Chương 2152: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 535

Mà bây giờ, đến lượt Đại Tần hoàng triều.

Nhưng đối với Tần Đế Thạch Vũ mà nói, tâm lý này thật sự không phải dễ thay đổi như vậy.

Đúng là hắn tâm tư kín đáo, trầm ổn, không hề phô trương tựa như Chu Đế Lương Bàn nhưng điều này không thể thay đổi một sự thật, đó chính là Thạch Vũ cũng là đế vương, tựa như Lương Bàn!

Là đế vương, ai cam tâm đứng dưới người khác?

Thượng Cổ trôi qua, năm tháng xoay vần, trước thời Đại Tần, Đại Chu, biết bao triều đại hưng thịnh rồi suy vong, mấy ai là đế vương mà chưa từng một lần trong lòng khao khát được như Nhân Hoàng thời Thượng Cổ, thống ngự thiên hạ, vạn tiên thần phục?

Nếu Thạch Vũ thật sự cam tâm làm kẻ dưới trướng người khác, năm đó trong trận chiến Tây Lăng thành, hắn đã chẳng cùng Lâm Phong, Tử Tiêu đạo, Bắc Nhung vương đình, và cả hoàng triều Đại Chu vốn là kẻ thù không đội trời chung với mình, liên thủ đứng ra đối đầu với Thái Hư quan, phá vỡ bố cục lấy thiên hạ làm bàn cờ của Thái Hư quan.

Thiên địa bao la, mấy ai muốn làm quân cờ? Mấy ai không muốn làm người cầm cờ?

Khi một người đã đạt đến một tầm cao nhất định, đối diện với kẻ đứng trên cao hơn mình, điều đầu tiên nghĩ đến chắc chắn không phải là khuất phục hay sợ hãi, mà là làm cách nào để vượt qua, tìm cách chiến thắng. Chỉ khi nào chênh lệch quá lớn, mới phải tạm thời tỏ ra thuận theo nhưng sự thuận theo ấy không phải là vĩnh viễn, mà chỉ là ẩn nhẫn chờ thời cơ, là nhẫn nại cần thiết để tích lũy thực lực bản thân.

Nhưng oái oăm thay, Đại Tần hoàng triều lúc này lại đang ở vào một vị thế tiến thoái lưỡng nan, vô cùng xấu hổ.

Thạch Vũ là người lý trí, nhìn nhận rất rõ ràng thực lực của Đại Tần hoàng triều, hắn thừa nhận Huyền Môn Thiên Tông bây giờ đã hoàn toàn vượt qua Đại Tần hoàng triều.

Thậm chí có thể nói thẳng ra, đối thủ của Huyền Môn Thiên Tông hiện tại chỉ có Thái Hư quan cao cao tại thượng năm xưa, bọn họ mới xứng là đối thủ cùng đẳng cấp.

cũng tựa như trước đây, khắp Thần Châu Hạo Thổ không một thế lực nào có thể đơn độc đối đầu với Thái Hư quan, thì nay ngoại trừ Thái Hư quan ra cũng chẳng có thế lực nào đủ sức một mình chống lại Huyền Môn Thiên Tông.

Trong đại điện tĩnh lặng, Cổn Dương vương Thạch Tông Mậu là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, lên tiếng: "Đại Chu hoàng triều sau lưng mắng chửi chúng ta là tùy tùng, là kẻ phụ thuộc, là chó săn, là cái đuôi của Huyền Môn Thiên Tông. Bọn họ muốn mắng thế nào là chuyện của bọn họ, điều quan trọng là, bản thân chúng ta phải tự định vị mình ra sao, phải quyết định con đường phía trước như thế nào?"

Lời nói của lão tuy có phần thô tục, hơi chút không phù hợp với thân phận và trường hợp lúc này nhưng mọi người ở đây đều không để ý, chỉ lẳng lặng nhìn Thạch Tông Mậu, nghe lão nói.

Thạch Tông Mậu trầm giọng, giọng điệu không nhanh không chậm: "Ban đầu ta cứ nghĩ sau khi Huyền Môn Thiên Tông vượt qua được Diệt Huyền chi kiếp, thế cục sẽ không có gì thay đổi quá lớn nhưng giờ xem ra, thực lực của Huyền Môn Thiên Tông còn vượt xa tưởng tượng."

"Tuy không muốn thừa nhận nhưng nếu cứ tiếp tục phát triển theo tình hình hiện nay, không có bất kỳ thay đổi nào, e là Đại Tần chúng ta thật sự sẽ biến thành nước phụ thuộc của Huyền Môn Thiên Tông, tựa như đám dân chúng sinh sống trong Huyền Thiên giới của bọn họ vậy."

"Địa bàn hai bên chúng ta quá gần nhau, những năm qua, vì liên thủ chống lại Thái Hư quan và Thục Sơn, Huyền Môn Thiên Tông chiêu mộ rất nhiều dân chúng Đại Tần di cư sang, hoặc là khai sơn nạp đồ, triều đình phần lớn đều đồng ý phối hợp, kết quả là chính chúng ta đã tự tay giúp sức cho tông môn này ngày càng lớn mạnh. Lực ảnh hưởng của bọn họ trên địa phận Đại Tần đã vượt qua cả Thục Sơn, thậm chí còn hơn cả Thái Hư quan."

"Chúng ta đang tự trói mình vào, nếu như chênh lệch thực lực giữa Huyền Môn Thiên Tông và Đại Tần ngày càng lớn, sẽ có ngày lực ảnh hưởng của bọn họ vượt qua cả hoàng thất, đến lúc đó, có muốn không làm nước phụ thuộc cũng khó."

"Ngay như hiện tại, thanh niên tài tuấn trong triều, kẻ tình nguyện bái nhập Huyền Môn Thiên Tông ngày càng nhiều, trong khi đó người trung thành với Đại Tần lại ngày càng ít, cứ tiếp tục như vậy, thật không thể tưởng tượng nổi."

Nam Minh vương Thạch Tông Đường ngồi đối diện lên tiếng: "Đó chỉ là suy nghĩ của chúng ta, còn Huyền Môn Thiên Tông chưa chắc đã nhìn nhận Đại Tần như vậy. Việc di dân hay nạp đồ đều là hai bên cùng có lợi, dân chúng muốn lựa chọn thế nào cũng đâu có ai ép buộc, đều là tự nguyện cả."

"Kể cả Tử Tiêu đạo, Bắc Nhung vương đình, Phích Lịch Kiếm tông, Huyền Môn Thiên Tông cũng chưa từng chủ động ép buộc."

Bạn vừa hoàn thànhchương 2152của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...