Chương 2254: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 637

Hầu Tử nhìn cánh ve, lại nhìn Vô Lượng Quang hòa thượng, khóe miệng nhếch lên, nhe răng cười nói: "Tốt, tốt lắm, có những thứ này, muốn tìm lão già kia sẽ dễ dàng hơn nhiều."

Vô Lượng Quang hòa thượng cụp mắt xuống, thấp giọng niệm một tiếng Phật hiệu, tựa như đang thở dài, lắc đầu không nói.

Ngọc Ngao Long Vương nhìn Vô Lượng Quang hòa thượng cũng thở dài. Hắn tương đối kính trọng Kim Thiền Tử cũng cảm tạ đối phương đã truyền thụ pháp môn Phật đạo nhưng quan hệ giữa hắn và Hầu Tử cũng rất tốt, ân oán giữa hai bên, thật sự khó mà nói rõ ràng.

Với tính cách của Hầu Tử, không đánh xong mấy gậy còn lại, sẽ tuyệt đối không bỏ qua.

Như hôm nay, Kim Thiền Tử nhiều nhất chỉ bị trọng thương nhưng nếu để Hầu Tử chặn Kim Thiền Tử lại, một lần đánh bảy tám gậy, lão già kia rất có thể sẽ mất mạng.

Bắt Vô Lượng Quang hòa thượng và cánh ve lại, Hầu Tử hoàn hồn, gãi gãi đầu: "Ây da, càng ngày càng nợ nhiều ân tình."

Lâm Phong lắc đầu: "Kim Thiền Tử và ta không hòa thuận, hôm nay để hắn trả một chút đại giới , xem như báo thù chuyện hắn bắt cóc môn nhân của ta. Nếu hắn không chủ động đến trêu chọc ta, ta cũng sẽ không tự mình đi tìm hắn gây phiền phức nhưng cũng sẽ không để hắn sống yên ổn, cho nên ta mới giúp ngươi thêm một chút."

Tay áo phất lên, Cửu Anh Đại Thánh chỉ còn lại tám cái đầu rơi xuống giữa hắn và Hầu Tử.

Cửu Anh Đại Thánh nhìn thấy Hầu Tử, ồm ồm nói: "Đại sư huynh, đệ gây thêm phiền phức cho huynh rồi."

Lâm Phong nói với Hầu Tử: "Trả Cửu Anh cho ngươi, không phải là không thể, từ đầu đến cuối, hắn chỉ nghe theo Kim Thiền Tử làm việc, bảo vệ pháp đàn cho Kim Thiền Tử, không chủ động trêu chọc ta, cho nên ta không làm khó hắn. Chỉ là hắn dựa vào địa thế hiểm trở chống lại, ta chặt một cái đầu của hắn để cảnh cáo."

"Nếu muốn đòi lại, ta bất cứ lúc nào cũng tiếp."

Hầu Tử nhìn Cửu Anh Đại Thánh nói: "Huyền Môn chi chủ đã giúp ta gỡ bỏ kim cô, ta không tiện động thủ với hắn."

Cửu Anh Đại Thánh trầm mặc một lát rồi hỏi: "Sư phụ thế nào rồi?"

Hầu Tử đáp: "Bị ta đánh ba gậy, không biết đang trốn trong hốc cây nào rồi. Ngươi muốn đi tìm hắn sao? Hắn sợ là không dám lộ diện đâu. Chẳng qua ta đã có manh mối, tiếp theo ta sẽ đi tìm hắn, đánh nốt mấy gậy còn lại."

Đại yêu như hắn đều có tính cách hung bạo, rất hay ghi thù nhưng đã biết rõ không còn hy vọng, Cửu Anh Đại Thánh không có hứng thú xông lên tìm chết.

Thực lực bản thân không đủ, Hầu Tử và Kim Thiền Tử đều không thể giúp đỡ, hắn cũng chỉ có thể cúi đầu khuất phục.

Lâm Phong gật đầu, nhìn về phía Ngọc Ngao Long Vương vẫn luôn im lặng: "Bất kể ngươi là vì Cửu Anh, hay là vì Kim Thiền Tử, ngươi đều là chủ động đến trêu chọc môn nhân của ta."

"Sau khi Khôn Long Vương bị đệ tử của ta cố định, ngươi không nhân cơ hội cướp đoạt tựa như lão tổ tông nhà cá sấu, xem như còn có phần điểm sáng. Cho nên sư huynh ngươi cầu tình, ta có thể tha cho ngươi nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha."

"Muốn cứ như vậy mà bỏ đi, đó là điều không thể."

Lúc này, bên cạnh Lâm Phong chính là Lôi Long phân thân đã hóa thành hình người, chỉ cần nhìn thấy hai cái sừng đặc trưng của Long tộc trên đỉnh đầu Lôi Long phân thân, mí mắt Ngọc Ngao Long Vương liền giật mạnh.

Hầu Tử nghe vậy, trong lòng sốt ruột nhưng lại không thể phát tác, chỉ có thể vò đầu bứt tai ở bên cạnh.

Ngọc Ngao Long Vương biết vị đại sư huynh này, thậm chí còn kiêu ngạo hơn cả Long tộc của mình nhưng xưa nay ân oán rõ ràng , lúc này thật là khó xử.

Không muốn nhìn Hầu Tử khó xử, Ngọc Ngao Long Vương thầm than một tiếng, cúi thấp cái đầu cao ngạo của mình xuống: "Tên thật của ta là Liệt Ngao."

Mạt Pháp Đại Yêu như Khôn Long Vương, cho dù bị người khác biết tên thật, không có gì trở ngại nhưng đối với Ngọc Ngao Long Vương mà nói, tên thật bị người khác biết được, vẫn tồn tại nguy hiểm.

Sau này nếu hắn đối địch với Huyền Môn Thiên Tông, hắn sẽ phải chịu thiệt thòi.

Báo tên thật của mình xong, Ngọc Ngao Long Vương nói tiếp: "Nghe nói môn hạ Huyền Môn Thiên Tông có hai con rồng cảnh giới Yêu Vương, một con là Hắc Long luyện giáp, một con là Bạch Ngọc Long."

"Ta nguyện hiến dâng long huyết của mình, coi như bồi thường cho việc mạo phạm quý phái lần này." Hắn dừng một chút, bổ sung: "Là tinh huyết đã dung hợp lực lượng Chân Linh Thần Văn, được tinh quang rèn luyện."

Lâm Phong phất tay áo, Thạch Thiên Hạo rơi xuống trước mặt, cười tủm tỉm nhìn Ngọc Ngao Long Vương. Nhìn thấy nụ cười này, lại liên tưởng đến một ít 'danh tiếng' của Thạch Thiên Hạo, sắc mặt Ngọc Ngao Long Vương hơi sầm xuống nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo Thạch Thiên Hạo sang một bên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...