Chương 2049: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 432

Bầu trời lập tức âm u xuống, mất đi ánh sáng, vô số thần hồn không ngừng gào thét.

Từ Ngạn Đạt một lần thả ra mấy quả Sinh Tử U Minh Đạo Quả của mình, trong đó mặc dù không giam cầm cường giả Hợp Đạo nào nhưng khi lực lượng của mấy quả Đạo Quả này được triển khai, vốn là nửa trắng nửa đen, giờ phút này màu trắng hoàn toàn biến mất, tất cả Đạo Quả đều biến thành màu đen tuyền.

Ba đạo quả tỏa ra vô tận hắc quang, bao phủ lấy Ngọc Kinh sơn đã hóa thành một phương thế giới tạo hóa, biến cả thiên địa thành một màu đen kịt.

Hàng vạn hàng ngàn thần hồn gào thét, chấn động màn trời màu đen, bộc phát ra lực lượng kinh người.

Chỉ trong nháy mắt, trong thiên địa dường như chỉ còn lại một màu sắc duy nhất, đó chính là màu đen, chỉ còn lại một loại thanh âm duy nhất, đó chính là tiếng gào thét giận dữ của ngàn vạn thần hồn.

Thần thông mạnh nhất của Từ Ngạn Đạt - Điện chủ Minh Điện, kết hợp với bí thuật thần thông đại đạo mà Minh Hoàng đạo thống truyền thừa, cùng với bí thuật mà bản thân hắn ta tham ngộ lĩnh hội được từ Minh Hoàng đạo thống, chính là Hồn Trụ Thiên Mạc!

Chỉ trong nháy mắt, đám người Nhạc Hồng Viêm, Dương Thanh, Lý Nguyên Phóng, Lạc Khinh Vũ, Khang Nam Hoa... những tu sĩ có tu vi cảnh giới dưới Nguyên Thần trên Ngọc Kinh sơn, đều cảm thấy thần hồn của mình như muốn vỡ vụn.

Ngay cả đám người Tiêu Diễm, Chu Dịch đã thành tựu Nguyên Thần cũng cảm thấy Nguyên Thần chấn động không thôi.

Trong mắt Uông Lâm lóe lên hàn quang: "Không cần dùng đến pháp bảo, chỉ bằng vào tu vi bản thân, e rằng trong các sư huynh đệ, chỉ có ta là có thể miễn cưỡng chèo chống được một chiêu này, mà nếu muốn phá giải thần thông của hắn, chỉ sợ rằng phải cần đến Ngũ Sắc Hỏa Liên của đại sư huynh mới được."

Ngọc Kinh sơn vốn đang giằng co với Thiên Cương Kiếm Tôn, giờ phút này lại họa từ trong tường, nội bộ sinh biến, lực lượng trở nên bất ổn, Bạch Ngọc Tường Vân bị Thiên Cương Kiếm Tinh áp chế đến mức không ngừng lui về phía sau.

Ngay khi Chu Dịch chuẩn bị dựng Bỉ Ngạn Kim Kiều, che chở cho đám người Huyền Môn Thiên Tông, thì một tiếng gào thét thanh thoát đã vang lên từ trong màn trời tối đen như mực.

Trong thiên địa tối tăm, một điểm sáng nhỏ bé bỗng nhiên xuất hiện, tiếp theo đó là ức vạn đạo hào quang lan tỏa khắp thế giới, màn trời đen kịt kia ầm ầm bị xé rách, Ngọc Kinh sơn lại lần nữa nhìn thấy ánh sáng.

Lâm Phong một tay vẫn nắm chặt Đại Chư Thiên Luân phỏng phẩm của Thiệu Đông Thiên, vừa cười lớn vừa nhìn Từ Ngạn Đạt, thản nhiên nói: "Môn pháp thuật này của ngươi, ngược lại cũng có phần sáng tạo độc đáo, thoát ly khỏi Minh Hoàng đạo thống, đi ra một con đường mới."

Trong lúc nói chuyện, bàn tay còn lại của Lâm Phong nắm chặt, ánh sáng rực rỡ trải rộng khắp thiên địa bỗng nhiên co rút lại, bao vây lấy Từ Ngạn Đạt ở chính giữa.

Hào quang rực rỡ co rút, hóa thành vô số điểm sáng nhỏ bé như bụi trần, lại tựa như vô số tiểu thế giới cùng lúc ép xuống, vây khốn Từ Ngạn Đạt, khiến hắn không thể động đậy.

Cùng lúc đó, trong lòng bàn tay hắn, bạch ngọc luân bàn vốn đã đầy vết nứt kia bỗng ầm ầm vỡ vụn, không còn tồn tại nữa.

Mất đi bảo vật này làm chỗ dựa, hình chiếu lực lượng của Đại Chư Thiên Luân lập tức bị cắt đứt, Thiệu Đông Thiên thần sắc bình thản, thần thông của Chư Thiên Bảo Luân vẫn tiếp tục tiến lên, không hề có ý định chịu thua.

Lâm Phong lắc đầu nói: "Nếu là Thiên Đế Không thi triển thần thông này, vậy thì còn có phần hy vọng nhưng ngươi thì không được."

Nói xong, Lâm Phong lấy ngón tay thay kiếm, một kiếm đâm ra, chỉ trong nháy mắt đã xuyên thủng vòng sáng do thần thông Chư Thiên Bảo Luân của Thiệu Đông Thiên biến thành.

Thiệu Đông Thiên khẽ thở dài, ở mi tâm bỗng nhiên hiện ra một đạo kim quang đồ văn phức tạp, thoạt nhìn tựa như một tấm kim bài.

Kim quang biến mất, lộ ra một tấm thiết khoán màu đen, phía trên có chữ viết màu đỏ như máu, nhìn kỹ lại, chỉ thấy đó là một nửa tấm thiết khoán.

Đây chính là kim bài thế mạng được luyện chế từ Thái Hoàng Đan Thư Thiết Khoán thời Thượng Cổ, đến nay cũng chỉ còn sót lại không nhiều.

Loại kim bài thế mạng này chỉ có tác dụng khi người nắm giữ nó bị công kích trí mạng, nó sẽ tự động kích hoạt, giúp người nắm giữ chèo chống đòn trí mạng, đồng thời phá vỡ hư không, đưa người nắm giữ rời khỏi hiểm địa, trở về nơi cất giấu nửa tấm Đan Thư Thiết Khoán còn lại.

Đông Minh Đạo Tôn cũng có bảo vật này, đáng tiếc là lão ta còn chưa kịp tự sát để kích hoạt bảo vật, thì đã bị Lâm Phong bắt sống.

Ánh mắt Thiệu Đông Thiên nhìn chằm chằm Lâm Phong, giơ tay lên điểm một chỉ vào kim bài của mình, lập tức từng đạo tử kim quang mang chói lọi hiện lên, muốn cuốn lấy thân thể hắn, phá vỡ hư không, nhanh chóng bỏ chạy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...