"Huống chi, để cho Ngô sư đệ giao thủ với người ta ở Tây Lăng Thành, chẳng phải là muốn bức Tần Đế Thạch Vũ cùng Bất Hủ Long Thành phải tự mình ra tay hay sao?"
Ngọc Uyên Đạo Tôn gật đầu: "Là ta lỡ lời."
Vân Viễn Chân nhìn về phía Lâm Đạo Hàn: "Đạo Hàn, ngươi còn nhớ lúc trước ngươi từng chôn một quân cờ ngầm ở Huyền Môn Thiên Tông không? Bây giờ là lúc nên dùng đến rồi đấy."
Lâm Đạo Hàn nhìn Vân Viễn Chân, ánh mắt không gợn sóng, không nói gì.
Vân Viễn Chân vẻ mặt cũng bình tĩnh, cùng Lâm Đạo Hàn đối mặt, sau một lúc lâu, nàng mới chậm rãi nói: "Tư tưởng của Quan chủ cùng Phó sư huynh quá mức nguy hiểm."
Tuy nàng không đề cập tới Thái Nhất Đạo Tôn nhưng mọi người ở đây đều hiểu rõ.
Lâm Đạo Hàn trầm mặc không nói, Thanh Nhất Đạo Tôn nhìn về phía hắn: "Đạo Hàn, ngươi tin tưởng một kẻ mà chúng ta hoàn toàn không biết lai lịch sao?"
Thanh Ninh Đạo Tôn chậm rãi nói: "Không cần truyền thừa đạo pháp chính thống đầy đủ của Huyền Môn Chi Chủ, chỉ cần một phần đích truyền là được."
"Đạo pháp của Huyền Môn Thiên Tông kinh thế hãi tục như thế, thậm chí có khả năng áp đảo cả bản quan, quá nửa cũng tựa như đạo pháp của bản quan, quá mức tinh thâm, yêu cầu tư chất cực cao, không thể phổ cập."
"Chỉ cần có một phần chính thống đích truyền, để cho chúng ta truy tìm nguồn gốc, nhìn rõ lai lịch của Huyền Môn Chi Chủ này là đủ rồi."
Huyền Nhất Đạo Tôn và Thái Phượng Châu cùng trầm mặc, Ngọc Uyên Đạo Tôn bèn lên tiếng: "Cho dù là vì phòng ngừa bất trắc cũng nên biết người biết ta."
Lâm Đạo Hàn không nhìn Thanh Ninh Đạo Tôn, Ngọc Uyên Đạo Tôn và Vân Viễn Chân, mà nhìn thẳng vào Thanh Nhất Đạo Tôn, Thanh Nhất Đạo Tôn bình tĩnh nói: "Ngươi không cần vội vàng quyết định, sau ngày hôm nay, hỏi qua ý kiến của Thái Nhất sư huynh và Quan chủ, rồi hãy quyết định."
"Dù cho ngươi quyết định như thế nào, kết quả cuối cùng ra sao, không cần báo cho chúng ta biết."
"Ngươi chỉ cần chuyển đạt vấn đề của ta và Ngọc Uyên cho Thái Nhất sư huynh cùng Quan chủ là được, hỏi xem bọn họ có thể tin tưởng một kẻ không rõ lai lịch hay không? Nếu muốn phòng ngừa bất trắc, có nên làm rõ lai lịch của hắn hay không?"
Lâm Đạo Hàn lắc đầu: "Sư thúc tổ, người hiểu lầm rồi, tuy đạo pháp của bản quan trước nay vẫn được ngoại giới xưng là đệ nhất Thần Châu Hạo Thổ, đệ nhất Thiên Nguyên nhưng chúng ta đều biết, đạo pháp của bản quan cũng vẫn đang mò mẫm con đường tu hành trong thiên địa, còn lâu mới đạt tới mức viên mãn.
"
"Nếu như có thể khiến cho đạo pháp của bản quan tiến thêm một bậc, bất luận là ta, sư tổ hay sư phụ đều vui lòng, không nhất định phải sao chép đạo pháp đích truyền của Huyền Môn Thiên Tông nhưng có câu 'đá mài của người khác có thể dùng để mài ngọc của mình', chỉ cần có phần khởi phát đối với đạo pháp của bản quan, chính là tốt rồi."
"Nhưng mục đích cuối cùng của tất cả những điều này, là vì để cho bản quan càng thêm cường đại, để cho bản quan có thể càng bảo vệ Thần Châu Hạo Thổ tốt hơn, chống lại Yêu tộc."
Lâm Đạo Hàn bình tĩnh nói: "Nếu như không châm ngòi cho mâu thuẫn giữa Huyền Môn Thiên Tông và bản quan đến mức không thể cứu vãn, sẽ không tạo thành tổn thất về nội lực cho Nhân tộc, ta đương nhiên sẽ đi làm, lúc trước ta chôn xuống quân cờ kia, chính là vì mục đích này."
"Nhưng nếu hành động này khiến cho chúng ta và Huyền Môn Thiên Tông khai chiến, chẳng khác nào làm lợi cho Yêu tộc, vậy ta cho rằng việc này cần phải cân nhắc thật kỹ."
"Nếu như thu hoạch được từ đạo pháp của Huyền Môn Thiên Tông có thể bù đắp, thậm chí vượt qua cả tổn thất do đại chiến với Huyền Môn Thiên Tông, như vậy vẫn đáng để làm."
Thanh Nhất Đạo Tôn gật đầu: "Ngươi có thể tự mình quyết định."
Lâm Đạo Hàn khẽ khom người: "Vâng, sư thúc tổ."
Lúc này Thanh Ninh Đạo Tôn mới nói: "Việc này có thể tạm thời gác lại, trước mắt vẫn là chuyện đan phương kia quan trọng hơn, hơn nữa có thể thu được hiệu quả tức thời."
Ngọc Uyên Đạo Tôn lại lắc đầu: "Ta càng để ý tới thanh Tru Tiên Kiếm kia của hắn hơn, thanh kiếm này chí hung, ẩn chứa lực lượng diệt thế, vốn không nên được rèn đúc, nếu không e là nuôi hổ gây họa."
"Huyền Môn Chi Chủ kia có dã tâm rất lớn, vì đối kháng với Hạo Thiên Kính, hắn nhất ý cô hành, không chỉ khai phong cho thanh kiếm này, mà còn muốn tăng cường uy lực cho nó, đến lúc đó chỉ sợ chính hắn là người đầu tiên bị kiếm phản phệ nhưng đến lúc đó nếu như thanh kiếm này mất khống chế, thứ hai bị uy hiếp chính là toàn bộ Thần Châu Hạo Thổ."
Thanh Ninh Đạo Tôn nói: "Lần trước ta đã nói rồi, ta vẫn giữ nguyên ý kiến, tạo cơ hội để cho Huyền Môn Chi Chủ kia giải phong thanh kiếm này trước, chỉ cần hắn dùng nó để đối phó với Yêu tộc là được."
Chương 2113vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận