"Lên!" Thiệu Đông Thiên rơi vào trên Huyền Thiên Ấn, được Huyền Thiên Ấn nâng hắn cùng một chỗ bay lên cao, từ trên cao nhìn xuống hai người Tiêu Viêm, Thạch Thiên Hạo.
Sau một khắc, bầu trời lần nữa sụp đổ, tựa như cột chống trời bị sụp đổ, vòm trời rơi xuống, mang theo ý vị hủy diệt vô thường, đập thẳng về phía bọn người Tiêu Viêm.
Thiệu Đông Thiên đứng trên đỉnh Huyền Thiên Ấn, một bàn tay dựng thẳng lên trời, năm ngón tay mở ra, thi triển Thái Bạch, Tuế Tinh, Thần Tinh, Huỳnh Hoặc, Trấn Tinh Ngũ Diệu bên trong Đại Chư Thiên Thất Diệu Chân Pháp, phá tan tinh hà trên bầu trời chân chính, tiếp dẫn sức mạnh khổng lồ của tinh tú Ngũ Diệu hạ xuống, hóa thành lực bàn tay lớn Chư Thiên Tinh rơi xuống, gia trì Huyền Thiên Ấn, khiến cho uy thế của Huyền Thiên Ấn tăng lên gấp bội, muốn ép sụp hư không.
Khởi Nguyên Thần Quang của Thạch Thiên Hạo rơi vào trên người Tiêu Viêm, trợ giúp hắn khôi phục một bộ phận thương thế, hai sư huynh đệ nhìn nhau, trên mặt đồng thời nở nụ cười.
Giờ khắc này, trong lòng hai người đều không hẹn mà cùng nhớ tới, lại là chuyện của rất nhiều năm trước.
Khi đó bọn họ mới vừa bái nhập môn hạ Lâm Phong, cùng Lâm Phong hành tẩu trên thế gian, còn là hai tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ, cùng nhau chạy trốn dưới tay Tuệ Khổ hòa thượng Trúc Cơ kỳ, cùng nhau tru diệt đại xà mà Tuệ Khổ nuôi dưỡng.
Từng chuyện từng chuyện đã được chôn giấu ở nơi sâu thẳm trong ký ức, giờ phút này chuyện lớn chuyện nhỏ đột nhiên lần lượt hiện lên trong đầu, hết thảy tựa như mới ngày hôm qua.
Tiêu Viêm cùng Thạch Thiên Hạo đồng thời cười nói: "Sợ hắn làm gì?"
Trong tiếng cười, ánh lửa và ánh chớp, phóng thẳng lên trời!
Lam tím, đen, vàng, nhũ bạch sắc, vàng kim lóe lên hồng lam nhị sắc quang mang... Năm loại dị hỏa của Tiêu Viêm hóa thành biển lửa ngập trời, gần như biến toàn bộ Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận thành một thế giới hỏa diễm.
Tiêu Viêm đứng trong biển lửa, trực tiếp thoát khỏi hình người, hóa thành hình dạng Hỏa Diễm Thái Cực Đồ, sau khi được Thạch Thiên Hạo dùng Khởi Nguyên Thần Quang chiếu rọi, tuy rằng thương thế của hắn không hoàn toàn khỏi hẳn nhưng so với vừa rồi đã tốt hơn rất nhiều.
Thạch Thiên Hạo cười dài, trên đỉnh đầu thân thể lao ra một cột khí khổng lồ vừa trong vừa đục, sau khi cuốn lấy thân thể hắn, không ngưng tụ thành hình người nữa, mà trực tiếp hóa thành hình dạng Hoang Cổ Thái Cực Đồ cực kỳ khổng lồ trong hư không.
Trong Thái Cực Đồ, vô số hư ảnh cự thú chìm nổi, một chiếc mũ tím tỏa ra lôi quang chói mắt hiện lên.
Ngay sau đó, Nguyên Thần hóa thân của Thạch Thiên Hạo nuốt trọn chiếc mũ tím, lôi quang trên Hoang Cổ Thái Cực Đồ càng lúc càng sáng.
Mà theo lôi quang trên Hoang Cổ Thái Cực Đồ càng ngày càng sáng, bầu trời phía trên Ngọc Kinh sơn của Đại Thiên Thế Giới lại tối sầm, mây đen dày đặc, từng trận tiếng sấm vang lên, vô số tia chớp khổng lồ điên cuồng chạy, từ bốn phương tám hướng hội tụ về phía bầu trời Ngọc Kinh sơn.
Dường như sấm sét của cả thiên địa đều đang hội tụ về nơi đây, từng đạo lôi quang khủng khiếp tột cùng giáng xuống, tựa như mưa to gió lớn, dày đặc, biến cả bầu trời Ngọc Kinh sơn thành một địa ngục sấm sét.
Trên có thiên lôi, dưới có biển lửa, kẹp chặt Thiệu Đông Thiên và Huyền Thiên Ấn ở giữa!
Cảm nhận được lực lượng kinh khủng này, hai hàng lông mày của Thiệu Đông Thiên run lên, quát khẽ một tiếng, từ mi tâm hắn hiện ra quang mang kinh người.
Lấy nơi này làm trung tâm, trên người hắn bắn ra từng tia sáng, xâm nhập vào trong hư không, tựa như kết nối với các tiểu thế giới, tiếp theo tất cả quang mang đều thu hồi nhưng cũng kéo các tiểu thế giới được kết nối từ trong hư không ra.
Tất cả tiểu thế giới này đều hội tụ về quang mang nơi mi tâm Thiệu Đông Thiên, tụ tập cùng một chỗ, hình thành một đạo quả có hình dạng tựa như bánh xe ánh sáng!
Chư Thiên Đại Đạo Chân Quả!
Đạo quả hình dáng quang luân này chuyển động ầm ầm, tựa như chư thiên vạn giới cùng vận hành, nắm giữ vận mệnh sinh tử của thiên địa vạn vật.
Chỉ là nếu như nhìn kỹ, sẽ phát hiện, trên quang luân này có không ít lỗ hổng nhỏ, rõ ràng là còn chưa hoàn chỉnh.
Nhưng dù vậy, uy thế kia cũng cực kỳ khủng khiếp, lực lượng đạo quả của Thiệu Đông Thiên được gia trì lên Huyền Thiên Ấn, lập tức khiến bầu trời mà Huyền Thiên Ấn hiển hóa ra càng thêm mênh mông, phía trên đỡ được thiên lôi không rơi xuống, phía dưới tiếp tục sụp đổ, nghiền nát trùng trùng hỏa diễm.
Trong hư không, Hỏa Diễm Thái Cực Đồ và Hoang Cổ Thái Cực Đồ đứng sóng vai, trong hai Nguyên Thần hóa thân, không có bất kỳ cảm xúc hoang mang nào, ngược lại ý chí chiến đấu sục sôi.
Hai tiếng nói vang lên cùng một lúc.
"Thiên! Hoàng! Lôi! Liệt!"
Trong tiếng nói, thiên lôi địa hỏa, lập tức trở nên càng thêm bàng bạc cuồng bạo, bắt đầu cùng nhau nổ tung, lôi và hỏa không ngừng giao hòa cuồn cuộn.
Bình luận