Lâm Phong bình tĩnh nhìn hắn, thản nhiên nói: "Ta không có hứng thú tra tấn nhưng có một điểm nói rõ trước, cánh cửa Tinh Hải kia của ngươi, ta thế nào cũng phải có được, ngươi không tự mình giao ra, vậy thì ta đành phải tự mình động thủ, trong quá trình này, ngươi khó tránh khỏi phải chịu đau khổ."
Bạch Hổ Đại Thánh nhắm mắt lại, không nói một tiếng.
Lâm Phong lắc đầu, ngón tay điểm nhẹ, miệng của Bạch Hổ Đại Thánh không tự chủ được mà há ra.
Bên trong cái miệng máu to như chậu máu kia, một luồng tinh quang lấp lóe, tựa như thông hướng một thế giới tràn đầy tinh tú khác.
Hai tay Lâm Phong hợp lại, thần thông Lưỡng Nghi Quy Nguyên Diệu Pháp Giới triển khai, bao phủ Bạch Hổ Đại Thánh lại, một đạo pháp lực hạ xuống, tước lên người Bạch Hổ Đại Thánh, từng chút từng chút tách Bạch Hổ Đại Thánh và Tinh Hải Môn Hộ ra.
Bạch Hổ Đại Thánh bị Lưỡng Nghi Quy Nguyên Diệu Pháp Giới cố định, không thể động đậy, chỉ cần tiếp nhận một đạo pháp lực, hắn có thể biết, quá trình tiếp theo so với hình phạt lăng trì không khác biệt là bao, nỗi thống khổ trong đó thật sự không thể dùng lời nói mà hình dung được.
Cho dù là lăng trì, số lượng dao cũng là có hạn, mà tình huống Bạch Hổ Đại Thánh gặp phải lúc này, số lượng dao hoàn toàn không có giới hạn, cho đến khi Lâm Phong tách Tinh Hải Môn Hộ ra khỏi người hắn mới có thể dừng tay.
Lâm Phong nhìn Bạch Hổ Đại Thánh, nhún vai, hắn quả thật không có hứng thú tra tấn người khác, không có thời gian rảnh rỗi đó nhưng dưới tình huống Bạch Hổ Đại Thánh không phối hợp, muốn tách Tinh Hải Môn Hộ ra, đây là phương pháp duy nhất cho đến bây giờ.
Đương nhiên, còn có một phương pháp đơn giản hơn, chính là trực tiếp giết hắn.
"Bạch Hổ thuần huyết rất ít, cho nên ta sẽ giữ cho ngươi một mạng." Sau khi một đạo pháp lực hạ xuống, Lâm Phong tạm thời dừng tay, chậm rãi nói: "Nhưng phương pháp này quả thật rất thống khổ, ngươi là một kẻ cứng cỏi, điểm này ta rất thưởng thức, nếu ngươi muốn cầu cái chết thống khoái, ta cũng có thể tác thành cho ngươi, tự mình quyết định đi."
"Dễ dàng như vậy?" Lâm Phong nhìn hắn một cái, ánh mắt lóe lên: "Ngươi hẳn là không phải không có con cháu chứ?"
Bạch Hổ Đại Thánh hừ lạnh một tiếng, không trả lời, Lâm Phong tiếp tục hỏi: "Trên ngươi còn có trưởng bối nào không?"
Đối phương vẫn trầm mặc, Lâm Phong không khỏi bật cười: "Không lẽ ngươi là con Bạch Hổ thuần huyết cuối cùng?"
Bạch Hổ Đại Thánh sống đến bây giờ tự nhiên không thể chưa từng sinh con đẻ cái nhưng huyết mạch Bạch Hổ thuần huyết truyền thừa đơn lẻ, sinh ra một đứa con thuần huyết, chỉ có khi đứa con thuần huyết đó chết đi, thế hệ trước mới có thể tiếp tục sinh ra đời sau thuần huyết.
Con cháu của Bạch Hổ Đại Thánh trước kia, bởi vì đủ loại nguyên nhân, toàn bộ đều chết sạch, đương nhiên, hắn còn có thể kết hợp với Yêu tộc khác tiếp tục sinh ra hậu đại thuần huyết, chỉ chẳng qua trước đây hắn vẫn luôn bế quan lịch kiếp, không rảnh để ý đến chuyện này, kết quả vừa mới xuất quan đã bị Kim Thiền Tử tìm đến gây phiền phức cho Lâm Phong cũng coi như xui xẻo.
Nói chung, loại bản năng sinh sôi nảy nở này của Yêu tộc được ưu tiên rất cao, sau khi Bạch Hổ Đại Thánh xuất quan nhất định là trước tiên phải lo lắng đến phương diện này, hơn nữa hắn còn là huyết mạch truyền thừa đơn lẻ nhưng chỉ một lần lơ là, thiếu chút nữa rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Nếu đổi lại là lúc khác, Bạch Hổ Đại Thánh thà rằng ngạnh kháng chịu đựng hình phạt thiên đao vạn quả, tuy rằng kết quả cuối cùng vẫn sẽ bị Lâm Phong lấy đi Tinh Hải Môn Hộ nhưng hắn không muốn khuất phục Lâm Phong.
Nhưng hắn nhất định phải cân nhắc, nếu như mình ngoan cố chống cự đến cùng, bất kể là bị giam cầm hay là bị giết chết, rất có thể huyết mạch Bạch Hổ thuần huyết của hắn sẽ bị đoạn tuyệt.
Trong chiến đấu hắn không sợ chết, càng sợ chết thì chết càng nhanh càng dễ dàng nhưng sau khi bị Lâm Phong bắt, Bạch Hổ Đại Thánh không thể không nghiêm túc suy nghĩ đến vấn đề duy trì huyết mạch truyền thừa.
Hắn nhìn Lâm Phong một cái: "Tinh Hải Môn Hộ và chân thân nguyên hình của ta hoàn toàn tương hợp, cho dù ta có phối hợp với ngươi, muốn lấy ra, không phải là chuyện có thể làm được trong thời gian ngắn."
Lâm Phong bình tĩnh nói: "Chuyện này ta tự nhiên biết, ngươi bằng lòng hợp tác, ta sẽ không làm khó ngươi nhưng ngươi cần phải biết, ngươi giúp đỡ Kim Thiền Tử gây phiền phức cho ta, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, giao ra Tinh Hải Môn Hộ, không có nghĩa là ngươi có thể trực tiếp rời đi."
Bạch Hổ Đại Thánh im lặng không nói năng gì, tất nhiên hắn biết, bất kể hắn có hợp tác hay không, Tinh Hải Môn Hộ cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay Lâm Phong, tự nhiên không thể dùng nó để giữ lại mạng sống.
Bình luận