Chương 2350: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 733

Ngay sau đó, tất cả hoa văn màu đen nối liền với nhau, hợp lại thành một mảnh, ngưng tụ lại, Xích Không Kiếm vốn ánh lửa lóng lánh, lưỡi kiếm như một dòng nước mùa thu, lúc này đã hoàn toàn biến thành một thanh trường kiếm màu đen.

Trên bề mặt lưỡi kiếm của thanh trường kiếm màu đen trong tay Hàn Dương mơ hồ xuất hiện từng vết nứt, vết nứt càng ngày càng rõ ràng, từ đó lóe lên ánh sáng màu đỏ như máu, tựa như từng dòng sông máu, bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, dần dần không nhìn rõ lưỡi kiếm, chỉ có thể nhìn thấy những tia sáng đỏ lóe lên bên trong.

Triệu Minh Tú cảm thấy liên hệ giữa mình và Xích Không Kiếm đã hoàn toàn bị cắt đứt, kiếm ý và kiếm khí ẩn chứa bên trong Xích Không Kiếm cũng biến mất, trước mắt chỉ còn lại một thanh hung kiếm màu đen với sát khí ngập trời.

Hàn Dương thần sắc vẫn bình tĩnh, cầm trường kiếm màu đen lóe sáng trong tay, chỉ khẽ vung lên, đã đánh bay thanh Thanh Hư Kiếm còn đang ở giữa không trung.

Triệu Minh Tú tiếp được thanh Thanh Hư Kiếm với ánh sáng ảm đạm, cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào thanh trường kiếm màu đen trong tay Hàn Dương.

Nàng có thể cảm nhận được, Hàn Dương vẫn chưa sử dụng đến toàn lực, thậm chí còn đang áp chế lực lượng của Tuyệt Kiếm Hung Sùng, nếu không, có khả năng đã chặt đứt Thanh Hư Kiếm chỉ với một chiêu.

"Một thanh kiếm tốt." Hàn Dương nhìn thanh trường kiếm màu đen trong tay vẫn còn đang run nhè nhẹ nhưng sự run rẩy này không phải do va chạm với Thanh Hư Kiếm mà ra, mà là Xích Không Kiếm vẫn đang phản kháng lại sự khống chế của Tuyệt Kiếm Hung Sùng nhưng sự run rẩy này càng ngày càng yếu, rất nhanh sau đó đã biến mất không còn dấu vết.

Nhưng Hàn Dương lại Giải#Cương cấm chế của Tuyệt Kiếm Hung Sùng, ánh sáng màu đen biến mất, tựa như thủy triều rút xuống, quay trở lại tay phải của hắn. Xích Không Kiếm lại thấy ánh sáng, chưa kịp làm loạn, Hàn Dương đã ném Xích Không Kiếm về phía Triệu Minh Tú.

Triệu Minh Tú không nhân cơ hội này mà ngự kiếm phát động tấn công lần nữa, mà là với vẻ mặt phức tạp, thu hồi Xích Không Kiếm.

"Đắc tội rồi." Hàn Dương chắp tay về phía nàng, thản nhiên nói: "Triệu đạo hữu, đa tạ."

Triệu Minh Tú nhắm mắt lại, thu hồi Xích Không Kiếm và Thanh Hư Kiếm, một lúc lâu sau mới nói với vẻ mặt cay đắng: "Ta kĩ không bằng người, Hàn đạo hữu quả nhiên tu vi cao thâm.

"

Tuyệt Kiếm Hung Sùng mạnh hơn Xích Không Kiếm và Thanh Hư Kiếm của nàng là điều không thể chối cãi nhưng Hàn Dương gần như không cần dùng đến vũ khí đã bắt được Xích Không Kiếm, điều này cũng đủ để chứng minh sự chênh lệch về thực lực và tu vi giữa hai người.

Hàn Dương mỉm cười, nhìn Triệu Minh Tú với ánh mắt đầy hứng thú: "Triệu đạo hữu quá khiêm tốn rồi, chẳng qua sau khi giao thủ với ngươi, ta đã xác định được một chuyện, trong kiếm đạo của Thái Hư Quan các ngươi, quả nhiên có dung hợp vài phần tinh túy của Thục Sơn Tiên Thiên Kiếm Khí."

"Năm đó sau khi tổ sư gia nhà ta đánh bại Thục Sơn Kiếm Tông, khiến cho bọn họ phải đóng cửa sơn môn, vị Thái Thượng Trưởng Lão Ngọc Uyên Đạo Tôn của Thái Hư Quan các ngươi đã từng đến Thục Sơn một chuyến, tuy rằng chỉ ở lại một thời gian ngắn rồi rời đi nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ cũng thu được không ít thứ."

Triệu Minh Tú bình tĩnh gật đầu, không hề phủ nhận, chuyện này tuy rằng Thái Hư Quan không chủ động tuyên dương ra bên ngoài nhưng không phải là bí mật gì, cho nên bọn họ không ngại để cho người ngoài biết đến.

Hàn Dương cười lắc đầu: "Thái Hư Đại Đạo quả nhiên bất phàm."

Thục Sơn lấy một hóa vạn, giấu diếm chân tướng, truyền bá kiếm ý của mình ra khắp thiên hạ, sau đó lại dùng những thứ này để nuôi dưỡng Tiên Thiên Kiếm, khiến cho những môn phái kiếm đạo khác phải chịu ảnh hưởng bởi kiếm ý của Thục Sơn, từ đó bị chặn đứng con đường tiến đến đỉnh cao. Cho dù trong môn phái đó có xuất hiện bao nhiêu thiên tài cũng đều vô dụng, bởi vì khi tu vi của bọn họ đạt đến một cảnh giới nhất định, càng cố gắng đột phá, thì càng tựa như đang cống hiến cho Tiên Thiên Kiếm, trừ phi bọn họ phế bỏ toàn bộ tu vi, bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng Thái Hư Quan sau khi có được Tiên Thiên Kiếm Khí, lại dung hợp nó vào trong hệ thống đạo pháp của mình.

Trước khi Thiên Đạo Đức Kinh xuất thế, Thái Hư Đại Đạo quả thật xứng đáng là đạo pháp đứng đầu Thần Châu Hạo Thổ.

Không cần phải dung hợp toàn bộ, chỉ cần chọn ra những thứ mình cần, là đã có thể nâng cao kiếm đạo của mình lên một tầng cao mới.

Tuy rằng tu vi của Hàn Dương lúc này vẫn chỉ là Kim Đan kỳ nhưng ở phương diện kiếm đạo, hắn cũng đã có phần kiến giải, cho nên có thể nhìn ra được, do tu vi của Triệu Minh Tú vẫn còn hạn chế, nên đối với Thái Hư Đại Đạo, nàng cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một chút da lông mà thôi.

Chương 2350vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...