi Ngọc Kinh sơn, đi đến Vân Phong, Chu Dịch quay đầu nhìn Uông Lâm, nói: "Tuy rằng sau khi xảy ra chuyện của Đại Ninh Thiền Sư, thì chuyện trước mắt cũng nằm trong dự liệu nhưng ban đầu ta thật không ngờ, sự tình lại phát triển đến mức độ như thế này."
"Nhưng mà, đạo lý càng tranh luận thì càng rõ ràng, đây cũng là con đường mà chúng ta phải đi qua."
Uông Lâm gật đầu nói: "Ta đi xem Đại Đức Thiền Sư thế nào."
Sau khi Dương Thiết và Lý Tinh Phi xuống Vân Phong, bọn họ liền đi đến bên bờ Kính Hồ, chắp tay hành lễ với đám tăng nhân trước mặt.
Tuy rằng không thể nhìn thấy Uông Lâm, Chu Dịch khiến cho đám tăng nhân có phần bất mãn nhưng bọn họ không thể làm gì khác, dù sao thì hiện tại, người có thân phận ngang hàng với bọn họ nhất định phải là những cường giả Phật Môn như Đại Ninh Thiền Sư và Đại Không Hòa Thượng.
Mà tuy rằng Dương Thiết và Lý Tinh Phi trước mắt chỉ là tu sĩ Kim Đan Kỳ nhưng bọn họ lại là những tiểu bối có thân phận bất phàm, là đại đệ tử được Chu Dịch và Uông Lâm tự mình truyền thụ.
Có một tăng nhân trẻ tuổi thầm nghĩ trong lòng: "Bác bỏ được hai người các ngươi, ta muốn xem xem sư phụ của hai người các ngươi có còn ngồi yên được nữa hay không?"
Viên Tín Hòa Thượng bình tĩnh nói: "Bần tăng đến đây không có ý gì khác, chỉ là nghe nói quý phái có cách nhìn khác về Nhân Quả Chi Đạo của Phật Môn, cho nên đặc biệt đến đây để luận đạo."
Dương Thiết quay đầu nhìn về phía Lý Tinh Phi, Lý Tinh Phi khẽ gật đầu, sau đó thản nhiên nói: "Gia sư đã biết ý đồ của chư vị, cho nên đặc biệt dặn dò ta ở đây nghênh đón chư vị, luận đạo, thỉnh giáo là chuyện thường tình, đương nhiên là không thành vấn đề."
"Không biết chư vị muốn đi bái kiến Đại Đức Thiền Sư trước, hay là trực tiếp bắt đầu luận đạo?"
Cả Viên Tín Hòa Thượng và Viên Trừng Hòa Thượng đều lắc đầu nói: "Trực tiếp bắt đầu đi, không cần phải vội vàng bái kiến Đại Đức Sư Bá."
Thực ra, trong lòng một số tăng nhân ở đây vẫn còn có phần oán giận Đại Đức Thiền Sư, bọn họ cho rằng chính bởi vì hắn dẫn sói vào nhà, cho nên mới dẫn đến họa ngày hôm nay, chỉ là bởi vì bối phận của Đại Đức Thiền Sư rất cao, uy nghiêm rất lớn, cho nên bọn họ không tiện nói thẳng ra mà thôi.
Dương Thiết nói: "Chỗ ở sơ sài, xin chư vị thứ lỗi." Nói xong, hắn liền dẫn đám tăng nhân đi lên Vân Phong, đi đến đại điện ở giữa ngọn núi.
Sau khi tiến vào đại điện, mọi người ngồi xuống, đám tăng nhân ngồi đối diện với Dương Thiết và Lý Tinh Phi nhưng bọn họ không hề xao động nào, tất cả đều do Viên Tín Hòa Thượng và Viên Trừng Hòa Thượng thay mặt bọn họ nói chuyện.
"Lời của Lý thí chủ, bần tăng không dám gật bừa ." Viên Trừng Hòa Thượng chắp tay trước ngực, khẽ niệm một tiếng phật hiệu, nói: "Chuyện kỳ lạ trên thế gian này nhiều vô số kể, huynh đệ bần tăng không phải là người có kiến thức nông cạn."
"Trong những năm này, bần tăng đã ẩn cư ở quê nhà cũng từng gặp qua rất nhiều chuyện như vậy, có những chuyện thoạt nhìn rất kỳ lạ, hoàn toàn không có nguyên do nhưng thực ra chỉ là bởi vì chân tướng bị che giấu, người thường không cách nào biết được mà thôi."
Viên Trừng Hòa Thượng nói: "Ví dụ như, có một nam tử ở nông thôn nằm mơ thấy mình bị cự trùng cắn xé, cho nên mỗi lần tỉnh giấc đều cảm thấy kinh hãi, không thể ngủ ngon, thân thể tiều tụy."
Bạn vừa hoàn thànhchương 2486của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận