Chương 2429: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 812

"Nhưng mà, ta không phải đang an ủi ngươi, bây giờ kết luận vẫn còn quá sớm."

Lâm Phong giơ một ngón tay lên: "Nguyên nhân rất đơn giản, phản ứng của Thần Châu Đỉnh không đúng."

Mấy sư huynh đệ Tiêu Viêm đều hứng thú, vây quanh Thần Châu Đỉnh. Lâm Phong búng tay vào Thần Châu Đỉnh: "Nó đều tỏ vẻ bài xích, kháng cự với cả Chính Nhất Đạo Tôn của Thái Hư Quan và ngươi, thể hiện ra địch ý rõ ràng."

"Nhưng địch ý của Thần Châu Đỉnh với Chính Nhất Đạo Tôn còn lớn hơn so với ngươi rất nhiều." Lâm Phong đặt tay lên Thần Châu Đỉnh, chậm rãi nói: "Tạo Hóa Pháp Bảo vô cùng huyền diệu, nếu ngươi thật là Văn Xích Dương chuyển thế, bất kể ký ức kiếp trước của ngươi có hoàn toàn biến mất hay không, bất kể thần hồn của ngươi có bị tổn thương hay không, thậm chí bất kể thần hồn của ngươi có nguyên vẹn hay không, Thần Châu Đỉnh đều có thể phân biệt được."

"Nếu ngươi là Văn Xích Dương chuyển thế, cho dù tu luyện đạo pháp của ta, khí tức pháp lực hoàn toàn khác với kiếp trước, thì địch ý của Thần Châu Đỉnh với ngươi cũng tuyệt đối lớn hơn so với Chính Nhất Đạo Tôn."

"Bởi vì, nói cho cùng, địch ý của Thần Châu Đỉnh với những tu sĩ Thái Hư Quan khác ngoài Văn Xích Dương chỉ có thể coi là giận cá chém thớt, mà Văn Xích Dương mới là đối tượng thù địch thực sự. Đừng nói tu vi bây giờ của ngươi kém xa Văn Xích Dương năm xưa, cho dù có thể so sánh, thì đối với Thần Châu Đỉnh mà nói không tồn tại chuyện bắt nạt kẻ yếu."

Tiêu Viêm nghe vậy bĩu môi: "Ôi chao, sư phụ, đệ tử vừa mới đắc ý một chút, người đã tạt cho đệ tử một gáo nước lạnh rồi."

"Cộng thêm chuyện bị Thần Châu Đỉnh hắt hủi lúc trước, hôm nay đệ tử đã mất hứng hai lần rồi đấy."

Lâm Phong cười nói: "Đáng đời ngươi, ai bảo ngươi không nghe ta nói hết lời?"

Thạch Thiên Hạo chỉ vào Tiêu Viêm, cười nói: "Đại sư huynh lại mừng hụt rồi." Nghe vậy, Tiêu Viêm giơ nắm đấm về phía Thạch Thiên Hạo.

Lâm Phong nhìn các đệ tử cười đùa, lắc đầu cười.

Nhưng sau khi cười xong, nụ cười trên mặt Lâm Phong dần dần biến mất, nhìn Tiêu Viêm, nói: "Nhưng mà, Tiểu Viêm Tử, dù ít hay nhiều thì ngươi vẫn rất có thể có phần quan hệ với Văn Xích Dương, ít nhất đã từng tiếp xúc, nếu không Thần Châu Đỉnh sẽ không bài xích ngươi."

"Lai lịch của ngươi xác thực có liên quan đến Minh Hải."

Tiêu Viêm cũng thu hồi nụ cười, chậm rãi gật đầu: "Sư phụ nói rất đúng, chỉ là hiện tại đệ tử vẫn chưa tìm ra mấu chốt trong đó."

Năm năm trước, Tiêu Viêm được Lâm Phong nhắc nhở, ý thức được mối liên hệ giữa mình và Minh Hải. Những năm gần đây, hắn vẫn luôn tìm hiểu phương diện này.

Hắn là người nói là làm, trong năm năm qua, hắn thậm chí đã tự mình tiến vào Minh Hải thông qua khe nứt Minh Hải trên Tà Hoàng Bá Kiếm nhưng đáng tiếc là không thu hoạch được gì nhiều.

Tiêu Viêm cũng từng trao đổi với gia gia - lão tộc trưởng Tiêu gia nhưng không có thu hoạch gì đặc biệt.

"Đại sư huynh có liên quan đến Minh Hải, Văn Xích Dương rất có thể đã hoàn toàn khống chế Minh Hải, Thái Hư Quan có người có thể phá vỡ khe nứt Minh Hải, dẫn động lực lượng Minh Hải, rất có thể cũng có liên quan đến Văn Xích Dương." Thạch Thiên Hạo nhíu mày: "Vậy thì, người đã phá vỡ khe nứt Minh Hải trong Trường Sinh cổ giới năm xưa là ai? Rất có thể người đó có liên quan đến Minh Hoàng."

Chu Dịch nói: "Cho dù người điều khiển Minh Hải, liên thủ với Hạo Thiên Kính trấn sát Cực Hoàng Thần Uyên năm xưa là Văn Xích Dương, thì trong trận chiến đó, bản thân hắn cũng đã hồn phi phách tán, có thể nói là chết không thể chết hơn, tương đương với việc đồng quy vu tận với Cực Hoàng."

"Đó là chuyện của thời Trung Cổ kỷ nguyên, sau đó nếu có người có tiến triển trong việc tìm hiểu Minh Hải không phải là không thể, bởi vì sau khi người được cho là Văn Xích Dương kia ngã xuống, người của Thái Hư Quan chỉ có thể dẫn động lực lượng Minh Hải ở mức độ hạn chế, chứ đừng nói chi là khống chế Minh Hải."

Ánh mắt Uông Lâm hơi lóe lên, trầm ngâm nói: "Có lẽ Văn Xích Dương là người mà Minh Hoàng kiêng kỵ nhất lúc bấy giờ. Lúc hắn còn sống, Minh Hoàng hoàn toàn không dám lộ diện. Một người sống không thấy người, chết không thấy xác như vậy, tuy rằng mọi người đều nói hắn đã chết nhưng Minh Hoàng chắc chắn vẫn sẽ chú ý, có lẽ từ lúc đó, hắn đã bắt đầu chú ý đến Minh Hải rồi."

"Sau đó, Minh Hoàng bị phế truất và giết chết nhưng chúng ta đều biết hắn chưa chết hẳn, vẫn luôn âm thầm bày mưu tính kế. Đến trận đại chiến mà Cực Hoàng Thần Uyên ngã xuống vào thời Trung Cổ kỷ nguyên, uy lực của Minh Hải có lẽ đã khiến Minh Hoàng thêm phần kiêng kỵ, hoặc là hắn cũng âm thầm có được một số manh mối như Thái Hư Quan, từ đó có tiến triển lớn trong việc tìm hiểu Minh Hải."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...