Loại vấn đề tâm cảnh này, rất nhiều lúc không phải bản thân tu sĩ có thể tự mình khống chế, vừa cần tự mình tháo gỡ khúc mắc, vừa cần cơ hội từ bên ngoài.
Đặc biệt là Mục Lam, bề ngoài lạnh lùng nhưng lại tu luyện Thái Thượng Vong Tình Đạo thành chí tình chi đạo, trong lúc tu vi đột nhiên tăng mạnh, muốn thấu hiểu chân lý của Thái Thượng Vong Tình càng khó hơn, chỉ dựa vào bản thân đã không đủ.
Muốn tháo gỡ khúc mắc này, mấu chốt vẫn là ở Bàng Kiệt nhưng không phải là việc Bàng Kiệt có thể ra khỏi Thái Hư Trấn Ma Bi hay không, mà là ở chỗ Huyền Môn Thiên Tông, nơi khiến Bàng Kiệt bị giam cầm.
Đối với Lâm Phong, Mục Lam đương nhiên không có cảm xúc gì nhưng khúc mắc này hoàn toàn có thể chuyển sang cho đồ tử đồ tôn của Lâm Phong.
Nếu có thể vượt qua kiếp nạn này, Mục Lam thậm chí có thể trực tiếp chứng đạo Nguyên Thần.
Nhưng nếu cứ kéo dài, vượt quá một mức độ nhất định, sẽ dần dần chuyển từ thịnh sang suy, hậu quả vô cùng nguy hiểm, vô số tiền bối tu luyện Thái Thượng Vong Tình Đạo trong Thái Hư Quan chính là tấm gương cho Mục Lam.
"Thái" "Hư" Nhị quyết, Hư Không Âm Dương Đạo tương đối ổn định, bình thường tu luyện rất khó, tiến cảnh chậm nhưng không có nguy hiểm tiềm ẩn quá lớn.
Còn Thái Thượng Vong Tình Đạo, bình thường tu luyện dễ dàng hơn, tốc độ nhanh hơn, nếu có thể vượt qua cửa ải, tu vi sẽ tăng mạnh nhưng nếu không thể vượt qua cửa ải tình cảm, hậu quả sẽ rất khó lường.
Tình cảm không chỉ giới hạn ở tình yêu nam nữ, ngoài tình yêu ra, tình thân, tình bạn, thậm chí là lòng thương xót đối với chúng sinh, tất cả đều có thể trở thành trợ lực cho việc tu luyện Thái Thượng Vong Tình Đạo, đồng thời cũng có thể trở thành cửa ải.
Tuy là đồ đệ của Bàng Kiệt nhưng trước kia Mục Lam là người lạnh nhạt, không quan tâm đến tư tưởng của phái bảo thủ hay phái cấp tiến, lập trường nghiêng về trung lập, cho dù là bây giờ, nàng không giống như sư phụ mình gia nhập phái cấp tiến.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến địch ý của nàng với Huyền Môn Thiên Tông, vừa có yếu tố tình cảm, vừa có nguyên nhân tu đạo của bản thân.
Nếu chỉ là yếu tố thứ nhất, Trần Tinh Vũ còn có thể khuyên nhủ nhưng đã liên quan đến yếu tố thứ hai, hắn cũng chỉ có thể im lặng.
Quách Triêu Dương, Đinh Nhuận Phong, Dương Chiêu không bất ngờ trước phản ứng của Mục Lam, Quách Triêu Dương nhìn đám người Dương Thiết, bình tĩnh nói: "Nếu có thể liên lạc với đồng môn thì mau chóng liên lạc đi.
"
Dương Thiết nhìn lướt qua Mục Lam, Quách Triêu Dương, Trần Tinh Vũ, thản nhiên nói: "Nguyên Anh hậu kỳ, Nguyên Anh sơ kỳ, tu vi thật là cao nhưng, thì đã sao?"
Tuy tuổi đời còn trẻ, lại lấy tu vi Kim Đan hậu kỳ đối mặt với đám cường giả trẻ tuổi của Thái Hư Quan nhưng Dương Thiết thần sắc bình tĩnh, đứng tại chỗ, đã toát ra khí chất của bậc tông sư.
"Vạn Chính Luận gieo gió gặt bão, là các ngươi không phân biệt đúng sai, nếu đã muốn đánh, vậy thì cứ đánh, đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, chưa từng sợ ai!"
Dương Thiết chắp tay: "Dương Thiết, đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, xin chỉ giáo."
Trước mặt, ngoại trừ Trần Tinh Vũ, Mục Lam, Quách Triêu Dương, Đinh Nhuận Phong, Phạm Tuyết Phong đều đã là Nguyên Anh sơ kỳ, ngoài ra, Thái Hư Quan còn có những Nguyên Anh kỳ khác.
Dương Thiết chỉ có bốn người, hơn nữa đều là Kim Đan kỳ nhưng đối mặt với đám người Trần Tinh Vũ, khí thế không hề yếu kém.
Liễu Hạ Phong, Lý Tinh Phi tuy rằng vẫn là Kim Đan trung kỳ cảnh giới nhưng thần sắc vẫn ung dung bình tĩnh, cùng nhau chắp tay.
"Đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, Liễu Hạ Phong, thỉnh các vị chỉ giáo."
"Đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, Lý Tinh Phi, thỉnh các vị chỉ giáo."
Chu Vân Tòng ở bên cạnh, trên dưới quanh thân mơ hồ có thể thấy khói đen như có như không, toát ra vẻ bá đạo hung lệ, uy thế thậm chí còn hơn cả Dương Thiết.
Tuy rằng phần lớn thời gian đều an ổn ở lại Ngọc Kinh sơn tiềm tu, không tùy tiện ra ngoài nhưng danh hào Chu Vân Tòng vẫn được coi là đệ tử chân truyền đời thứ hai đứng đầu Huyền Môn Thiên Tông, hung danh hiển hách, thiên hạ đều biết.
Hắn rất ít khi ra ngoài, hễ ra ngoài mà phát sinh xung đột, động thủ với người khác, thì tuyệt không để ai sống sót, không tùy tiện động thủ, đã động thủ là không lưu tình.
Từ lúc gặp mặt đến nay, Chu Vân Tòng tuy rằng từ đầu đến cuối không nói một lời nhưng người mà Thái Hư quan kiêng dè nhất trong số các đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, chính là vị thanh niên lạnh lùng trầm mặc ít nói này.
Quách Triêu Dương nhíu mày, vừa định lên tiếng, Dương Nghiên bên cạnh đột nhiên bước ra một bước, khẽ nói: "Quách sư huynh, để ta."
"Tốt!" Quách Triêu Dương liếc mắt nhìn hắn, trong ánh mắt mơ hồ lộ vẻ tán thưởng, khẽ gật đầu.
Dương Nghiên nói xong, quay đầu lại, thần sắc lạnh nhạt nhìn đám người Dương Thiết.
Chương 2366vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận