Chương 2004: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 387

Đây là còn do Thích Thiên Phương trước đó đã bị Huyền Ly đánh bị thương, nếu không một chỉ này đánh xuống, chắc chắn sẽ đánh nát Minh Hải Hộ Giới, đánh chết ba tên Minh Điện Sứ Giả.

Bị ngăn cản như vậy, bước chân Thích Thiên Phương đang muốn rơi xuống Ngọc Kinh sơn chỉ có thể dừng lại, hắn mặt không chút thay đổi nhìn thanh niên tóc trắng trước mặt.

Uông Lâm thần sắc vẫn lạnh lùng bình thản, bốn phương tám hướng, Thiên Địa Pháp Tướng đã hiện ra trên đỉnh đầu hắn. Trên không Thiên Địa Pháp Tướng, một tòa điện phủ quang ảnh nguy nga dần dần ngưng kết thành thực thể.

Đại điện nguy nga như thành trì, cửa chính như cửa thành, tất cả gạch đá cấu thành đại điện đều đen kịt. Tới gần, có thể cảm giác rõ ràng lực lượng dày nặng ẩn chứa trong đó, khí tức đặc biệt gần như ngưng kết giữa sinh tử luân hồi.

Uông Lâm Hoàng Tuyền đệ tứ pháp, Diêm Hoàng Điện!

Diêm Hoàng Điện vừa hiện, lông mày Thích Thiên Phương lập tức nhíu lại. Uông Lâm chưa thành Nguyên Thần, trong mắt hắn chẳng phải uy hiếp quá lớn.

Nhưng pháp thuật này của Uông Lâm lại khiến hắn có cảm giác rất phức tạp, rất quen thuộc nhưng lại rất khó chịu. Sâu trong nội tâm, hắn thậm chí còn mơ hồ có một tia kiêng kỵ và sợ hãi.

Nỗi sợ hãi này không phải đến từ bản thân Uông Lâm, mà bắt nguồn từ lực lượng ý cảnh pháp môn thần thông Diêm Hoàng Điện của hắn.

Tuy rất không muốn thừa nhận nhưng trong lòng Thích Thiên Phương lại có một thanh âm nói cho hắn biết, pháp thuật này của Uông Lâm, vậy mà mơ hồ có một tia bao dung mà lại khắc chế các loại pháp môn của Luân Hồi Đạo nhà mình.

Hiện tại, nó vẫn chỉ là một mầm mống nhưng tu vi Thích Thiên Phương đã đạt Hợp Đạo Cảnh, lý giải tinh thâm đối với Thiên Địa đại đạo. Chỉ liếc mắt nhìn Diêm Hoàng Điện của Uông Lâm một cái, hắn đã có thể cảm giác được, nhất mạch tương thừa chi Hoàng Tuyền mà Uông Lâm tự nghĩ ra này vẫn chưa tới điểm cuối, còn có tiềm lực tiếp tục đào móc.

Nếu tiếp tục, vậy nó không chỉ là dấu hiệu, mà là sẽ chân chính trưởng thành thành đại thụ che trời, chân chính diễn hóa thành thần thông đại đạo có thể khắc chế pháp môn Luân Hồi Tông của hắn.

Cảnh giới chênh lệch lớn còn khó nói nhưng nếu cảnh giới giống nhau hoặc chênh lệch rất nhỏ, vậy toàn bộ Luân Hồi Tông trên dưới sau này nhìn thấy Uông Lâm, thậm chí cả truyền nhân tu luyện nhất mạch pháp thuật này của Uông Lâm đều phải đi đường vòng, nếu không sẽ bị hắn ăn đến gắt gao.

Phát hiện này khiến sát ý trong lòng Thích Thiên Phương tăng vọt, bước chân đáp xuống đỉnh Ngọc Kinh sơn cũng chậm lại.

Hắn xoay người, điểm ra một chỉ. Một chỉ này trực tiếp đánh nát Minh Hải hộ giới. Trong tiếng kêu rên thảm thiết của ba tên sứ giả Minh Điện, Nguyên Thần hóa thân của chúng lập tức nổ tung.

Thần sắc Uông Lâm vẫn không hề thay đổi. Hắn vận chuyển thần thông Diêm Hoàng Điện bảo vệ bản thân, sau đó lại vỗ lên cột cờ Huyền Thiên Phong Thần Kỳ. Hồng quang lấp lóe dữ dằn, liệt hỏa dung nham phun trào. Một lão già tóc đỏ tướng mạo uy vũ bước ra, chính là Hỏa Trưởng Lão, một trong hai vị Thái Thượng Trưởng Lão của Thiên Trì Tông năm xưa.

Vừa nhìn thấy Thích Thiên Phương đạt đến Hợp Đạo Cảnh, Hỏa Trưởng Lão liền thầm mắng một tiếng. Nhưng bị Huyền Thiên Phong Thần Kỳ giam cầm, lão bất đắc dĩ chỉ có thể nghe theo Uông Lâm điều khiển, nghênh chiến Thích Thiên Phương.

Thích Thiên Phương vẫn không biểu cảm, lại điểm ra một chỉ. Chỉ phong xuyên qua hỏa diễm hừng hực, đến trước người Hỏa Trưởng Lão, điểm vào ngực lão. Ngực Hỏa Trưởng Lão lập tức nổ tung, lưu hỏa bắn ra tứ phía.

"Tiểu súc sinh!" Tính tình Hỏa Trưởng Lão nóng nảy nhưng người lão đang mắng không phải Thích Thiên Phương, mà là Uông Lâm. Dù bất mãn, lão cũng chỉ có thể tiếp tục nghênh chiến, hóa thân thành một ngọn núi lửa khổng lồ, thể hiện Phản Hư Pháp Thể của bản thân, giao chiến với Thích Thiên Phương, bị Thích Thiên Phương đánh cho suýt mất mạng.

Nhưng dưới sự điều khiển của Uông Lâm, lão hoàn toàn không để ý đến sinh tử an nguy của bản thân, chỉ biết lấy mạng đổi mạng. Rõ ràng lão không muốn sống cũng muốn tạo thành uy hiếp cho Thích Thiên Phương.

Huống hồ Uông Lâm cũng sẽ không trơ mắt nhìn lão chết một cách vô ích trên tay Thích Thiên Phương, cho nên hắn không chút do dự thi triển Tứ Tượng Giới Pháp Thần Thông cùng Hoàng Tuyền chư pháp của mình, liên thủ với Hỏa Trưởng Lão công kích Thích Thiên Phương.

Với Uông Lâm mà nói, Hỏa Trưởng Lão có chết hắn cũng chẳng đau lòng. Nhưng đã chết là phải chết có giá trị, ít nhất cũng phải khiến Thích Thiên Phương trả giá một chút.

Uông Lâm chưa thành Nguyên Thần, cho dù hai người liên thủ, Thích Thiên Phương cũng chẳng để vào mắt nhưng hắn không muốn bị thương.

Thế cục trước mắt rất phức tạp, cho dù công phá được phòng ngự của Huyền Môn Thiên Tông, thì bảo vật như Ngọc Kinh sơn, Bạch Ngọc Trụ cũng khó mà thuộc về ai. Hắn phải cố gắng duy trì trạng thái đỉnh phong của bản thân, như vậy mới có thể ứng phó với mọi biến cố. Trước đó, hắn đã bị Huyền Ly đánh bị thương, bây giờ phải cẩn thận một chút, nếu không thực lực sẽ tiếp tục giảm xuống.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...