"Không sai, tất cả đều đã khác, chiến y Lệ Hoàng đã bị hủy! Ta đã đoạn tuyệt với quá khứ! Từ nay về sau, ta sẽ tự mình nắm giữ vận mệnh của mình, chiến y Lệ Hoàng kia không thể can thiệp vào ta được nữa!"
Còn kẻ đã hủy diệt chiến y Lệ Hoàng chính là Tiêu Diễm, kẻ mà hắn hận nhất nhưng lúc này hắn đã không còn nhớ đến nữa.
"Tất cả đều đã khác! Ta đã thoát khỏi ràng buộc của quá khứ, nhất định có thể thay đổi vận mệnh, thiên mệnh ở ta, ta nhất định có thể thay đổi tất cả!"
Cảnh Hoàn Hầu đỏ mắt gào thét: "Bất Diệt Hoàng Kỳ, Cổ Đế Đao, Quảng Hàn Nguyệt Quang Xích, Trảm Thần Khôi Lỗi... Những thứ đó đều là của ta, ta nhất định sẽ lấy lại!"
"Hạo Thiên Kính, Bất Hủ Long Thành, Thái Hoàng Cung, Tiên Thiên Kiếm, Thái Hư Thánh Điện... Những thứ đó sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về ta!"
"Yến Minh Nguyệt, Lung Dạ, Tiêu Chân Nhi, Diễm Hồ Vương, Hắc Phượng Hoàng... Những nữ nhân đó sớm muộn gì cũng sẽ trở thành nữ nhân của ta!"
"Kim Thiền Tử, Tiêu Diễm, Lương Bàn, Chu Hồng Vũ, Thạch Vũ, Nhạn Nam Lai, Khuông Hằng, Tân Long Sinh... Còn có Lâm Phong, môn chủ Huyền Môn Thiên Tông, sớm muộn gì ta cũng sẽ giẫm đạp bọn chúng dưới chân!"
Cảnh Hoàn Hầu lẩm bẩm: "Sớm muộn gì cũng sẽ đến, sớm muộn gì... Ặc!"
Đột nhiên, hắn im bặt, kinh hãi nhìn vòng xoáy luân hồi màu vàng đang dần biến mất nhưng hắn không những không thoát khốn mà linh hồn còn đang bị vòng xoáy nghiền ép.
Cảnh Hoàn Hầu hoảng sợ, hắn biết bí pháp của Kim Thiền Tử đã kết thúc.
Nếu bí pháp kết thúc, hắn nhiều nhất cũng chỉ bị nhốt trong kim bát nhưng vì hắn đã liều mạng giãy giụa nên bí pháp đã xuất hiện một chút biến cố.
Nếu Kim Thiền Tử không đến, có lẽ hắn thật sự có thể mượn cơ hội này để sống lại, thậm chí còn có thể ngưng tụ Nguyên Thần.
Nhưng vì tâm thần hắn hỗn loạn, mất khống chế, khiến biến cố của bí pháp vượt khỏi tầm kiểm soát.
Lúc này, tàn hồn của hắn lại sắp bị kim bát đồng hóa, tuy rằng hắn chưa chết nhưng lại sống không bằng chết, cả đời này không thể rời khỏi kim bát nhưng lại không phải là khí linh của kim bát, không thể khống chế kim bát, chỉ có thể bị kim bát trói buộc, bị chủ nhân của kim bát điều khiển.
"Không! Không! Không..." Cảnh Hoàn Hầu sợ hãi, lúc này, vì bị kim bát đồng hóa nên linh hồn hắn đang nhanh chóng khôi phục nhưng tu vi của hắn lại vĩnh viễn dừng lại ở cảnh giới hiện tại.
Sau khi khôi phục cảm giác với thế giới bên ngoài, Cảnh Hoàn Hầu nhìn thấy Lâm Phong, hắn vừa định lên tiếng thì thấy Lâm Phong không thèm nhìn hắn, phất tay thu kim bát lại, chỉ để lại tiếng kêu gào tuyệt vọng của hắn.
Sau khi Lâm Phong nhìn thấy hình ảnh Lệ Hoàng quan sát kim bát năm xưa, hắn liền thu kim bát lại, hắn chưa từng để Cảnh Hoàn Hầu vào mắt, đối với hắn mà nói, Cảnh Hoàn Hầu chỉ là vật để cho đồ đệ sai khiến, cho nên hắn không quan tâm đến tình trạng của Cảnh Hoàn Hầu.
Chờ sau khi hắn trở về, tìm hiểu xong bí mật của kim bát, hắn sẽ ném cho Tiêu Diễm, để Tiêu Diễm từ từ nghiên cứu nhưng đến lúc đó, có lẽ Tiêu Diễm cũng chẳng còn hứng thú nữa.
Có lẽ sẽ ném cho đám đệ tử? Lâm Phong không quản nữa, dù sao Cảnh Hoàn Hầu không thể gây ra sóng gió gì.
Sau khi thu hồi kim bát, Lâm Phong lại thu hồi cánh ve Kim Thiền Tử dùng để bố trí trận pháp, hắn quan sát một lúc, hài lòng gật đầu, tuy rằng muốn tìm được Kim Thiền Tử không phải chuyện dễ nhưng lần này Kim Thiền Tử muốn chạy trốn không dễ dàng gì.
Hắn quay đầu nhìn sang một bên, thấy Thạch Thiên Hạo và Cửu Anh Đại Thánh đã đánh nhau kịch liệt, con yêu thú này quả nhiên bất phàm, yêu lực và thần thông đều vô cùng kinh người, lúc này đã áp chế được Thạch Thiên Hạo vừa mới đột phá Nguyên Thần.
Yêu tộc không luyện pháp bảo, chân thân nguyên hình chính là vũ khí tốt nhất của chúng, đặc biệt là khi tu thành cảnh giới Nguyên Thủy Chân Linh, sau khi kết hợp với thiên địa càng ngày càng chặt chẽ, thể hiện ra chân thân nguyên hình, thực lực quá nửa vượt qua tu sĩ Nhân tộc cùng cảnh giới.
Tu sĩ Nhân tộc luyện thành Phản Hư Pháp Thể, cùng với con đường sau này là theo đuổi tự thành thiên địa, thiên địa này so với đại thiên thế giới vốn có, chung quy chỉ là mới bắt đầu.
Nhưng mà, tựa như nhân loại ở phàm trần chế tạo các loại công cụ vũ khí để đối kháng dã thú hung mãnh, tu sĩ Nhân tộc có thể ngự bảo, có thủ pháp bảo tùy thân, liền không sợ đại yêu cùng cảnh giới, mà phải xem uy lực pháp bảo để quyết định, có đôi khi nhân bảo hợp nhất, lẫn nhau cổ vũ pháp lực, sinh ra hiệu quả một cộng một lớn hơn hai, càng vượt qua rất nhiều đại yêu cùng cảnh giới.
Đương nhiên cũng có tu sĩ Nhân tộc có thần thông pháp lực cường đại, một mình tay không cũng thắng được đại yêu cùng cảnh giới, thậm chí vượt cấp khiêu chiến đại yêu cảnh giới mạnh hơn không phải là không có nhưng loại tình huống này tương đối ít.
Bình luận