Chương 2243: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 626

Tòa pháp trận này dần dần sụp đổ, trên mặt Lâm Phong ngược lại lộ vẻ hài lòng.

Hắn chậm rãi cười nói: "Quả nhiên, tuy rằng có sự khác biệt rất lớn nhưng nó và Cửu U thập phương lưỡng tướng thai tàng đại giới của ngươi lại có chung một con đường, đều là kết hợp Phật pháp và yêu pháp."

"Pháp môn này của ngươi quả thực không tầm thường nhưng dù sao không phải là Tử Hải đại triều chân chính, không phải là Đại Đạo sụp đổ."

Lâm Phong vừa nói, vừa bố trí một tòa Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận ngăn cản Kim Thiền Tử, đồng thời tiện tay vung lên, Tru Thiên Kiếm Cương phá vỡ độc dịch mà Tương Liễu Đại Thánh bắn ngược trở lại.

Sau đó, Lâm Phong không tiếp tục công kích Tương Liễu Đại Thánh, mà đột nhiên chém một kiếm về phía hầu tử vẫn luôn đứng ngoài quan chiến!

Hành động này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người!

Giờ khắc này, ngay cả Thiên Mị Đại Thánh, Thông Thiên Đại Thánh, Khôn Long Vương và Kim Bằng Đại Thánh, trong lòng cũng kinh ngạc không thôi: "Tên Lâm Phong này, rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Chẳng lẽ hắn thật sự không coi ai ra gì hay sao?"

Tuy rằng hầu tử rất ít khi xuất hiện ở Thiên Hoang Quảng Lục nhưng danh tiếng Vạn Pháp Tâm Viên lại vang dội như sấm bên tai, trước đó hầu tử không hiện nguyên hình chân thân, đánh một trận với Lâm Phong, càng chứng minh cho danh tiếng của hắn, khiến cho tất cả mọi người đều biết, hầu tử này chỉ có thể còn mạnh hơn lời đồn.

Thậm chí có thể nói, trong số các Đại Yêu có mặt ở đây, nếu phải tìm ra kẻ mạnh nhất, thì hầu tử là kẻ có khả năng nhất.

Không tính đến Mạt Pháp hạo kiếp, chỉ nói về thực lực chiến đấu, hầu tử còn mạnh hơn cả Khôn Long Vương và Kim Thiền Tử đang giao thủ với Lâm Phong lúc này.

Lâm Phong bắt Lư Nguyên Đại Thánh và đoạt Thương Thiên Đạo Kiếm, còn có thể nói là có lý do chính đáng nhưng lúc này hắn lại chủ động trêu chọc hầu tử, điều này khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

Ngay cả hầu tử cũng hơi kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào Tru Thiên Kiếm Cương đang đánh úp về phía mình, ánh mắt không ngừng lóe lên, miệng khẽ mở ra, để lộ hàm răng trắng bóng, lông trên người cũng dần dần dựng đứng lên.

Kim Thiền Tử cũng có phần khó hiểu, quan hệ giữa hắn và hầu tử, chính hắn là người rõ ràng nhất.

Hầu tử không những không cùng phe với hắn, mà còn là kẻ thù của hắn, tuy rằng Cửu Anh Đại Thánh bị Lâm Phong bắt, hầu tử cũng muốn cứu nhưng hôm nay đến đây, chỉ sợ là có mục đích nhắm vào Kim Thiền Tử hắn.

Nếu nói trong tình huống hiện tại, ai là người có khả năng giúp đỡ Lâm Phong nhất, thì ngoài hầu tử ra không còn ai khác.

Kim Thiền Tử tin chắc rằng, nếu không phải hắn có Khẩn Cô Chú, thì lúc này hầu tử đã sớm liên thủ với Lâm Phong vây công hắn rồi.

"Khẩn Cô Chú..." Nghĩ đến đây, trong lòng Kim Thiền Tử đột nhiên "lộp bộp" một tiếng, tựa hồ như nghĩ tới điều gì đó, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Sau đó, hắn liền nhìn thấy trên Tru Thiên Kiếm Cương của Lâm Phong lóe lên mấy đạo lưu quang quỷ dị, mà Kim Thiền Tử lại vô cùng quen thuộc với khí tức của những đạo lưu quang này, sau khi nhìn thấy chúng, tâm trạng vốn bình tĩnh của Kim Thiền Tử rốt cục cũng có phần dao động.

Đồng thời phát động thế công của bản thân, Kim Thiền Tử liền hô to về phía Bạch Hổ Đại Thánh và Bích Không Long Vương: "Mau ngăn cản hắn lại!"

Mà ánh mắt hầu tử cũng nhìn chằm chằm vào những đạo lưu quang quỷ dị kia, khóe miệng càng lúc càng nhếch lên, biến thành một nụ cười phóng khoáng.

Tiếp theo, hầu tử cũng có một hành động khiến cho Thiên Mị Đại Thánh và những người khác phải kinh ngạc, đó là đối mặt với Tru Thiên Kiếm Cương hung lệ của Lâm Phong, hầu tử lại làm như không thấy, không né không tránh, thậm chí ngay cả phòng ngự hay ngăn cản không có.

Lâm Phong giao thủ cùng đám người Kim Thiền Tử, đồng thời lại đánh một thức Tru Thiên Kiếm Cương về phía hầu tử.

Chỉ là khác với ngày thường, trên đạo Tru Thiên kiếm khí này, ngoại trừ hai màu đen trắng Tạo Hóa Thần Quang của Lâm Phong, còn có thêm mấy đạo lưu quang cực kỳ quỷ dị. Trong đó ý cảnh kỳ quỷ, biến hóa khó lường, vừa có yêu lực bá đạo cuồng phóng, lại ẩn chứa Phật pháp trí tuệ viên giác.

Trong lưu quang, mơ hồ có tầng tầng hư ảnh lắc lư, quang ảnh chiếu xuống, hiện ra một thế giới hư ảo, quỷ dị mà vặn vẹo.

Thế giới này một bên là Phật môn tịnh thổ bình thản vui sướng, rất nhiều Phật Đà, Bồ Tát, La Hán, Yết Đế, Sa Di cùng nhau ngồi ngay ngắn, tụng niệm kinh văn.

Bên kia là lượng lớn yêu khí hóa thành từng con yêu hầu cực lớn, cùng ngửa mặt lên trời gào rú, vô pháp vô thiên, tàn phá bừa bãi.

Hai bên phân biệt rõ ràng, rồi lại dung hợp với nhau, cùng tạo thành một thế giới, một nửa là Phật xướng Phạn âm, một nửa là vạn yêu cùng hót, quỷ dị khó lường nhưng huyền ảo tinh diệu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...