Nếu như lúc ấy Khang Nam Hoa không ở đó bảo vệ tia tàn hồn cuối cùng của Phương Đình, kết quả của sự việc chỉ e là đã hoàn toàn khác.
"Nhưng mà..." Tinh thần thả lỏng, Lâm Phong dùng động tác mà người khác không thể nào phát hiện ra, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Uông Lâm và Dương Thanh.
"Tiết tấu này, thật kỳ quái." Lâm Phong thầm nghĩ: "Thiên Sát Cô Tinh có thể lây nhiễm hoặc là chuyển dời sao?"
Gạt bỏ tạp niệm trong đầu, Lâm Phong nhìn lướt qua mấy người đồ đệ: "Tuy là giá trị tiềm lực, không phải là giá trị hiện tại nhưng quả nhiên, nếu như gặp được tình huống đặc thù trời ban, có thể gặp mà không thể cầu, thì giá trị tiềm lực cũng sẽ thay đổi."
"Bốn đứa Tiểu Diễm Tử trước đây đều có biến hóa ở những mức độ khác nhau, hiện tại ngoại trừ Tiểu Thanh Tử, Hồng Viêm cũng đã thay đổi, chỉ có Nguyên Phóng và Tiểu Vũ là không thay đổi, là bởi vì thời cơ chưa tới sao?"
Lâm Phong đang suy nghĩ thì Nhạc Hồng Viêm tiến lên, hai tay dâng lên một thanh đại kích màu xanh đen, thỉnh cầu Lâm Phong xử trí, đó chính là Vương Kích Phá Quân mà nàng có được từ Trương Liệt.
"Đây là cơ duyên của ngươi, ngươi cứ giữ lấy là được." Lâm Phong khẽ mỉm cười, nhìn Nhạc Hồng Viêm: "Hành đạo của mình, giữ vững bản tâm, ắt có thể thông suốt."
Giờ phút này, Nhạc Hồng Viêm so với ngày xưa cũng đã có sự thay đổi rất lớn, ánh mắt trầm tĩnh hơn rất nhiều. Thiếu nữ tóc đỏ trước đây tựa như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, hàn quang chói lọi, đồng thời cũng dễ dàng bị năm tháng ăn mòn, mà giờ khắc này lại như đã được tra vào vỏ.
Nhưng điều này không có nghĩa là nàng không còn sắc bén, khi cần thiết phải ra khỏi vỏ, nàng sẽ càng thêm sắc bén, càng thêm uy nhiếp .
Nhạc Hồng Viêm gật đầu, ôm thương hành lễ với Lâm Phong: "Đệ tử ghi nhớ lời dạy bảo của sư phụ."
Lâm Phong quay đầu nhìn Uông Lâm, cười nói: "Tiểu Lâm Tử, cất kỹ thứ này, tự mình nghiền ngẫm cho kỹ." Hắn lấy ba trang rưỡi Sinh Tử Bộ ra, bản thân giữ lại nửa trang, ba trang còn lại đưa cho Uông Lâm.
Uông Lâm nhận lấy, cẩn thận nghiền ngẫm đạo lý, ý cảnh trong đó, ánh mắt hơi sáng lên, nhìn về phía Lâm Phong: "Đa tạ sư phụ!"
Lâm Phong nói: "Hoàng Tuyền Châu của ngươi đã thai nghén Nguyên Linh, một lần nữa trở thành pháp bảo, tuy không thể so sánh với lúc toàn thịnh thời kỳ đỉnh phong Đại Thừa năm đó nhưng cũng đã là một kiện pháp bảo thực sự. Nhưng cũng chính vì vậy, ngươi phải bắt đầu chú ý.
"
"Ở Ngọc Kinh sơn, hoặc là bên cạnh ta thì không sao nhưng nếu ngươi tự mình ra ngoài, phải cẩn thận với Minh Hoàng và Sinh Tử Bộ."
Trong mắt Uông Lâm lóe lên hàn quang, gật đầu: "Sư phụ, đệ tử hiểu."
Từ mấy năm trước, sau khi Lâm Phong giao đấu với Từ Ngạn Đạt một thời gian ngắn ở Huyền Thiên Giới, Lâm Phong đã từng nói cho bọn họ biết, Hoàng Tuyền Ma Tông - nơi Hoàng Tuyền Châu xuất thân cũng từng là một nhánh truyền thừa của Minh Hoàng Đạo Thống.
Hiện tại, Lâm Phong bắt được Từ Ngạn Đạt, hắn càng hiểu rõ hơn về việc này.
Sau khi bị phế truất, Minh Hoàng vì đã sớm có an bài, cưỡng ép đảo ngược sinh tử, rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết, vượt qua vô số năm tháng, chờ đợi thời cơ để chân chính sống lại.
Trong khoảng thời gian này, Minh Hoàng không phải là không hề hay biết gì về thế giới bên ngoài, hắn âm thầm chuẩn bị rất nhiều thứ.
Trong đó, có bốn người bí mật nhận được truyền thừa chân chính của hắn. Đại đệ tử chính là Luân Hồi Đạo Nhân - tổ sư khai phái của Luân Hồi Tông. Hắn dung hợp Phật pháp và Minh Hoàng Đạo Thống, sáng lập ra Luân Hồi Tông, không chính không tà, vẫn luôn hoạt động ở Thần Châu Hạo Thổ, cho đến sau này, Luân Hồi Đạo Nhân ngoài ý muốn tọa hóa, truyền nhân của hắn lại không ai biết đến tầng quan hệ này, Luân Hồi Tông cũng chia năm xẻ bảy. Đến những năm gần đây, Minh Hoàng và Từ Ngạn Đạt mới âm thầm thôn tính Luân Hồi Tông.
Nhị đệ tử là Hoàng Tuyền Đạo Nhân - tổ sư khai phái của Hoàng Tuyền Ma Tông. Hắn cùng Hoàng Tuyền Ma Tông cùng nhau diệt vong trong đại chiến chính ma kết thúc thời kỳ Thượng Cổ.
Tam đệ tử là U Minh Đạo Nhân, hắn là người thần bí nhất, không rõ tung tích, ngay cả Từ Ngạn Đạt cũng chỉ biết là có người này tồn tại, còn những thông tin cụ thể khác thì hoàn toàn không biết.
Cuối cùng là tiểu đệ tử Từ Ngạn Đạt - Điện chủ Minh Điện, chỉ có điều Từ Ngạn Đạt lại sinh lòng phản trắc, muốn phản bội Minh Hoàng, thậm chí còn muốn chiếm đoạt Sinh Tử Bộ.
Nhưng đáng tiếc, gừng càng già càng cay, Từ Ngạn Đạt đào hố ở Ngọc Kinh sơn vốn định chôn Thích Thiên Phương, kết quả Thích Thiên Phương thật sự rơi xuống nhưng bản thân hắn lại bị Minh Hoàng ở phía sau dễ dàng đá xuống hố chôn cùng.
Uông Lâm như đăm chiêu: "Sinh Tử Bộ dung hợp Lục Đạo Luân Hồi, rốt cuộc đã đạt đến mức Tạo Hóa. Nếu nuốt thêm cả Hoàng Tuyền Châu cấp Đại Thừa, nói không chừng có thể tiến thêm một bước nữa."
Bình luận