Lâm Phong bình tĩnh nhìn đám người Thái Nhất Đạo Tôn trên đỉnh Bạch Vân sơn, giữa thiên địa nhất thời chìm vào yên lặng.
Lâu sau, Thái Nhất Đạo Tôn lắc đầu: "Huyền Môn chi chủ, thanh kiếm của ngươi rất tà ác, kiếm ý của nó là hủy diệt tất cả, nếu nó tiếp tục tăng lên, sẽ trở thành Diệt Thế chi kiếm thực sự, e rằng ngay cả ngươi không thể khống chế nổi nó."
Lâm Phong mỉm cười: "Đa tạ Thái Nhất Đạo Tôn đã lo lắng, kiếm của ta, ta tự biết rõ."
Dứt lời, Lâm Phong buông tay phải ra, nhấc Tru Tiên Kiếm lên.
Tru Tiên kiếm trận dưới chân hắn phát ra hào quang rực rỡ, vô số kiếm khí bay ra khỏi kiếm trận, tựa như cánh hoa rơi rụng khắp Thục Sơn.
Những thanh kiếm này đã hoàn toàn khôi phục như ban đầu, chỉ có điều hào quang trên lưỡi kiếm đã khác xưa, một số rơi xuống núi sông, phần lớn hóa thành dòng ánh sáng, bay về phía chân trời xa xôi.
Cột khí màu đỏ như máu ở trung tâm Tru Tiên kiếm trận đã biến mất, hoàn toàn dung nhập vào kiếm trận, kiếm trận khổng lồ phát ra kiếm quang đen kịt, sát khí ngập trời.
Trong kiếm trận không còn nhìn thấy kiếm quang màu đen, lệ khí của trời đất ngưng tụ, hóa thành vô số kiếm khí màu đen, uy hiếp Thần Châu.
Dòng sông thời gian bao quanh Ngọc Kinh sơn rơi xuống, biến thành Tạo Hóa Chung, một đồng tử năm, sáu tuổi đứng bên cạnh Tạo Hóa Chung, cung kính hành lễ Lâm Phong: "Tạo Hóa bái kiến chủ nhân."
Lâm Phong nói: "Ngươi hãy cùng với kiếm trận này tiếp tục tôi luyện Tru Tiên Kiếm, làm theo bí pháp của ta, ngày sau, ngươi và kiếm trận này đều có thể cùng Tru Tiên Kiếm tiến thêm một bậc."
Tạo Hóa Đồng Tử sợ hãi nhìn Tru Tiên Kiếm hung lệ, lè lưỡi: "Tuân lệnh chủ nhân."
Tru Tiên Kiếm rung lên, một quang ảnh hiện ra bên cạnh, dần dần biến thành một nữ tử, chính là Huyền Ly.
Nhưng Huyền Ly lúc này đã có phần thay đổi so với lúc mười bảy, mười tám tuổi.
Dung nhan vẫn tú lệ như xưa, thậm chí còn mộng mị hơn nhưng trông giống hai mươi hai, hai mươi ba tuổi.
Mái tóc dài nửa đen nửa trắng nhìn qua không có gì thay đổi nhưng nhìn kỹ lại tựa như lưỡi Tru Tiên Kiếm, hỗn độn mờ mịt, bí ẩn khó lường.
Tâm nguyện đã được đền đáp, chặt đứt Tiên Thiên Kiếm, tinh thần của Huyền Ly rất tốt nhưng khuôn mặt thanh tú vẫn không chút biểu cảm, như một con rối xinh đẹp lạnh lùng.
Lâm Phong mỉm cười, đưa tay gảy nhẹ lên lưỡi Tru Tiên Kiếm, lưỡi kiếm phát ra một tiếng vang nhỏ, khiến hư không chấn động.
"Hãy cố gắng tu luyện."
Huyền Ly mím môi, gật đầu, nắm lấy Tru Tiên Kiếm.
Lâm Phong vỗ tay, Tru Tiên kiếm trận khổng lồ bay lên, Tạo Hóa Đồng Tử hợp nhất với Tạo Hóa Chung, hiện ra "Vạn Vật Sinh Mệnh Chi Môn", cánh cửa màu đen mở ra, khí tức sáng tạo màu trắng tuôn ra, hòa vào khí đen đang bốc lên từ Tru Tiên kiếm trận, hình thành một cột khí hình dài.
Cột khí đen trắng bao lấy Huyền Ly và Tru Tiên Kiếm, Huyền Ly ngồi xếp bằng giữa hai luồng khí, Tru Tiên Kiếm đặt trên đầu gối, nhắm mắt lại.
Lâm Phong liên tục biến đổi pháp quyết, đánh từng đạo pháp lực vào cột khí đen trắng, cột khí chậm rãi bay lên trời.
Bầu trời mở ra, lộ ra hư không tối đen, cột khí đen trắng chậm rãi bay vào trong đó, chẳng bao lâu sau đã biến mất.
Lâm Phong nhìn đám người Thái Hư Quan, thản nhiên nói: "Trước đây, Thanh Nhất Đạo Tôn đã từng dùng pháp thân đến Huyền Môn Thiên Tông, Hạo Thiên Kính của quý phái hình như cũng đang chú ý đến nơi khác, chẳng lẽ bên Thiên Hoang Quảng Lục đã có động tĩnh gì sao?"
"Năm xưa, Thiên Mị và Kim Bằng ở Vân Lâm giới đều từng nhận được một phần U Đô Minh Hoa, nếu như có thể lĩnh ngộ được kinh nghiệm của U Hoàng Thiên Hải, có lẽ cũng sẽ cảm nhận được biến cố mà quý phái và ta đã trải qua, cho nên mới kích động quần yêu làm loạn."
"Ta sẽ sớm đến Thiên Hoang Quảng Lục, hai bên chúng ta có lẽ sẽ có cơ hội hợp tác."
Tuy rằng hắn đã dùng Tru Tiên kiếm trận và Tạo Hóa Chung để phong ấn Tru Tiên Kiếm nhưng đó là vì muốn cho Tru Tiên Kiếm, Tạo Hóa Chung và Tru Tiên kiếm trận đều được tăng lên một bậc, ẩn mình là để cho ngày sau có thể tiến xa hơn.
Nếu như có việc cần, cùng lắm là giải phong ấn sớm, cùng lắm là bắt đầu lại từ đầu.
Nói xong, Lâm Phong bay lên Ngọc Kinh sơn, Bỉ Ngạn Kim Kiều và Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận biến mất, Huyền Thiên Bảo Thụ trên đỉnh núi rung rinh cành lá, xé rách hư không, bay vào trong đó.
Lâm Phong không làm khó đám người Thục Sơn, tuy rằng Quan Xung Kiếm Tôn, Thiếu Tắc Kiếm Tôn và Thái Âm Kiếm Tôn cũng tham gia bao vây người của Huyền Môn Thiên Tông nhưng bọn họ đã bị Tiêu Diễm và Thạch Thiên Hạo đánh trọng thương, hắn không muốn so đo với bọn họ nữa.
Đám người Thục Sơn hoặc hoang mang, hoặc sợ hãi, hoặc căm hận nhìn Lâm Phong và Ngọc Kinh sơn biến mất nhưng không ai dám nói gì.
Bình luận