Chương 2177: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 560

Hai tên yêu soái Cừu Trần nhìn thấy mình sắp bị phân thây, không ngừng rống giận, con mắt dọc thứ ba ở mi tâm không ngừng bắn ra Nguyên Từ Bảo Quang, muốn đồng quy vu tận với Hàn Dương, Hoàng Chấn Lôi.

Hoàng Chấn Lôi cười ha ha, trên người sáng lên bảo quang, xuất hiện một bộ chiến giáp màu đen cũng là một kiện pháp khí Kim Đan kỳ, tên là Luyện Chú Huyền Giáp, có thể tăng cường lực lượng khí huyết cho Hoàng Chấn Lôi cũng có thể tạo ra tác dụng phòng ngự, công thủ toàn diện.

Tế lên Luyện Chú Huyền Giáp, toàn lực phòng ngự, Hoàng Chấn Lôi thay Hàn Dương và bản thân liều mạng chèo chống công kích liều chết của hai tên yêu soái Cừu Trần này.

Mà Hàn Dương tính toán vô cùng chuẩn xác, chỉ cần Tiểu Hoàng giúp hắn trì hoãn trong chốc lát, Diệt Kiếm Thiên La của hắn đã chém giết hai tên yêu soái Cừu Trần, khiến cho phản công liều chết của hai tên yêu soái trở nên sấm to gió bé, không tạo nên nổi sóng gió gì.

Một kiếm này do Hàn Dương ở Trúc Cơ kỳ thi triển, cho dù là Chử Dương nhìn thấy cũng hơi kinh diễm, trong lòng khẽ động: "Kiếm đạo này, so với Bắc Đẩu Thất Kiếm của Huyền Môn Thiên Tông còn sắc bén hơn, còn hung lệ hơn."

"Đó là kiếm ý tru diệt được ngưng luyện thuần túy hơn, tiến thêm một bước, tuy rằng còn non nớt, còn có tiềm lực tiếp tục tăng lên nhưng nếu chỉ nhìn vào ý cảnh, vậy mà đã vượt qua cả Ly Hùng Kiếm Khí của Thục Sơn."

Chử Dương nhẹ nhàng hít một hơi: "Kiếm này... dường như được sinh ra từ Tru Thiên Kiếm Khí của Lâm tiền bối!"

Trận chiến ở Ngọc Kinh sơn, sau khi Lâm Phong trở về, Thần thức câu thông với Chư Thiên Đại Điện, liền biết trong đại điện có rất nhiều tiểu thế giới được cấu thành từ Thần thức pháp lực, có rất nhiều người nhà.

Cho nên quá trình hắn chém giết, bắt giữ Giải#Lạc Thạch, Từ Ngạn Đạt cùng những người khác, và trận chiến Thục Sơn sau đó, Lâm Phong đều dứt khoát phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình, ổn định lòng người bởi vì phòng ngự co rút mà trước đó đã hoang mang, đồng thời cũng là để cổ vũ sĩ khí tông môn.

Chử Dương cùng mọi người ở Thiên Ngoại Sơn cũng tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, đối với Tru Thiên Kiếm Khí của Lâm Phong, Chử Dương ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

Lúc này lại nhìn Diệt Kiếm Đạo của Hàn Dương, tự nhiên mơ hồ nhìn ra manh mối.

Trên thực tế, một đường kiếm đạo này của Hàn Dương, chính là đồng thời lĩnh hội Bát Quái Chư Thiên Đại Đạo Tàng của bản thân, dung hợp một ít tinh túy của Tru Thiên Kiếm Khí của Lâm Phong.

Lâm Phong gửi gắm pháp thân ở chỗ Lý Nguyên Phóng, Lạc Khinh Vũ cũng chứng kiến một kiếm vừa rồi, trong lòng cười nói: "Đã chạm đến ngưỡng cửa, chẳng qua vẫn cần phải mài giũa thêm."

Lạc Khinh Vũ không kế thừa Tru Thiên Kiếm Khí của Lâm Phong nhưng không có nghĩa là nàng không hiểu rõ Tru Thiên Kiếm Khí, ngày thường chỉ đạo Hàn Dương tu luyện, Hàn Dương dần dần mò ra một ít môn đạo, cuối cùng tạo thành Diệt Kiếm Đạo thuộc về chính mình.

Theo tu vi ngày sau không ngừng tăng lên, lý giải đối với Tru Thiên Kiếm Khí càng ngày càng sâu sắc, Hàn Dương rất có hy vọng lĩnh ngộ toàn bộ Tru Thiên Kiếm Khí, đồng thời, Diệt Kiếm Đạo của hắn có lẽ cũng có thể tự mình sáng tạo ra một phong cách khác.

Bất kể là Lâm Phong hay là Lạc Khinh Vũ, đều vui vẻ khi thấy môn hạ đệ tử đi ra con đường thuộc về chính mình.

Lâm Phong đối với tiểu tử này vẫn rất coi trọng, dù sao, đây là một hạt giống tốt có tổng giá trị thiên phú tiềm lực đạt tới ba mươi hai điểm.

Quan trọng hơn là, trong tổng giá trị bốn hạng thiên phú tiềm lực của tiểu tử này, có một hạng đạt điểm tối đa!

"Căn cốt bảy điểm, ngộ tính mười điểm, tâm chí tám điểm, phúc duyên bảy điểm." Lâm Phong lắc đầu cười khổ: "Bằng không sao có thể nói lần thứ ba ta mở sơn môn là thu hoạch lớn chứ."

Đương nhiên, thiên tài luôn có rất nhiều vấn đề, tựa như đám đệ tử đời thứ nhất của Tiêu Viêm thì không đề cập tới, là người duy nhất có được một hạng mục tiềm lực đạt điểm tối đa trong đám đệ tử đời thứ hai, Hàn Dương và Chu Vân Tung có tổng giá trị tiềm lực là ba mươi hai điểm cũng là đứa trẻ có vấn đề.

Nói hắn là đứa trẻ có vấn đề, có thể có phần sai lệch nhưng ít ra là một người gây tranh cãi.

Trong tông môn, người không hợp với hắn không ít, ví dụ như Đàm Vân Khuynh lúc này đang ở gần trong gang tấc, đang cau mày nhìn chằm chằm hắn.

Tính cách của Đàm Vân Khuynh, trong lúc bình tĩnh tự giữ cũng kèm theo sự cố chấp, đối với người đối với mình đều cực kỳ nghiêm khắc, cẩn thận tỉ mỉ, đồng thời làm việc dứt khoát, không cho người ta đường lui, không cho người ta giữ thể diện.

Lúc này hắn nhìn chằm chằm Hàn Dương với vẻ mặt khó coi: "Hàn Dương, ngươi có biết vừa rồi ngươi đã đặt cả ngươi và Hoàng sư huynh vào hiểm cảnh hay không?"

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...