"Nhưng mà, chuyện này cứ giao cho Đạo Hàn xử lý đi, ngươi ta không cần nhúng tay vào, tin rằng hắn tự có quyết đoán."
Yến Minh Nguyệt gật đầu đáp: "Vâng, thưa sư tôn."
Tầng mây ngưng tụ thành dung nhan Vân Viễn Chân dần dần tiêu tán, Yến Minh Nguyệt đứng tại chỗ một lát, sau đó xoay người, tiếp tục đi về phía Thiên Kinh thành.
Mà lúc này tại Thiên Hoang Quảng Lục, Chu Vân Tòng trước đó vẫn luôn được Dương Thanh dùng Thái Âm Chân Thủy bảo vệ, rốt cục cũng tỉnh lại.
Gia Cát Chiến vẫn luôn lôi kéo ái nữ hỏi han ân cần, lúc này nhìn thấy Chu Vân Tòng cũng có phần ngoài ý muốn: "Ồ, đây chính là vị đồng môn sư đệ sở hữu Phần Dương chi thể mà Uyển Thu ngươi từng nhắc đến sao? Không dễ dàng, thật không dễ dàng, Phần Dương chi thể mà không chết yểu, đúng là không dễ dàng."
Gia Cát Uyển Thu mỉm cười nói: "Lúc trước khi biết chuyện của Chu sư đệ, tất cả mọi người đều kinh ngạc không thôi."
Chu Vân Tòng tỉnh lại, nhìn thấy Lâm Phong, Dương Thanh cùng những người khác, không khỏi giật mình, sau đó mới hoàn hồn, nhìn xung quanh một chút, hiển nhiên là biết mình đã được cứu.
Hắn vội vàng hành lễ với Lâm Phong, môi mấp máy: "Đa tạ tổ sư, đa tạ sư phụ cùng các vị sư bá, sư thúc."
Dương Thanh nhìn đệ tử duy nhất của mình, thần sắc vẫn ung dung như cũ nhưng sâu trong đáy mắt lại toát ra vài phần ấm áp: "Vân Tòng, ngươi chịu khổ rồi."
Thạch Thiên Hạo cười nói: "Tên nhãi con ve sầu bắt cóc ngươi kia, sư phụ đã thay ngươi đòi lại công đạo rồi. Lão già kia, lần này không chết cũng phải lột da."
Lâm Phong xua tay, nhìn về phía Chu Vân Tòng: "Tiếp tục điều tức cho tốt, đừng để nội khí, pháp lực rối loạn."
Chu Vân Tòng liên tục gật đầu, ở dưới sự trông nom của Dương Thanh tiếp tục điều tức tu dưỡng.
Nhìn Chu Vân Tòng, trong đầu Lâm Phong lại hiện lên rất nhiều suy nghĩ: "Việc này quả thật liên lụy rất lớn..."
Hắn vừa nghĩ, vừa dẫn mọi người tiếp tục đi về phía trước, chẳng bao lâu sau đã đến đích đến của chuyến đi này, tổ địa của Phượng Hoàng nhất tộc và Ngô Đồng Thần Mộc nhất tộc, Ngô Đồng Lâm.
Trước đây Lâm Phong từng nghe Tiêu Diễm miêu tả qua về Ngô Đồng Lâm, lúc này tận mắt nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lửa đỏ cùng màu trắng sữa đan xen, tựa như một phương thế giới độc lập, liền biết mình đã đến nơi.
Một lát sau, biển lửa màu trắng sữa do Thuần Dương Chân Hỏa ngưng tụ mà thành trước mắt liền tự động tách ra hai bên, nhường ra một con đường.
Thông qua biển lửa đã tách ra, có thể nhìn thấy phía dưới là một vùng rừng rậm rạp, cành lá xanh um, trong thân cây mơ hồ có ánh sáng màu đỏ rực không ngừng lấp lóe, tựa như đang hô hấp.
Mặc dù còn cách rất xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng những cây cối này, mỗi một cây đều khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Vân Lâm Thụ mà Lâm Phong có được từ trong Vân Lâm giới, tuy rằng bởi vì Trung Thiên thế giới không có Hư Không Lôi Kiếp nên không cách nào kết thành Yêu Anh, thành tựu Bất Diệt Yêu Hồn nhưng bởi vì hấp thu một lượng lớn linh khí, nên thân hình đã cực kỳ khổng lồ, cao đến nghìn trượng.
Một cái cây, độ cao đã vượt qua vô số núi non trùng điệp, tán cây che khuất cả bầu trời.
Nhưng mà trong rừng cây trước mắt này, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là có thể nhìn thấy những cây cối có hình thể còn khổng lồ hơn cả Vân Lâm Thụ.
Đương nhiên cũng có những cây cối có hình thể nhỏ hơn, số lượng chắc chắn cũng nhiều hơn. Vô số những cây đại thụ to nhỏ tạo thành một khu rừng rậm rạp, thân cây cùng nhau lấp lóe hào quang màu đỏ, hòa lẫn với biển lửa màu trắng sữa trên không trung, tạo thành một cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Nếu như cẩn thận quan sát, thật ra số lượng những đại thụ này không tính là nhiều nhưng bởi vì chúng nó quá mức khổng lồ, tụ tập lại một chỗ, cho nên mới tạo cho người ta một loại cảm giác vô cùng hùng vĩ, che trời lấp đất, độc thành một giới, cực kỳ tráng quan.
Thạch Thiên Hạo nhìn chằm chằm vào Ngô Đồng Lâm trước mặt, hai mắt hơi đờ đẫn, có cử chỉ giống hệt hắn chính là Thôn Thôn.
Uông Lâm, Chử Dương, Dương Thanh, Lý Nguyên Phóng, Lạc Khinh Vũ, cùng với đám đệ tử của các nàng cũng đều sinh lòng thán phục.
Lâm Phong cũng hứng thú quan sát cảnh tượng trước mắt: "Trong thiên địa có bốn loại kỳ thụ, Nhân Sâm Quả Thụ đã nhiều năm không có người nhìn thấy, có lời đồn nói rằng nó đã sớm tuyệt tích. Hiện tại ngay cả Sa La Thiết Thụ và Lang Hoàn Ngọc Thụ cũng cực kỳ hiếm thấy, chỉ có Ngô Đồng Thần Mộc là còn có quy mô lớn như vậy."
Lúc này, từ bên trong Ngô Đồng Lâm truyền đến từng tiếng phượng gáy thanh thúy, ngay sau đó có mấy đạo thân hình bay ra khỏi rừng, nghênh đón Lâm Phong.
Bình luận