Chương 2183: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 566

Tựa như Hàn Dương và Đàm Vân Khuynh, trước sau hai bên đều chỉ nghĩ cách tự mình tăng tiến thực lực, bằng mọi giá thắng đối phương để chứng minh tác phong và ý nghĩ của mình mới là chính xác, chứ không phải là tìm cách phá hoại lẫn nhau.

cũng chính vì lẽ đó, Lâm Phong, Tiêu Diễm, Chu Dịch, v. v... đều không để tâm lắm, chỉ cần không đi chệch hướng, không ai vì thế mà lầm đường lạc lối thì bọn họ sẽ không nhúng tay vào quá nhiều.

Vẫn là câu nói cũ, người với người có ý nghĩ khác nhau, tác phong khác biệt là chuyện thường tình trên đời, cưỡng cầu con người sống tựa như kiến, như ong mật mới là suy nghĩ viển vông, không thực tế.

Hai lưỡi cưa, răng cưa cùng hướng ra ngoài, đều hướng miệng vào trong, kết hợp nhuần nhuyễn, nhất trí đối ngoại, đây chính là tình huống tốt đẹp nhất.

Tệ hơn một chút, răng cưa cùng hướng vào trong nhưng hai bên lại khít khao, đan xen, hợp thành một thể thống nhất cũng rất tốt.

Hai lưỡi cưa đều hướng răng vào trong, vậy mà còn đối chọi với nhau như châm đầu nhọn với hạt mạch, tiêu hao nội lực lẫn nhau, đây mới là điều mà Lâm Phong, Tiêu Diễm, Chu Dịch, v. v... không thể chấp nhận cũng sẽ tuyệt đối không để nó xảy ra.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh, điều này vốn dĩ không sai. Nhìn từ tình hình hiện tại, cục diện vẫn an ổn, sự cạnh tranh lành mạnh giữa hai bên ngược lại còn thúc đẩy mỗi người cùng phấn đấu vươn lên. Đối với kiểu cạnh tranh có lợi mà không có hại này, thầy trò Lâm Phong đều rất khuyến khích.

Hơn nữa, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của bọn họ, có thể ra tay uốn nắn bất cứ lúc nào.

Sóng gió nhỏ trong nội bộ do Hàn Dương và Đàm Vân Khuynh tạo ra chẳng bao lâu sau đã lắng xuống, không khuấy lên bất kỳ sóng gió nào. Ngay cả Chử Dương đi cùng không phát hiện ra manh mối, huống chi là những người khác.

Nhìn từ xa đoàn người Huyền Môn Thiên Tông rời đi, mọi người hoàng triều Đại Chu từ Yến Lương Vương Lương Phục cho đến binh tướng Thần Vũ quân đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trong lúc yên lòng, Lương Phục và Thừa Vân Tiên cũng đồng thời chú ý đến đoàn người Huyền Môn Thiên Tông. Tuy không thể tận mắt nhìn thấy Uông Lâm và Thạch Thiên Hạo ra tay ở cự ly gần nhưng "nhìn báo trong ống tre cũng đủ biết được hình dáng con báo", chỉ cần nhìn Dương Thanh, v. v... xuất thủ cũng đủ khiến trong lòng bọn họ chùng xuống.

Hàn Dương, Hoàng Chấn Đình, v. v...

cùng những đệ tử hậu bối khác đều thể hiện thực lực kinh người ở cảnh giới hiện tại càng khiến Lương Phục và Thừa Vân Tiên cảm thấy cay đắng.

Giờ phút này, Huyền Môn Thiên Tông đã thực sự bước vào quỹ đạo, căn cơ ngày càng vững.

Ánh mắt Thừa Vân Tiên khẽ lóe: "Nơi này là mạch khoáng Nguyên Từ Cương, hoàn toàn cách biệt với bên ngoài. Tuy bọn chúng rất mạnh nhưng chúng ta có thể lợi dụng địa thế nơi này..."

Lương Phục lắc đầu, nghiêm nghị liếc nhìn hắn: "Đừng đánh giá thấp thủ đoạn của Huyền Môn Chi Chủ cũng đừng đánh giá thấp môn nhân của hắn. Chưa nói đến chuyện có thành công hay không, cho dù có thành công, một khi tin tức để lộ ra ngoài, chẳng lẽ ngươi muốn Huyền Môn Chi Chủ bỏ qua ân oán với Kim Thiền Tử, lập tức trở về Hạo Thổ Thần Châu đối đầu với Đại Chu ta hay sao?"

"Mọi người đều cần thời gian để phát triển, cứ tiếp tục phát triển như vậy, có lẽ lại càng có lợi cho Huyền Môn Thiên Tông, khiến Huyền Môn Thiên Tông bỏ xa Đại Chu ta hơn nhưng dù sao cũng tốt hơn việc chúng ta uổng công may áo cưới cho người khác."

Lương Phục trầm giọng nói: "Chúng ta cần một cơ hội để xoay chuyển tình thế bất lợi hiện tại, trước đó chỉ có thể nhẫn nhịn."

Hắn dừng một chút, sau đó thở dài: "Huyền Môn Thiên Tông hiện tại đã hoàn toàn vượt qua Đại Chu ta, không phải là thế lực mà một mình Đại Chu ta có thể chống lại."

Tranh chấp giữa Hàn Dương và Đàm Vân Khuynh chỉ diễn ra trong chốc lát.

Ở một bên khác, Gia Cát Uyển Thu cũng đang khẽ cau mày nhìn Hoàng Chấn Đình với vẻ mặt bất đắc dĩ: "Tiểu Hoàng?"

Hoàng Chấn Đình bĩu môi: "Ta cũng cảm thấy cách làm của Đàm sư đệ quá ôn hòa, vẫn là cách của Hàn sư đệ sảng khoái hơn."

Gia Cát Uyển Thu bất đắc dĩ đưa tay đỡ trán. Thật ra lúc Hàn Dương ra tay, nàng đã mơ hồ đoán được Hoàng Chấn Đình sẽ làm gì. Dù sao nàng đã nhìn Tiểu Hoàng lớn lên từ nhỏ, thậm chí nàng còn hiểu rõ Tiểu Hoàng hơn cả sư phụ Thạch Thiên Hạo.

Đương nhiên, Tiểu Hoàng có tính cách thẳng thắn như vậy, sau khi tiếp xúc lâu, mọi người đều biết hắn là người thế nào.

Kế hoạch của Hàn Dương và Đàm Vân Khuynh, kế hoạch nào phù hợp với tính cách của Tiểu Hoàng hơn, gần như không cần phải hỏi.

Lúc này, Hoàng Chấn Đình không còn ngây ngô như lúc nhỏ nhưng có một số bản chất thì rất khó thay đổi.

Chính vì hiểu rõ điểm này nên Gia Cát Uyển Thu mới lập tức tế ra Phi Lôi Xích để hỗ trợ Hoàng Chấn Đình và Hàn Dương.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...