Chương 2342: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 725

Dương Chiêu nhìn Triệu Minh Tú, thản nhiên nói: "Nói thật, vừa rồi bọn họ ra tay giúp chúng ta thoát khốn, trong lòng ta cũng có phần cảm kích nhưng ngoài ra, bị kẻ mình ghét bỏ ra tay giúp đỡ, trong lòng ta càng thêm phần nhục nhã và xấu hổ, điều này càng khiến ta thêm phần chán ghét Huyền Môn Thiên Tông."

"Ta không phủ nhận, hành động của ta và Vạn sư đệ trong mắt người khác, thậm chí trong mắt những đồng môn như muội, là một hành động vô cùng hèn hạ, dùng cách nói của người đời chính là tiểu nhân bỉ ổi, đúng không?"

Dương Chiêu thản nhiên nói, ánh mắt lạnh lùng: "Tất cả đều không quan trọng, Phật gia có câu buông xuống đồ đao, lập địa thành Phật nhưng theo ta thấy, tu đạo là phải thuận tâm mà làm, thuận theo tự nhiên. Trong lòng ta đã còn chấp niệm, vậy thì cứ làm theo bản tâm, đạt được mong muốn, chấp niệm tự khắc tiêu tan, tâm cảnh thông suốt."

Hắn nhìn Triệu Minh Tú: "Triệu sư muội, ta biết muội có sự kiên trì và suy nghĩ của riêng mình, cho nên ta không quan tâm việc muội có ý kiến trái chiều. Nếu muội muốn ngăn cản Vạn sư đệ, vậy thì ta sẽ ngăn cản muội, mọi người dựa vào bản lĩnh của mình là được, hôm nay muội ngăn cản ta và Vạn sư đệ, không sao cả, sau này ta và Vạn sư đệ sẽ tìm cơ hội khác nhưng ta không cho rằng muội có thể vượt qua ta."

Dương Chiêu cười khẩy: "Triệu sư muội, muội có thực lực, ta biết nhưng ít ra, trong thời gian ngắn, muội không thể nào vượt qua ta, mà trong khoảng thời gian này, Vạn sư đệ đã có thể hoàn thành mục đích rồi."

Triệu Minh Tú hít sâu một hơi, nhìn về phía Đan Tường.

Trong số bọn họ, Đan Tường có tu vi cao nhất, nếu hắn ra tay, rất nhanh có thể chế ngự được Dương Chiêu và Vạn Chính Luận.

Nhưng lúc này, Đan Tường lại tỏ rõ thái độ không muốn nhúng tay vào, có thể nói là ngầm đồng ý với hành động của hai người bọn họ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Triệu Minh Tú thật sâu hoài nghi, nếu như hiện tại trong những người bị linh khí phong bạo vây khốn có Nhạc Hồng Viêm, Đơn Tường thậm chí có thể sẽ cùng Vạn Chính Luận động thủ.

Ngay lúc này, linh khí phong bạo chịu ảnh hưởng của Vạn Chính Luận đột nhiên tăng cường uy lực, ngược lại phòng ngự của đám người Dương Thiết trở nên không ổn định. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, thế cục lập tức trở nên hung hiểm.

Ba người Dương Thiết, Liễu Hạ Phong và Lý Tinh Phủ trong quang cầu đồng thời thở dài, Đường Tuấn lại khoát tay với bọn họ: "Cùng ăn một loại gạo mà lại nuôi nên trăm loại người, chuyện này vốn cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.

"

Ánh mắt hắn nhìn bức tường ánh sáng do phù triện văn tự tạo thành trước mắt, cười lạnh lùng: "Quả nhiên là phải phòng người chứ."

Nói xong, Đường Tuấn tạm thời thu hồi thần thông Hồi Thiên Pháp Giới của mình, quang cầu càng thêm bất ổn, lung lay sắp đổ.

Nhưng trong hai con ngươi Đường Tuấn đột nhiên sáng lên thanh quang, bên trong thanh quang, trong mỗi con ngươi đều mơ hồ có thể thấy được một ngọn lửa nhỏ đang không ngừng lấp lóe, chỉ là ngọn lửa này không hề sáng ngời, mà là một màu trắng bệch.

Trên người Đường Tuấn sáng lên Thuần Dương Chân Hỏa màu trắng sữa nhưng Thuần Dương Chân Hỏa màu trắng sữa này lay động, dần dần biến sắc, hóa thành một màu trắng xám, đồng thời lóe lên thanh quang.

Trên người Đường Tuấn sáng lên ngọn lửa màu trắng xám lóe lên thanh quang, chỗ ánh lửa chiếu rọi, thời gian như thể ngưng đọng, khiến người ta cảm thấy không nóng cũng chẳng ấm áp, ngược lại là một loại cảm giác thê lương già nua, thời gian như nước chảy, khiến đáy lòng người lạnh lẽo.

"Giết hay là để lại một mạng?" Hàn Dương cười nói một cách hờ hững, mà Chu Vân ở bên cạnh hắn vẫn không nói gì nhưng trong mắt lại mơ hồ hiện lên hắc quang, sát ý lạnh lẽo khiến cho đám đồng môn đều cảm thấy lạnh thấu tim.

Đường Tuấn lạnh nhạt nói: "Vậy phải xem bản lĩnh của bọn chúng lớn đến đâu đã."

Hàn Dương cười, tuy rằng đang tiếp tục duy trì thần thông pháp thuật Hồi Thiên Pháp Giới nhưng lại đột nhiên há miệng, từ trong miệng hắn bay ra một chấm đen nhỏ.

Chấm đen nhỏ này đón gió lớn lên, ở giữa không trung nhanh chóng hóa thành một cái hộp kiếm thật lớn, cao tám thước một tấc, vuông vức, rơi xuống trước mặt mọi người.

Đây là một trong hai kiện pháp khí Nguyên Anh kỳ mà Hàn Dương được Lạc Khinh Vũ ban cho khi làm nhị đại chân truyền thủ tọa Khinh Vũ Các, tên là Huyền Nguyên Ngự Khí Kiếm Hạp.

Bên trong hộp kiếm không ngừng tích lũy chín chín tám mươi mốt đạo kiếm khí sắc bén, cương mãnh bá đạo, khi pháp khí mới hình thành, uy lực đã bất phàm, mà theo Hàn Dương ngày ngày tế luyện cùng tích lũy, thời gian trôi qua, lực lượng sẽ càng ngày càng mạnh.

Hàn Dương sau khi có được hộp kiếm này vẫn chưa từng chân chính dùng để đối địch, kiếm khí tế luyện tích lũy đã vô cùng khủng khiếp, nếu một lần toàn bộ phóng thích, kiếm khí che trời phủ đất, khiến sơn hà biến sắc, lực công kích cùng lực phá hoại trong số pháp khí Nguyên Anh kỳ hiếm có loại nào sánh bằng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...