Vết thương trên vai trái máu chảy ròng ròng, Trương Liệt phun ra một ngụm máu tươi nhưng nhân cơ hội này nhanh chóng chạy trốn.
Khí huyết võ giả tràn đầy, khiến mỗi giọt máu của Trương Liệt đều ẩn chứa sức mạnh dồi dào nóng bỏng, lại được Địa Tàng Chân Hoàng dung luyện trong đó.
Mỗi giọt máu tuy nhỏ nhưng khi rơi xuống đất quần thể núi Nam Hoang lập tức hóa thành một biển lửa. Trương Liệt máu chảy ròng ròng, phi độn một đường, phía sau là biển lửa ngập trời, kéo dài đến mấy ngàn dặm.
Băng trưởng lão không đuổi theo dưới sự phát động của Uông Lâm nhưng trong lòng Trương Liệt tuyệt không nhẹ nhõm. Uông Lâm không đuổi theo, tất nhiên là vì Tư Không U và Sở Giang Vương nhưng còn có một khả năng, đó là hắn biết mình không cần đuổi theo.
Quả nhiên, trong lòng Trương Liệt đột nhiên khẽ động, dừng bước lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn xung quanh.
Lưu Sa Hằng Hà mênh mông xuất hiện, che lấp hoàn toàn bầu trời phụ cận, chỉ còn lại một màu đen vàng.
Trương Liệt không nói gì, Băng Hoa Phần Viêm Thuật trên người hắn vẫn không ngừng thiêu đốt ăn mòn pháp lực của hắn, hắn chú tâm phá giải thuật này trước, phòng ngừa thực lực giảm xuống thêm nữa.
Lúc này, thân hình ba người Nhạc Hồng Viêm, Dương Thanh, Khang Nam Hoa xuyên qua Lưu Sa Hằng Hà, đi tới trước mặt Trương Liệt.
Khang Nam Hoa bình tĩnh nhìn Trương Liệt: "Trương Liệt, thiên lý rõ ràng, ngươi đi không thoát."
Trương Liệt nhìn Khang Nam Hoa, ánh mắt cũng bình thản, lạnh nhạt, mỉm cười: "Nam Hoa, sẽ có một ngày ngươi phát hiện ra, ta mới là người đúng."
"Ngươi có con đường của ngươi, ta có đạo của ta, đạo khác biệt, không thể cùng mưu đồ." Ánh mắt Khang Nam Hoa lạnh như băng: "Chuyện giữa ngươi và Tư Không U, Uông Lâm đã nói cho chúng ta biết nhưng điều này không thể thay đổi sự thật ngươi tội ác chồng chất."
"Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận!"
Trương Liệt cười nói: "Ta muốn giết Tư Không U, là vì hắn coi ta như con rối, tựa như lấy thân nuôi cổ thay hắn bồi dưỡng Kinh Cụ Quỷ Chú, coi ta như heo dê nuôi nhốt, không giết hắn, lòng ta khó yên."
"Nhưng con đường này, nói cho cùng là do chính ta lựa chọn, dù không có Kinh Cụ Quỷ Chú của Tư Không U, thì cuối cùng cũng sẽ có một ngày, ta nhìn rõ chính mình rốt cuộc muốn cái gì. Còn nếu không nhìn rõ được, đó mới là điều bi ai."
"Nguyện vọng của tộc nhân, thù hận của quốc gia, kỳ vọng của đồng bào, sự cường đại của địch nhân, những gông xiềng này đè nén khiến ta không thở nổi, khiến ta không thấy rõ chính mình.
" Trương Liệt cười: "Ta căm hận Tư Không U nhưng ta cũng cảm tạ hắn, giúp ta sớm nhận ra chính mình, bằng không ta còn bị những gông xiềng kia trói buộc không biết bao lâu, thậm chí đến ngày chết không rõ ràng được sở cầu trong lòng."
Trương Liệt cúi đầu, trong cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp: "Ha ha ha ha, bỗng nhiên tỉnh ngộ? Hối cải? Ta đã sớm hối hận, đã sớm tỉnh ngộ, đã sớm hối cải, cho nên mới có mấy năm vui vẻ này, nếu không phải các ngươi gia nhập Huyền Môn Thiên Tông, vì không muốn kinh động đến vị kia Huyền Môn Thiên Tông, ta bất đắc dĩ phải rời khỏi Đại Thiên Thế Giới, nếu không ta còn vui vẻ hơn."
Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Thanh, thấy y vẻ mặt yên lặng, trầm mặc không nói, bèn cười nói: "Vừa rồi bận đối phó lão quỷ Tư Không U kia, ta không chú ý lắm, hiện tại mới phát hiện, thần hồn của Phương cô nương hình như đã tiêu tán rồi?"
Phương Đình bị hắn luyện thành độc quỷ, sinh tử của nàng, Trương Liệt có thể cảm nhận được.
Hắn nhìn Dương Thanh, cười nói: "Chỉ là không biết Phương cô nương chấm dứt sinh mạng như thế nào? Chẳng lẽ là ngươi vì đại nghĩa diệt thân, tự tay kết liễu nàng?"
"Nam Hoa đã đưa ra lựa chọn của mình, xem ra ngươi cũng vậy?"
"Hay là, tiểu cô nương kia lựa chọn tự sát? Nàng ấy là không muốn ngươi khó xử, hay là sợ ngươi cuối cùng lựa chọn giao nàng ấy ra ngoài, không muốn đối mặt với kết cục tàn nhẫn kia, không dám đối mặt với lửa giận của thế lực Đại Tần hoàng triều, sợ tội tự sát?"
Trương Liệt giờ phút này tuy chật vật, mất đi một cánh tay, mình đầy thương tích nhưng trên mặt vẫn lộ ra ý cười thản nhiên: "Chỉ là, cho dù nàng ấy tự sát, Đại Tần hoàng triều, Đại Hoang Kiếm Tông, Lưu Quang Kiếm Tông, Luân Hồi Tông Thiên Nhân Đạo, những thế lực này, liệu có chịu bỏ qua hay không? Rất nhiều chuyện, đâu phải chết là có thể giải quyết."
Dương Thanh mặt không biểu tình nhìn Trương Liệt, trong đôi đồng tử một đen một trắng mơ hồ có thể thấy được huyết quang lạnh như băng, y chậm rãi nói: "Không sai, rất nhiều chuyện, xác thực không phải chết là có thể giải quyết."
Dương Thanh nhìn Trương Liệt, thản nhiên nói: "Sau khi Đình Đình chết, ta rơi vào một loại trạng thái rất kỳ diệu."
"Một mặt ta phẫn nộ muốn phát điên, hận không thể băm vằm ngươi thành trăm mảnh, một mặt ta lại cảm thấy đầu óc mình chưa bao giờ thanh tỉnh như lúc này, rất nhiều chuyện trước kia mơ hồ không rõ, dần dần trở nên rõ ràng."
Bình luận