Trên người Bích Không Long Vương cũng xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm, long huyết màu xanh lam bắn tung tóe khắp nơi.
Mất đi chân trước bên phải là do Khôn Long Vương tự mình quyết định, chặt đứt chân trước bên phải, thoát khỏi phong ấn Tiệt Thiên, hắn rốt cuộc cũng có thể khống chế nhục thân của mình một lần nữa, đồng thời thiết lập lại liên hệ với thiên địa đại đạo.
Nhưng tất cả vừa mới khôi phục, Tru Tiên kiếm trận của Lâm Phong đã dẫn động sát khí của trời đất, hóa thành một luồng kiếm quang khổng lồ, ầm ầm chém xuống, Khôn Long Vương vừa mới khôi phục, không kịp trở tay, chỉ có thể miễn cưỡng chèo chống.
Một bên đã chuẩn bị kỹ càng, một bên lại vội vàng ứng phó, chênh lệch rõ ràng, Khôn Long Vương chỉ có thể trơ mắt nhìn đuôi rồng của mình bị chém đứt bởi một nhát kiếm tru tiên diệt địa!
Nhát kiếm này không chỉ chém đứt đuôi rồng của Khôn Long Vương, mà còn quét trúng cả Bích Không Long Vương đang ở bên cạnh, đáng thương cho Bích Không Long Vương vì dốc toàn lực giúp Khôn Long Vương chặt đứt chân trước, không kịp đề phòng, bị một kiếm này chém trọng thương.
Cái đuôi rồng màu vàng khổng lồ vẫn không ngừng run rẩy trong hư không, long huyết màu vàng rỉ ra từ đó cũng đã ngừng chảy.
Cái đuôi rồng này dường như có sinh mệnh riêng nhưng lại như bị thứ gì đó áp chế.
Khôn Long Vương nhìn cái đuôi rồng bị chém đứt của mình, hai mắt gần như muốn phun lửa.
Với tu vi cảnh giới của hắn, cái đuôi rồng này tuy lìa khỏi thân thể, bị thương tổn nhưng chỉ cần hắn muốn, lập tức có thể biến nó thành phân thân của mình, thực lực thậm chí còn hơn cả Bích Không Long Vương.
Nhưng bị Tru Tiên Kiếm Trận của Lâm Phong chém qua, kiếm ý hung lệ kia diệt sạch tất cả, khiến đuôi rồng hoàn toàn không thể hóa sinh diễn biến.
Thậm chí hiện tại, đuôi rồng có thể run rẩy, duy trì sức sống cũng là bởi vì thực lực bản thân Khôn Long Vương đủ cường đại.
Điều càng khiến Khôn Long Vương buồn bực thổ huyết chính là, Lâm Phong chỉ vẫy tay một cái, ấn ký lưu lại giữa lòng bàn tay phải hắn sau khi lóe sáng, cái chân phải bị đứt lìa của hắn lại bay về phía Lâm Phong.
Nếu lấy lại được chân phải, xóa bỏ ấn ký phía trên, Khôn Long Vương còn có cơ hội nối liền nó lại.
Sau khi khôi phục thực lực, Khôn Long Vương muốn xóa đi dấu vết Tiệt Thiên Phong Ấn lưu lại sẽ rất đơn giản, cho dù hiện tại hắn đang bị trọng thương.
Giờ phút này, nhìn thấy vuốt rồng của mình sắp rơi vào tay Lâm Phong, làm sao Khôn Long Vương không phẫn nộ muốn phát điên?
Nhưng vào lúc này, Thiên Mị Đại Thánh vẫn im lặng nãy giờ rốt cục cũng có động tác, thân hình lóe lên, đã đến trước đuôi Khôn Long Vương, từ trong màn sương mù, nàng ta vươn một bàn tay trắng nõn như ngọc, chộp lấy đuôi rồng.
Trong tiếng gầm rú điên cuồng của Khôn Long Vương, chân trái hắn ta chộp ra, Thiên Mị Đại Thánh lại vươn một tay ra, chạm vào một cái, vết thương trên chân phải Khôn Long Vương chấn động kịch liệt, máu vàng lại chảy ra.
Mà bên kia, sau khi Lâm Phong chộp được chân phải bị đứt của Khôn Long Vương cũng về phía này.
Khôn Long Vương bất đắc dĩ, trên trán nguyên hình chân thân của hắn lóe lên một đạo văn quỷ dị, đạo văn nhanh chóng lan ra toàn thân, rồi tỏa sáng rực rỡ.
Trong ánh sáng, vô biên vô hạn, ánh sáng màu đen lấp lóe, một vùng biển màu vàng kim thuần túy xuất hiện trước mặt Lâm Phong và Thiên Mị Đại Thánh.
"Huyền Hải!" Ánh mắt Lâm Phong và Thiên Mị Đại Thánh đều lóe lên.
Quang mang bao phủ lấy Khôn Long Vương và Bích Không Long Vương, sau đó cuốn hai người họ vào trong, rất nhanh sau đó biến mất không thấy đâu nữa.
Lâm Phong khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn Thiên Mị Đại Thánh, thản nhiên nói: "Thiên Mị Đại Thánh, đã lâu không gặp."
Thiên Mị Đại Thánh nhìn Lâm Phong trước mặt, khuôn mặt mơ hồ không rõ biểu cảm nhưng ánh mắt lóe sáng cho thấy tâm trạng nàng ta lúc này không hề bình tĩnh chút nào.
Trong số các đại yêu ở Thiên Hoang Quảng Lục, nếu nói ai là người hiểu rõ Lâm Phong nhất, quan tâm Lâm Phong nhất, nàng ta chắc chắn là một trong số đó.
Hai bên từng có không ít lần tiếp xúc, tranh đấu, thậm chí trước kia còn từng hợp tác.
Ban đầu, Thiên Mị Đại Thánh rất coi trọng Lâm Phong và Huyền Môn Thiên Tông, cho rằng bọn họ có thể khuấy động sóng gió không nhỏ ở Thần Châu Hạo Thổ nhưng nàng ta không ngờ rằng tốc độ phát triển của đối phương lại nhanh đến mức này, nhanh đến mức nàng ta hoàn toàn trở tay không kịp.
Lâm Phong và Huyền Môn Thiên Tông hiện tại đã trở thành những cường giả đỉnh cao của Nhân tộc, khiến nàng ta và toàn bộ Thiên Hoang Quảng Lục phải kiêng dè.
Muốn hóa giải mối đe dọa này, nếu đông đảo cường giả Thiên Hoang Quảng Lục không thể liên hợp lại, bất kể giá nào tiến hành vây giết, vậy thì chỉ có thể trông cậy vào việc Thái Hư Quan và Huyền Môn Thiên Tông bên phía Thần Châu Hạo Thổ kia khai chiến toàn diện.
Bình luận