Chương 2370: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 753

Thế nhưng Liễu Hạ Phong một chưởng đánh xuống, chưởng thế rơi xuống giữa đường, đột nhiên biến chưởng thành quyền, hóa Khảm Thủy Chưởng thành Ly Hỏa Quyền, lực lượng cuồng bạo hung ác bộc phát!

Chí nhu chỉ trong nháy mắt hóa thành chí cương, biến hóa không chút trì trệ, ngược lại vô cùng tự nhiên.

Mà uy lực bộc phát ra từ một biến chiêu này của Liễu Hạ Phong so với việc hắn trực tiếp sử dụng Ly Hỏa Quyền còn hung mãnh hơn rất nhiều.

Trên thiết quyền, từng sợi Thái Dương Chân Hỏa thần mang màu vàng kim không ngừng lóe lên, tựa như một mặt trời nhỏ ầm ầm nện xuống đỉnh đầu Dương Thiền.

Cảnh tượng này rơi vào trong mắt Dương Thiết, Lý Tinh Phi, Chu Vân Tòng, bọn họ đều cảm thấy trước mắt sáng ngời: "Rút Khảm điền Ly, Liễu hạ sư huynh biến chiêu lần này, quả nhiên đã lĩnh ngộ được tinh túy của Bát Quái Chính Quyền."

Đối mặt với một quyền này của Liễu Hạ Phong, đám người Thái Hư Quan cũng hơi động thần sắc: "Biến hóa lần này của hắn, có thể thấy được công phu rất sâu."

Dương Thiền, người đang trực diện với nguy hiểm cũng hơi nhíu mày nhưng vẻ mặt vẫn như thường, phảng phất như đã sớm đoán trước được thế công hung mãnh của Liễu Hạ Phong, chỉ là cũng cảm thấy kinh diễm trước sự tinh diệu trong biến chiêu rút Khảm điền Ly của đối phương.

Gần như chỉ trong nháy mắt khi thân hình Liễu Hạ Phong vừa động, thân thể Dương Thiền đã bay về phía sau, bước chân không ngừng điểm nhẹ, tựa như giẫm lên từng bậc thang đang không ngừng kéo dài, đó chính là Đăng Thiên Thuật - độn pháp được Thái Hư Quan đích truyền.

Hắn vừa lui về phía sau, Ly Hỏa Quyền được Thái Dương Chân Hỏa của Liễu Hạ Phong gia trì tuy dữ dằn nhưng lại có xu thế lạc không.

Liễu Hạ Phong quát lớn một tiếng, thi triển độn pháp trong Thiên Địa Bát Pháp của mình, bay lên trời rồi lại chui xuống đất, đuổi theo Dương Thiền.

Thiên Địa Bát Pháp và Bát Quái Chính Quyền, một pháp một võ là pháp môn thần thông cơ bản của Huyền Môn Thiên Tông, là thần thông mà tám huynh đệ Tiêu Diễm, Chu Dịch sau khi không ngừng mài giũa, đã loại bỏ những thứ rườm rà, giữ lại tinh hoa để chuẩn bị cho các đệ tử đời sau, nhìn như đơn giản nhưng thật ra lại bao hàm vạn tượng.

Dưới tiền đề là giảm bớt độ khó tu luyện, tận khả năng tăng lên uy lực, hai đặc điểm gần như mâu thuẫn này không ngừng tìm kiếm sự cân bằng, cố gắng đề thăng.

Theo tu vi cảnh giới của bọn họ không ngừng tăng trưởng, tầm mắt không ngừng mở rộng, lý giải đối với Thiên Địa đại đạo càng ngày càng sâu sắc, có lẽ sẽ có một ngày bọn họ không còn sử dụng Thiên Địa Bát Pháp cùng Bát Quái Chính Quyền nữa nhưng đối với tu sĩ Kim Đan kỳ mà nói, hai môn thần thông này vẫn có chỗ tinh diệu.

Dương Thiền thi triển Đăng Thiên Thuật, tránh được uy thế của Liễu Hạ Phong nhưng Liễu Hạ Phong lập tức đuổi theo, không cho hắn chút cơ hội nào để thở dốc.

"Tới hay lắm." Dương Thiền tuy rằng lộ vẻ mặt khổ não nhưng ánh mắt vẫn trầm ổn như trước, ngược lại có vẻ rất hài lòng với tình huống hiện tại.

Hắn đột nhiên ngâm nga, từng âm tiết cổ quái từ trong miệng hắn phát ra, tạo thành một khúc ca dao với giai điệu kỳ lạ mà cổ xưa.

Tiếng ca mờ ảo khó dò, ẩn chứa bên trong là ý cảnh trời đất bao la, hùng vĩ.

Mây trắng nhàn nhạt theo tiếng ca tản ra, dần dần bao phủ một phương trời đất gần đó.

Nghe được bài ca dao này, Dương Thiết, Lý Tinh Phi và Chu Vân Tòng đều hơi nhíu mày, Dương Thiết nhìn về phía Lý Tinh Phi: "Lý sư tỷ, đây có phải là Thái Thượng Phiêu Miểu Ca Quyết của Thái Hư Quan không?"

Lý Tinh Phi nhìn chằm chằm vào đám mây trắng càng ngày càng dày đặc kia: "Ta chưa từng tận mắt nhìn thấy nhưng hẳn là không sai."

Thái Thượng Phiêu Miểu Ca Quyết xuất phát từ thần thông Thái Thượng Vong Tình Đạo, dung hợp Âm Sát chi pháp và những thần thông pháp lực khác, kết hợp tiếng ca hư ảo với mây trắng hữu hình hữu chất.

Tu sĩ Thái Hư Quan ẩn mình trong mây trắng, di chuyển theo tiếng ca, bản thân cũng trở nên hư ảo khó dò, đối thủ rất khó nắm bắt được hành tung.

Thái Thượng Phiêu Miểu Ca Quyết kết hợp với những độn pháp như Đăng Thiên Thuật, Không Minh Lưu Chuyển, pháp thuật của đối thủ rất khó làm hắn bị thương.

Mây trắng phiêu đãng tựa hồ vô cùng vô tận mà lại mềm nhẹ không chịu lực, Liễu Hạ Phong muốn dùng Thái Dương Chân Hỏa thiêu đốt sạch sẽ cũng rất khó khăn.

Loại thần thông pháp môn này tuy rằng không phải bị động phòng ngự nhưng đúng là đã dung hợp tinh hoa của pháp môn phòng ngự trong Thái Hư Quan đạo pháp.

Nếu như kết hợp thêm với Vô Phương Biến Hoán, lực phòng ngự sẽ càng thêm kinh người.

Tiếng ca vẫn quanh quẩn bên tai, thanh âm của Dương Thiền lại vang lên giữa những đám mây trắng thông qua pháp lực Thần thức: "Nếu đổi lại là Đường Tuấn, e là thần thông này của ta cũng khó mà phát huy tác dụng dưới sự liên thủ của Thương Viêm Chi Lực và U Minh Tà Hoàng."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...