Chương 2340: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 723

Cơn bão linh khí cuồng bạo như vậy không thể kéo dài, chẳng mấy chốc sẽ suy yếu.

Thế nhưng đúng vào lúc này, Vạn Chính Luận với vẻ mặt thất thần, dường như vô tình tiến lên một bước, pháp lực dao động, lại chạm vào một vết nứt!

Đan Tường đang suy nghĩ đến chuyện của mình, đối với hoàn cảnh xung quanh khó tránh khỏi có phần phân tâm, không được nhạy bén cho lắm.

Nhưng dù sao hắn cũng là cường giả Nguyên Anh trung kỳ, nên rất nhanh chóng phát hiện ra điểm khác thường, kinh ngạc nhìn Vạn Chính Luận: "Vạn sư đệ, ngươi đang làm gì vậy?"

Pháp lực của Đan Tường vừa động, lập tức khống chế Vạn Chính Luận, Triệu Minh Tú cũng bất ngờ nhìn về phía Vạn Chính Luận, Dương Chiêu cũng thoáng liếc mắt.

Bị pháp lực của Đan Tường khống chế, Vạn Chính Luận thoát khỏi trạng thái thất thần nhưng ánh mắt vẫn chưa trở nên sáng rõ, ngược lại càng thêm phần sắc bén và cố chấp.

"Đan sư huynh, từ thời Thượng Cổ, Thái Hư Quan chúng ta chính là lực lượng mạnh nhất Thần Châu Hạo Thổ, lẽ ra phải là người đứng đầu thiên hạ, khiến vạn tộc thần phục, sao có thể trơ mắt nhìn một Huyền Môn Thiên Tông nho nhỏ kia cưỡi lên đầu chúng ta?"

Vạn Chính Luận hít sâu một hơi, thần sắc bình tĩnh nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén: "Hiện tại, Huyền Môn Thiên Tông chính là chướng ngại vật lớn nhất cản đường Thái Hư Quan chúng ta thống trị Thần Châu, Bàng Kiệt sư thúc, người mang trọng đồng, còn có cả Bạch sư tỷ nữa, những truyền nhân của Thái Hư Quan chúng ta bỏ mạng bởi Huyền Môn Thiên Tông đâu phải chỉ một hai người!"

"Đan sư huynh, chưa nói đến những người khác, Bạch sư tỷ hiện tại vẫn đang phải chịu đựng dày vò trong Tiểu Thế Giới!"

Nghe thấy câu này, sắc mặt Đan Tường không đổi nhưng ánh mắt lại trở nên sâu thẳm.

Năm đó, Bạch Tích Thiển giao đấu với Nhạc Hồng Viêm, nàng ấy là sư muội cùng xuất thân từ một môn phái với hắn, đồng thời cũng là đạo lữ của hắn.

Cho đến nay, đã mười năm trôi qua nhưng đối với Đan Tường mà nói, cảnh tượng Bạch Tích Thiển bị trọng thương, hồn phách bị hao tổn trở về Bạch Vân Sơn vẫn như mới ngày hôm qua.

Trận chiến giữa Nhạc Hồng Viêm và Bạch Tích Thiển năm đó, cả hai bên đều thi triển võ đạo và pháp thuật vô cùng cuồng bạo, hễ ra tay là muốn lấy mạng đối phương, không ai có thể nương tay, nếu không người chết chính là bản thân.

Dù vậy, nàng ấy cũng bị trọng thương, suýt nữa thì không qua khỏi, may mắn là Thái Hư Quan có nội tình thâm hậu, lúc này mới giữ được mạng sống cho Bạch Tích Thiển nhưng từ đó về sau, nàng ấy vẫn luôn nằm trên giường bệnh, không thể xuống giường, nói gì đến việc khôi phục tu vi.

Trong những năm qua, Bạch Tích Thiển vẫn luôn trong một Tiểu Thế Giới có dòng chảy thời gian chậm hơn bên ngoài rất nhiều để tu dưỡng, mục đích là để nàng ấy ít phải chịu đau đớn, còn Đan Tường và những người khác thì bôn tẩu khắp nơi, tìm kiếm phương pháp chữa trị.

Tuy rằng hắn biết trận chiến năm đó giữa Nhạc Hồng Viêm và Bạch Tích Thiển vô cùng công bằng, mỗi người đều dựa vào bản lĩnh của mình nhưng mỗi khi nhìn thấy Bạch Tích Thiển chỉ còn nửa cái mạng, trong lòng Đan Tường vẫn tràn đầy lửa giận, khó có thể kiềm chế.

Hắn và Bạch Tích Thiển tuy là đạo lữ, cùng là đệ tử do một vị sư phụ dạy dỗ nhưng quan điểm của hai người lại không hoàn toàn giống nhau, Bạch Tích Thiển là người theo chủ nghĩa cấp tiến, còn hắn lại có tư tưởng trung lập, thậm chí có phần thiên về bảo thủ, bởi vì chuyện của Bạch Tích Thiển, nên hắn có ấn tượng rất xấu về Huyền Môn Thiên Tông.

Chỉ là trước đó, bọn họ được Hàn Dương giúp đỡ thoát khốn, điều này khiến hắn vừa cảm thấy lúng túng, lại vừa tạm thời đè nén được địch ý trong lòng.

Nhưng lúc này, nhìn thấy Vạn Chính Luận kích động, Đan Tường không khỏi trầm mặc.

Hắn vừa trầm mặc, pháp lực kiềm chế Vạn Chính Luận cũng buông lỏng, Vạn Chính Luận không nói thêm gì nữa, pháp lực tuôn ra, mây khói cuồn cuộn như sóng lớn ập về phía đám người Dương Thiết đang chèo chống linh khí triều cường.

"Đan sư huynh! Vạn sư huynh!" Triệu Minh Tú kinh ngạc thốt lên, sau đó nhíu chặt mày: "Muốn giao đấu với đám người Huyền Môn Thiên Tông thì cứ việc đường đường chính chính giao đấu, cần gì phải làm như vậy? Chẳng phải là tự rước lấy tiếng cười cho người khác hay sao?"

Dương Chiêu lạnh lùng nói: "Triệu sư muội, chính bởi vì ngày thường các ngươi quá mức bảo thủ, cho nên mới khiến bất cứ kẻ nào cũng có thể bắt nạt lên đầu Thái Hư Quan chúng ta."

Trong bốn người bọn họ, hắn và Vạn Chính Luận đều là người theo chủ nghĩa cấp tiến, còn Triệu Minh Tú là người bảo thủ điển hình, Đan Tường khi đối mặt với những tông môn khác thì có tư tưởng bảo thủ nhưng khi đối mặt với Huyền Môn Thiên Tông, hắn lại mang theo địch ý.

Chương 2340vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...