Chương 2007: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 390

Chưa từng gặp phải tình huống nguy cấp như vậy, tất cả đều hoang mang, lo sợ. Ngay cả những người trẻ tuổi đã tu luyện cũng bồn chồn không yên.

Cha mẹ Uông Lâm không biết tình hình cụ thể bên ngoài, chỉ biết có kẻ địch đến tấn công tông môn của con trai nhưng không biết kẻ địch là ai, có bao nhiêu người, lợi hại ra sao, Huyền Môn Thiên Tông có chèo chống được hay không.

Tuy nhiên, được Huyền Môn Thiên Tông thờ phụng nhiều năm như vậy, cha mẹ Uông Lâm không còn là những người nông dân quê mùa năm xưa. Dù vẫn chất phác nhưng bọn họ cũng có thể giữ được bình tĩnh.

Chỉ là, lần này Huyền Môn Thiên Tông lại thận trọng như vậy, tập trung tất cả những người có liên quan lại để bảo vệ, e sợ sơ suất, có thể thấy kẻ địch lần này rất mạnh, ít nhất là phải cần Huyền Môn Thiên Tông dốc toàn lực ứng phó, không rảnh để ý đến bọn họ.

Phụ thân Uông Lâm trầm giọng nói: "Ta tin tưởng Lâm Nhi bọn họ nhất định có thể đánh lui quân địch, hiện tại an trí chúng ta ở nơi này tạm thời cũng là vì tránh tai bay vạ gió, nếu không thần tiên động thủ, chỉ một hơi thở cũng đủ khiến chúng ta phải đi gặp Diêm Vương."

"Chờ Lâm Nhi bọn họ đánh lui quân địch, tất cả tất nhiên sẽ mưa tạnh trời quang, ta tin tưởng thời khắc ấy chẳng còn xa."

Mẫu thân Uông Lâm cũng nở nụ cười hiền hòa trên mặt: "Mọi người hãy yên tâm, đồng môn của Lâm Nhi đã an bài chu đáo khi an trí chúng ta ở đây từ sớm, chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm."

Cảm nhận được sự trấn định của hai người Uông Lâm, mọi người xung quanh cũng dần ổn định lại tâm tư, tuy rằng trong lòng vẫn không khỏi thấp thỏm bất an nhưng ít ra không đến mức hoảng loạn.

An ủi mọi người xong, song thân Uông Lâm nhìn nhau, hai lão nhân gia đều thở dài, mơ hồ nhìn thấy nỗi lo lắng sâu kín trong mắt đối phương: "Cũng không biết tình hình của Lâm Nhi bọn họ thế nào."

Mẫu thân Uông Lâm nhắm mắt cầu nguyện: "Cầu trời xanh phù hộ, cầu Huyền Môn Chi Chủ phù hộ, ngàn vạn lần phù hộ cho con ta được bình an..."

Lúc này, Uông Lâm đang trong hắc động Lục Đạo Luân Hồi, trong lòng khẽ động, ánh mắt nhìn về phía Chư Thiên Đại Điện ở phía dưới, cấm chế phòng ngự của Chư Thiên Đại Điện đang ngăn cản sự xâm nhập của Lục Đạo Luân.

Lúc này hắn đã biết tất cả đệ tử Huyền Môn Thiên Tông, tất cả tộc nhân của hắn đều đang ở nơi đó.

Đó là phòng tuyến cuối cùng, một khi bị công phá, chiến hỏa sẽ chính thức lan đến Ngọc Kinh sơn.

Mà Thích Thiên Phương trước mặt hắn, nếu như cũng gia nhập hàng ngũ công kích cấm chế phòng ngự của Chư Thiên Đại Điện, liên thủ với Lục Đạo Luân, hậu quả thật khó lường.

Từng khuôn mặt quen thuộc hiện lên trong đầu hắn, hàn mang trong mắt Uông Lâm dần dần tiêu tan, sát ý lạnh lẽo cũng dần biến mất, ánh mắt trở nên bình thản yên tĩnh, phảng phất như trở về với bản nguyên.

Bên kia, Băng Trưởng Lão bị cuốn vào Lục Đạo Luân Hồi, kêu lên những tiếng thảm thiết, trên người bị từng đạo hắc khí quấn quanh, những hắc khí này đều tuôn ra từ trên người lão, nồng đậm, vặn vẹo, dữ tợn, oán độc, chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến người ta có cảm giác như rơi vào Luân Hồi Địa Ngục.

Hắc khí hóa thành từng khuôn mặt dữ tợn đáng sợ, vặn vẹo mà âm u, trong đó nhiều nhất là người thảo nguyên ăn mặc theo kiểu Bắc Nhung vương đình, còn có rất nhiều người khác, và cả Yêu tộc.

Trong đó có một khuôn mặt vốn nên ôn hòa bình tĩnh nhưng giờ phút này lại vô cùng dữ tợn khủng khiếp.

Băng Trưởng Lão nhận ra hắn, đó chính là chủ nhân lúc trước của Thanh Đồng Hư Không Đỉnh và Hư Không Sơn Hà Đỉnh, Sơn Hà Đạo Tôn.

Sáu ngàn năm trước, Sơn Hà Đạo Tôn tìm đến Tuyết Sơn Thiên Trì để tìm kiếm Duyên Hỏa Mộc nhưng lại để lộ bí mật khiến Thiên Trì Tông nảy lòng tham, sau khi đoạt bảo đã trấn áp Sơn Hà Đạo Tôn trong một hải nhãn.

Hơn bốn ngàn sáu trăm năm trước, trong một lần đại chiến giữa hai giới, chính Băng Trưởng Lão đã dẫn theo mấy vị Yêu tộc Đại Thánh đến hải nhãn kia, mượn dao giết người, để cho đám Yêu tộc Đại Thánh đó giết chết Sơn Hà Đạo Tôn, sau đó Thiên Trì Tông nhân cơ hội mai phục, giết chết đám Yêu tộc Đại Thánh kia tại đó.

Thời gian trôi qua, mọi chuyện đã trôi theo dòng thời gian, bị vùi lấp trong dòng sông năm tháng.

Nhưng hôm nay, Băng Trưởng Lão lại nhìn thấy mặt mũi những người này, lão phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng.

Những hắc khí này đều là nghiệp lực thần bí, bắt nguồn từ chính bản thân lão, lúc này bị pháp thuật của Thích Thiên Phương dẫn động, cắn nuốt lão, nghiệp lực quấn thân, kéo lão vào luân hồi.

Uông Lâm thản nhiên nhìn Băng Trưởng Lão bị vô số nghiệp lực tựa như hắc trùng bò đầy người, mỗi con hắc trùng đều có một khuôn mặt người, những người này phảng phất như hóa thành lời nguyền oán độc, kéo dài mãi không thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...