Lão già áo đen nghe vậy, lập tức triệt để tuyệt vọng.
Thạch Thiên Hạo trừng mắt nhìn hắn ta: "Giả mạo phụ thân ta đến hù dọa ta, ngươi chết một vạn lần không đủ. Chặt đứt cánh tay của phụ thân ta, mạng của ngươi phải đền tội!".
Nói xong, Thạch Thiên Hạo tung một quyền vào ngực lão già áo đen, trực tiếp đánh nát Nguyên Thần của hắn ta.
Tên sứ giả Minh Điện bị ba chiếc lò lớn của Thạch Thiên Hạo nuốt chửng lúc này cũng đã trọng thương, ba cái lò đồng thời mở ra, Côn Bằng Điện từ trong đó bay ra, đánh nát hắn ta thành tro bụi.
"Kẻ dẫn đội chặn đường ta là một tu sĩ Phản Hư cảnh. Ngoại trừ Thục Sơn Kiếm Tông, Luân Hồi Tông, Đông Thiên Môn, Minh Điện này cũng có ý đồ bất lợi với bổn tông, Điện chủ Minh Điện lại càng tự mình ra tay". Ánh mắt Thạch Thiên Hạo băng lãnh, thân hóa cầu vồng, xuyên qua trùng trùng không gian, dốc hết toàn lực phi nhanh, tìm kiếm điểm yếu không gian, thoát khỏi chiến trường hư không, trở về Ngọc Kinh sơn.
"Bay về phía trước một chút, hẳn là sẽ có một không gian bích chướng tương đối yếu ớt, đến lúc đó có thể từ nơi đó trực tiếp đi ra ngoài, trở về Đại Thiên thế giới. Nếu ta tính toán không sai, lối ra hẳn là trong dãy núi Côn Luân!".
Thạch Thiên Hạo đang lao vùn vụt trong hư không thì đột nhiên trước mặt xuất hiện một bóng người, nhìn qua vô cùng quái dị.
Một nam tử trung niên tướng mạo nho nhã, chẳng qua ba, bốn mươi tuổi, mặt như ngọc, dung mạo thanh nhã, ba chòm râu đen tung bay lả tả, chải chuốt vô cùng sạch sẽ, một thân trường bào màu xanh biếc, thắt lưng bằng ngọc.
Nhưng hai tay của hắn ta, từ bả vai đến đầu ngón tay, hoàn toàn là do bạch cốt dày đặc tạo thành, tất cả xương cốt đều óng ánh sáng long lanh, trắng như ngọc thạch, tản mát ra từng tia hàn khí làm cho người ta sợ hãi.
Cánh tay bạch cốt dài trăm trượng, chỗ nối liền với đầu vai vẫn còn bình thường nhưng càng đến gần bàn tay thì càng thô to. Đến cuối cùng, móng vuốt bạch cốt khổng lồ che khuất cả bầu trời.
Người này tu luyện chính là đạo thống của Bạch Cốt Đạo, một tông môn siêu cấp Ma đạo hưng thịnh vào thời Thượng Cổ, diệt vong ở Trung Cổ, tu vi đã đạt đến Luyện Thần Phản Hư.
Vị văn sĩ trung niên nhìn Thạch Thiên Hạo, cười lớn: "Ta là Thái Sơn Vương. Thạch Thiên Hạo, ta biết sư huynh đệ các ngươi đều rất bất phàm, ít nhất là Uông Lâm sư huynh của ngươi, mang theo pháp bảo bên người, cho dù là tu sĩ Phản Hư Cảnh cũng chưa chắc đã là đối thủ".
Thái Sơn Vương cũng có phần buồn bực, nếu có thể, hắn ta không muốn cùng thủ hạ thay phiên nhau đến chặn đường Thạch Thiên Hạo nhưng đáng chết là hư không loạn lưu đã biến vây giết của bọn họ thành trò chơi rượt đuổi.
"Hôm nay ta không muốn giết ngươi nhưng ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi này trong thời gian ngắn..."
Lời còn chưa dứt, Thạch Thiên Hạo ở đối diện đột nhiên hóa thành một đạo lưu quang, lao thẳng về phía hắn ta!
Bị ngăn cản liên tục khiến Thạch Thiên Hạo bực bội tột cùng!
"Có thời gian đâu mà nói nhảm với ngươi? Ta phải về Ngọc Kinh sơn, kẻ nào cản đường, chết!"
Nhìn thấy Thạch Thiên Hạo như một con cự thú Thái Cổ từng bước đạp nát hư không lao tới, Thái Sơn Vương không dám lạnh nhạt, cốt trảo khổng lồ bên tay phải bỗng nhiên biến đổi, hóa thành năm cây trường tiên bạch cốt, quất về phía Thạch Thiên Hạo.
Cốt trảo bên trái của hắn ta nắm chặt lại rồi đột nhiên bung ra, hóa thành hàng trăm hàng ngàn đạo lưu quang màu xám trắng, chụp xuống đầu Thạch Thiên Hạo.
Thạch Thiên Hạo tế lên Côn Bằng Điện, ngăn cản năm cây trường tiên bạch cốt. Cốt tiên khổng lồ quất mạnh lên Côn Bằng Điện, khiến nó rung động dữ dội.
Lúc này, cốt trảo bên trái của Thái Sơn Vương biến thành trăm ngàn đạo lưu quang màu xám trắng, dệt thành một tấm lưới lớn, bao phủ lấy Thạch Thiên Hạo. Tấm lưới che khuất cả bầu trời, phạm vi bao trùm cực lớn, đồng thời những luồng ánh sáng màu xám trắng kia như bị một lực hút khổng lồ kéo lấy, đồng loạt lao về phía Thạch Thiên Hạo đang ở trung tâm tấm lưới.
Trong tiếng nổ vang trời, tất cả những luồng ánh sáng màu xám trắng kia đột nhiên dừng lại, một lần nữa hóa thành một cốt trảo màu xám trắng cực lớn, tóm chặt lấy Thạch Thiên Hạo, sau đó dùng sức siết chặt!
"Hử?". Thái Sơn Vương lập tức phát hiện có điều không ổn. Móng vuốt của hắn ta siết chặt, vốn tưởng rằng cho dù không bóp chết được Thạch Thiên Hạo thì cũng khiến hắn bị thương, ép nát xương cốt của hắn nhưng không ngờ Thạch Thiên Hạo lại không hề nhúc nhích.
Thạch Thiên Hạo không hề thay đổi sắc mặt khi bị bàn tay khổng lồ của Thái Sơn Vương siết chặt. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Thái Sơn Vương, một luồng tinh khí cuồng bạo hùng hồn từ trên đỉnh đầu hắn phóng thẳng lên trời. Hai con ngươi lóe sáng hình ảnh Tứ Tượng Bát Quái.
Thạch Thiên Hạo tạm thời dung hợp Thiên Địa Pháp Tướng của bản thân với nhục thân, khiến lực lượng nhục thân lại càng tăng tiến.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1989của TruyệnSử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Giatại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiHuyền Huyễn,Xuyên Không. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận