Hắc Long Vương thoát khốn, lập tức nổi giận như sấm, một mặt bắt đầu gắt gao truy sát tăng lữ kia, mặt khác cũng giận chó đánh mèo với cường giả võ đạo Cự Linh Môn kia, trực tiếp vung trảo chụp xuống.
Cường giả Cự Linh Môn kia giơ hai tay lên, toàn lực ứng phó một trảo này nhưng cũng bị cào đến máu thịt đầm đìa.
Võ đạo cường giả cảnh giới Hợp Đạo đổ máu, một giọt máu tựa như một vầng mặt trời nhỏ, nóng rực đến mức khiến người ta khó có thể tiếp cận, nướng khô tất cả nước trong thiên địa xung quanh.
Cường giả Cự Linh Môn bị một trảo chụp trúng máu thịt bay tứ tung, lập tức thế giới xung quanh như rơi vào trong lò lớn.
Còn không đợi hắn kịp phản ứng, Thông Thiên Ma Viên kia ngang nhiên nhào tới, hai tay bao vây gắt gao ôm lấy cường giả Cự Linh Môn này.
Ma viên cười dữ tợn, hai tay dùng sức siết chặt, so với lúc cường giả Cự Linh Môn toàn thịnh không thua kém chút nào, lực lượng ầm ầm bộc phát.
Toàn thân cường giả Nhân tộc truyền ra từng đợt tiếng vang khiến người ta kinh tâm động phách.
Tiếng vang này không phải đứt gân gãy xương bình thường, mà như thiên địa sụp đổ. Từng ngôi sao như bị nghiền nát, không chút chói tai mà ngược lại vô cùng trầm thấp cũng vô cùng chấn động lòng người.
Cường giả Cự Linh Môn liều mạng chống cự, bất đắc dĩ bị thương trước, lại mất tiên cơ, lúc này lại không có sức chống lại Ma Viên phía sau, chỉ có thể phát ra tiếng rống giận dữ không cam lòng.
Võ giả Hợp Đạo rống lên một tiếng, linh khí xung quanh toàn bộ bị phá hủy, phong vân khuấy động nhưng mà từng bước một tụt lại phía sau, từng bước một rơi xuống, dù cố gắng đến đâu, không cách nào lật lại thế yếu, trơ mắt nhìn thân thể của mình từng bước một bị Thái Cổ Ma Viên kẹp đến vỡ nát.
Nhưng vào lúc này, toàn bộ thiên địa dường như cùng chấn động một cái, Hắc Long Vương đang đuổi giết tăng nhân và Thông Thiên Ma Viên sắp thu hoạch thắng lợi đồng thời kinh ngạc, tiếp theo trên mặt biến sắc, sau đó chỉ thấy thiên địa xung quanh đột nhiên thay đổi bộ dáng.
Thông Thiên Ma Viên lập tức bỏ qua cường giả Cự Linh Môn, thân hình nhảy lên định bay lên trời. Đáng tiếc đã muộn, một vùng thiên địa như lò lớn khóa hắn lại bên trong.
Gặp phải kết cục tựa như hắn còn có con Hắc Long luyện giáp cường đại kia, Hắc Long không ngừng gào thét, ý đồ trùng kích giới vực xung quanh nhưng lại chỉ có thể khiến mình đụng đến đầu rơi máu chảy.
Lâm Phong, Uông Lâm, Chính Nhất Đạo Tôn, Huyền Lâm Đạo Tôn trước mắt đột nhiên thay đổi cảnh tượng.
Thế giới thiên địa trong quang ảnh biến mất, chỉ còn lại một cái đỉnh khổng lồ nặng nề đến tột đỉnh.
Từ miệng đỉnh nhìn vào bên trong, chỉ thấy một con Hắc Long luyện giáp và một con Thông Thiên Ma Viên đang không ngừng giãy giụa, bị sóng khí như lửa, lại như hồng thủy nấu chín.
Bên cạnh cái đỉnh lớn kia, có một người đang đứng, bàn tay đặt trên thân đỉnh, thân mang long phục màu đen, đầu đội Bình Thiên Quan, không thấy rõ ngũ quan nhưng quanh thân hạ xuống lộ ra khí tức uy nghiêm mà cường đại.
Thủ đoạn như vậy, không hỏi cũng biết, đương nhiên là Hạ Hoàng và Thần Châu Đỉnh.
Nhưng cảnh tượng này lọt vào mắt Lâm Phong lại hơi nhíu mày: "Chủ yếu là dựa vào sức mạnh của Thần Châu Đỉnh, bản thân Hạ Hoàng có thương tích trong người, hơn nữa thương thế rất nặng, ai tạo thành? Không thể nào là Cực Hoàng Thần Uyên."
Lâm Phong quay đầu nhìn về phía Chính Nhất Đạo Tôn cùng Huyền Lâm Đạo Tôn, chỉ thấy thần sắc hai người đạm mạc, ánh mắt không có chút biến hóa nào.
Từ sau khi Tuyệt Hoàng Huyền Trang ngã xuống, Thái Hư Đạo Tôn và Phật Tổ chịu chết ở Tử Hải, đệ nhất cường giả Nhân tộc Thần Châu Hạo Thổ không phải là Nhân Hoàng kế thừa, mà là Văn Xích Dương, đệ nhất cường giả sau Thái Hư Đạo Tôn trong lịch sử Thái Hư Quan.
Trong một khoảng thời gian tương đối dài, xưng Văn Xích Dương là cường giả đệ nhất Thiên Nguyên lúc ấy không quá đáng.
Trấn sát Tuyệt Hoàng Huyền Trang, vốn đã khiến cho Hạo Thiên Kính bị hao tổn nghiêm trọng, sau đó Thái Hư Đạo Tôn vì mở ra con đường tiến về Tử Hải, bị ép lần nữa vận dụng Hạo Thiên Kính, thế cho nên sau khi hắn và Phật Tổ rời đi, Hạo Thiên Kính gần như không cách nào sử dụng.
Mà trong năm tháng kế tiếp, chính là Văn Xích Dương thiết kiên gánh vác Thần Châu, chấn nhiếp bầy yêu Thiên Hoang.
Tuy rằng, đơn đấu vô địch không có nghĩa là không ai địch nổi, sau đó trong các lần lưỡng giới đại chiến, cường giả Nhân tộc cũng có người ngã xuống, vị trí Nhân Hoàng cũng xuất hiện thay đổi nhưng nhìn chung, ở thời đại kia, Thần Châu Hạo Thổ đối mặt Thiên Hoang Quảng Lục, mơ hồ còn chiếm một chút ưu thế.
Chỉ có điều, không biết là nguyên nhân nào, Văn Xích Dương tựa hồ đột nhiên cùng sư môn của mình tách ra, cuối cùng rời khỏi Bạch Vân Sơn, một mình tiềm tu, chỉ có tại thời điểm lưỡng giới chiến tranh mới xuất hiện.
Chương 2356vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận