Chương 1997: Tổ sư gia đệ nhất cổ kim 380

Sau Quan Xung Kiếm Tôn, lại thêm một vị Tông Sư Quan Kiếm Chủ của Thục Sơn Lục Mạch, Thiếu Tắc Kiếm Tôn của Thiếu Tắc Kiếm Khí nhất mạch, bị Huyền Môn Thiên Tông đánh cho rơi xuống cảnh giới.

Nhưng Thiếu Tắc Kiếm Tôn căn bản không có bản lĩnh báo thù, chỉ có thể nuốt giận vào bụng, hóa thành một đạo kiếm quang, nhanh chóng bỏ chạy.

Thạch Thiên Hạo lạnh lùng nhìn hắn, không đuổi theo, thu nắm đấm lại, dùng tay trái không bị thương nắm lấy Thiếu Tắc Kiếm, chậm rãi rút ra khỏi vết thương trên ngực phải.

Thiếu Tắc Kiếm rung động kịch liệt, kiếm quang lấp lóe, muốn phản kháng lại Thạch Thiên Hạo.

Thạch Thiên Hạo thản nhiên nói: "Muốn bị ta bẻ gãy hoàn toàn sao?" Tay trái dùng sức nắm chặt, pháp lực cuồng bạo khiến cho Thiếu Tắc Kiếm run rẩy càng thêm dữ dội, tia sáng từ trong vết nứt trên thân kiếm càng thêm chói mắt, mà kiếm quang của bản thân nó lại càng ngày càng ảm đạm.

Rút Thiếu Tắc Kiếm ra, nắm trong tay, Thạch Thiên Hạo lần nữa thôi động Khởi Nguyên Thần Quang từ mi tâm, bao phủ lấy bản thân, chữa trị thương thế trên ngực phải và tay phải.

Hắn trở lại trong Côn Bằng Điện khoanh chân ngồi xuống, dùng Côn Bằng Điện trấn áp Thiếu Tắc Kiếm bị trọng thương, sau đó lấy ra đoạn thân cây Vân Lâm còn sót lại không nhiều lắm hấp thu, khôi phục pháp lực.

Cảm thấy pháp lực đã khôi phục gần như hoàn toàn, hắn lại thôi động Khởi Nguyên Thần Quang, chữa trị cho Côn Bằng Điện bị trọng thương dưới Thiếu Tắc Kiếm Khí, chỉ chẳng qua Khởi Nguyên Thần Quang sử dụng cho người khác, so với sử dụng cho bản thân hắn thì hiệu quả kém hơn rất nhiều.

Thạch Thiên Hạo thần sắc bình tĩnh, ánh mắt nhìn về phương hướng Vân Phong Kính Hồ ở phía xa, trong lòng lo lắng tới cực điểm, sợ rằng bản thân cuối cùng vẫn đến muộn nhưng càng lo lắng, hắn càng muốn mau chóng khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, chỉ có như vậy mới có thể đối phó với kẻ địch dám xâm phạm sư môn.

Xa xa trên đường chân trời bỗng nhiên có quang mang lấp lóe, Thạch Thiên Hạo phát động Côn Bằng Điện xé rách hư không, chẳng bao lâu sau đã tới gần, chỉ thấy sơn môn đại trận của sư môn đang vận chuyển, bên trong trận pháp, quang ảnh và mây mù biến ảo, mơ hồ có thể nhìn thấy rất nhiều người đang giao chiến kịch liệt!

"Ta đã trở về!" Thạch Thiên Hạo quát lớn một tiếng, xông vào trong trận pháp nhưng vừa mới tiến vào, hắn đã nhìn thấy cảnh tượng khiến cho hắn phẫn nộ tới cực điểm!

Tiêu Diễm đang thi triển Âm Dương Phần Thiên Trận nhưng lại không phải dùng để công kích, mà là đang dốc toàn lực phòng ngự, bị Thiệu Đông Thiên và Huyền Thiên Ấn vây công.

Bất Diệt Hoàng Kỳ và năm đạo Thần Lệnh không ngừng lấp lóe quang mang, hỗ trợ hắn phòng ngự nhưng lúc này quang mang cũng đã ảm đạm đi rất nhiều.

Huyền Thiên Ấn hạ xuống, tựa như một phương thanh thiên sụp đổ, chỉ một lần va chạm đã đánh bay năm đạo thần lệnh.

Thạch Thiên Hạo nhìn thấy cảnh này, hai mắt như muốn phun lửa.

Trong các sư huynh đệ đồng môn, hắn và Tiêu Diễm có giao tình tốt nhất. Nói chính xác, hai người bọn họ là những người đầu tiên nhập môn dưới trướng Lâm Phong, thời niên thiếu đã cùng nhau trải qua muôn vàn hiểm nguy, cửa ải khó khăn, có thể gọi là giao tình bằng hữu vào sinh ra tử.

Năm xưa, cha mẹ hắn trở về Thần Châu Hạo Thổ thì bị người ta chặn giết, buộc phải lại lần nữa lánh vào hư không chiến trường. Khi ấy, hắn đang bế quan, Tiêu Diễm vừa nghe được tin tức liền lập tức không nói hai lời, xông thẳng đến Vu gia, thay hắn báo thù.

Lúc này, Tiêu Diễm nhìn thấy Thạch Thiên Hạo, ánh mắt sáng lên, cười lớn nói: "Ngươi trở về thật đúng lúc! Ta có thứ tốt cho ngươi đây!"

Ngay sau đó, hắn liền lớn tiếng nói: "Lục sư đệ, mau đưa vị sư đệ này lên Ngọc Kinh sơn, đem vật phẩm ta đã chuẩn bị cho hắn."

Thực ra không cần Tiêu Diễm mở lời, Thạch Thiên Hạo vừa tiến vào trong trận, pháp trận liền lập tức biến hóa, trực tiếp đưa hắn đến Ngọc Kinh sơn trong trận.

"Tiểu tử thối, đáng tiếc là hiện tại không có thời gian để ngươi từ từ suy nghĩ. Có thể thành công hay không, tất cả đều phải dựa vào bản thân ngươi! Nhưng ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ làm được."

Cùng với thanh âm của Tiêu Diễm, hình ảnh cuối cùng trong tầm mắt Thạch Thiên Hạo là Âm Dương Phần Thiên Trận của hắn đang lung lay sắp đổ dưới sự liên thủ công kích của Thiệu Đông Thiên và Huyền Thiên Ấn.

Thạch Thiên Hạo được đưa đến trên cành cây Huyền Thiên Bảo Thụ. Ở nơi đó, Lý Nguyên Phóng thần sắc nghiêm nghị nhưng ánh mắt vẫn ôn hòa, hai ngón tay liên tục bắn ra, từng đạo pháp quyết được đưa vào trong Lưỡng Nghi Sinh Diệt Trận.

Hắn không kịp nói thêm lời khách sáo, trực tiếp ném hai cái bình sứ cho Thạch Thiên Hạo: "Đây là tinh hoa chân huyết Cùng Kỳ cảnh giới Yêu Vương mà sư phụ đã chuẩn bị cho ngươi, còn có ba mươi ba viên Tạo Hóa Tiên Đan mà đại sư huynh tặng cho ngươi!"

Chương 1996vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia– một bộ truyện thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Khôngđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...