Chương 2398: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 781

"Hạ Hoàng bệ hạ ngã xuống, bản quan cũng rất tiếc nuối cũng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu."

Thần Châu Đỉnh im lặng, không có bất kỳ phản ứng nào với lời nói của Chính Nhất Đạo Tôn.

Phân thân Chiến Thần của Lâm Phong đứng ở bên cạnh, tay trái đặt trên Thần Châu Đỉnh, tay phải thì bấm một đạo pháp quyết.

Bên trong Thần Châu Đỉnh khổng lồ, đột nhiên tử khí cuồn cuộn, thao thao bất tuyệt.

Lâm Phong bình tĩnh nói: "Thần Châu Đỉnh, ngươi là Tạo Hóa pháp bảo, ý chí Nguyên Linh tuy rằng khổng lồ, không hiện ra bên ngoài nhưng ngươi có ý thức của bản thân hoàn chỉnh, đi con đường nào, ngươi hãy tự mình quyết định."

Phân thân Đại Ma của Uông Lâm trở lại phía sau Lâm Phong, mỉm cười.

Chuyện lúc trước thật ra đã chứng minh, phàm là dưới tình huống điều kiện khác đều giống nhau, Thần Châu Đỉnh khẳng định sẽ không lựa chọn Thái Hư Quan.

Thậm chí dưới tình huống Thái Hư Quan có điều kiện ưu việt hơn một chút cũng chưa chắc có thể được Thần Châu Đỉnh tán đồng.

Huyền Lâm Đạo Tôn thản nhiên nói: "Minh Hoàng năm đó giết hại Hạ Hoàng, đã sống lại, bất kể là bản quan hay là Huyền Môn chi chủ, đều muốn tru diệt hắn."

Thần Châu Đỉnh khẽ chấn động, Huyền Lâm Đạo Tôn lại nói tiếp: "Hành tung của hắn hiện tại khó lường, chẳng qua trong tay bản quan đã có manh mối."

Lâm Phong nhìn Huyền Lâm Đạo Tôn, trong lòng thầm nghĩ: "Quả nhiên bọn họ cũng đang hoài nghi Minh Hoàng che giấu hành tung, có liên quan đến Minh Hải, chỉ không biết bọn họ rốt cuộc hiểu biết bao nhiêu về Minh Hải?"

Thần sắc Chính Nhất Đạo Tôn cùng Huyền Lâm Đạo Tôn đều không có chút biến hóa nào, bọn họ biết rõ Huyền Môn Thiên Tông cùng Trường Sinh Cổ Giới có liên hệ, tin tức Minh Hải trong Trường Sinh Cổ Giới năm đó đột nhiên rạn nứt, có liên quan đến Minh Hoàng, Lâm Phong quá nửa có con đường biết được, cho nên lúc này không thèm để ý tin tức tiết lộ ra ngoài.

Dù sao, trong Thái Hư Quan có người có thể dẫn động Minh Hải chi lực, không phải là bí mật gì.

Ngay tại Đại Thiên thế giới năm năm trước, Ngô Mạnh Kỳ, thành viên Thái Thượng trưởng lão hội của Thái Hư Quan, tại Thiên Hoang Quảng Lục Thái Hoa Sơn vì chèo chống Yêu tộc tiến công, bị ép dẫn động Minh Hải chi lực, kết quả tuy rằng tạm thời giữ vững Thái Hoa Sơn, kiên trì đến khi Thái Nhất Đạo Tôn cùng những người khác từ Linh Hải trở về nhưng bản thân Thái Hoa Sơn cũng bị dìm thành một mảnh đất chết.

Những năm gần đây, Thái Hư Quan ngày đêm dẫn Thiên Nhất Chân Thủy của Bạch Vân Sơn thanh tẩy Thái Hoa Sơn, tuy rằng hiệu quả rõ rệt nhưng vẫn chưa hoàn toàn triệt để, để Thái Hoa Sơn khôi phục lại diện mạo cũ.

Mà đáng giá chú ý chính là, trước Ngô Mạnh Kỳ, trong truyền thuyết, Thái Hư Quan cũng có người có thể dẫn động Minh Hải chi lực, chỉ là thời gian khá lâu, ngoại trừ nội bộ Thái Hư Quan, bên ngoài đã rất ít người biết rõ tình huống cụ thể.

"Trong Minh Hải tuy rằng có rất nhiều tai kiếp nhưng cũng có một số thứ quý giá. Không nói những thứ khác, U Minh Tà Hoàng, Cửu U Âm Phong những lực lượng này, nếu như nghĩ cách nắm giữ, tất nhiên cũng cực kỳ khả quan nhưng lại chưa từng thấy tu sĩ Thái Hư Quan nào điều khiển khống chế."

Lâm Phong thầm nghĩ: "Là thật sự chưa từng nắm giữ, hay là bí mật không muốn tiết lộ? Nếu như thật sự chưa từng nắm giữ, vậy nguyên nhân là gì? Vị Thái Thượng trưởng lão có thể dẫn động Minh Hải chi lực của Thái Hư Quan kia, rốt cuộc là làm sao làm được?"

Thần Châu Đỉnh nghe Chính Nhất Đạo Tôn nói xong, liền khẽ chấn động, phát ra tiếng vang trầm thấp, quanh quẩn trong tinh không.

Nó là Tạo Hóa pháp bảo do Hạ Hoàng tế luyện nhưng tính độc lập tự chủ vượt xa pháp bảo cấp Dựng Linh, cấp Hóa Sinh hoặc là cấp Đại Thừa.

Sau khi Hạ Hoàng chết, chỉ cần nó không muốn, rất khó có người có thể thu phục.

Cái chết của Hạ Hoàng, đối với Thần Châu Đỉnh mà nói, nói quan trọng cũng quan trọng, nói không quan trọng không quan trọng.

Là Tạo Hóa pháp bảo, tư tưởng ý chí của Thần Châu Đỉnh nằm giữa một sinh linh có trí tuệ và một thế giới tạo hóa, nó có cảm xúc nhưng cảm xúc không thể hoàn toàn chi phối nó, nó đưa ra quyết định, càng nhiều hơn là thuận theo thiên địa đại đạo.

Thuận theo đạo lý của Đại Thiên Thế Giới cũng thuận theo đạo lý tạo hóa của bản thân.

Cho nên, tuy rằng đối với Chính Nhất Đạo Tôn biểu hiện ra ác cảm nhưng loại ác cảm này của Thần Châu Đỉnh không mãnh liệt.

Chỉ có điều, khi những điều kiện khác không có quá nhiều chênh lệch, ác cảm nhằm vào Minh Hoàng, ác cảm nhằm vào Thái Hư Quan, sẽ khiến cho quyết định của Thần Châu Đỉnh có khuynh hướng hơn.

Lâm Phong nhìn Thần Châu Đỉnh khẽ chấn động, mỉm cười, dùng Thần thức ý chí câu thông với nó: "Bất kể là Thái Hư Quan, hay là ta, đều nắm giữ manh mối liên quan đến tung tích của Minh Hoàng, mà manh mối này, nằm ở Minh Hải."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...